Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 10, 2019

Chương 4: Ở ác gặp ác

Hình ảnh
Tô Vãn khó khăn lắm mới trồi lên mặt nước, chào đón cô là một cái tát khá mạnh của Tô Khê. Tô Vãn thật oan ức mà, cô cũng không rõ sao mình bị trượt chân nữa, nhưng cô chắc chắn sở dĩ mình bị ngã vào cống, là do có người đá thật mạnh vào mông cô. Tô Vãn căm hận ôm má phải bị đánh của mình lại, muốn khóc nhưng không được. - Ngũ muội, có người đá tỷ, không phải tỷ muốn ngã đâu. Tô Khê cười nhạt. - Ở đây chỉ có muội với tỷ thôi, tỷ cho rằng là ai đá tỷ? Tỷ còn không mau lên đó tìm chiếc áo khoác cho muội mặc? - Nhưng mà......Tô Vãn xịu mặt xuống trông tội nghiệp. Chiếc váy khinh sa lưu tiên bị ướt sũng lúc này dính chặt vào người cô, làm lộ những đường cong cơ thể quyến rũ, chiếc áo yếm bên trong cũng lộ rõ. Nếu cô cứ ra ngoài với dáng vẻ này, để người khác nhìn thấy, chẳng phải là rất mất mặt sao? - Hay là, chúng ta gọi người đến đi? -- Tô Vãn ôm đầu suy nghĩ hết nửa ngày, đề nghị yếu ớt. - Không được! Nếu đưa nam nhân đến, họ nhìn thấy hết thì phải sao đây? Tỷ mau đi...

Chương 3: Lần sau nhất định cho ả chết

Hình ảnh
Không lẽ cô chính là tên vô dụng trong truyền thuyết? Tô Lạc ngắm nhìn mây trắng bồng bềnh, đáy mắt chợt thoáng qua một nụ cười nhạt. Tô Lạc đã trải qua huấn luyện khổ cực mười mấy năm ở hiện đại, dù cho thiên phú là không, cô cũng có thể tạo dựng được sự nghiệp cho riêng mình! Cô còn nhớ cái hôm mình xuyên không, cảnh tượng hai nha đầu đó hành hạ cô. - Tiểu thư, hôm nay tam tiểu thư và ngũ tiểu thư đến vườn hoa tản bộ, hai người họ không dắt theo nha hoàn, không biết đang thủ thỉ điều gì. Lục La xách theo hộp thức ăn đi vào, đặt lên bàn, lấy từng món ăn ra bày lên bàn. Một dĩa rau nát, một chén đậu phụ khô nổi mốc, và hai chén cơm. -Không ăn đâu, ta ra ngoài trước đã. Tô Lạc đặt chén đũa sang một bên, khóe mắt thoáng qua một ý nghĩ khinh bỉ. Tô Lạc cô không có bản lĩnh nào khác, chỉ giỏi thù dai, hơn nữa có thù ắt phải trả. Trong vườn hoa, tam tiểu thư Tô Vãn và ngũ tiểu thư Tô Khê đang đi dọc theo thành hồ sen. Ngũ tiểu thư Tô Khê là con của vợ cả, thân phận cao...

Chương 2: Đây đúng là ngược đãi mà!

Hình ảnh
    Chuyển đổi thời gian không gian.       Đại Lục Bích Lạc.      Đau.      Tô Lạc cảm thấy cả người mình đau như bị kim châm, lại giống như bị xe tải trọng cán qua, đau đến mức trái tim dường như ngừng đập vậy.     Trong cơn mơ màng, cô từ từ mở mí mắt nặng nề, nhìn thấy chiếc mùng trắng bẩn, mềm gối cũ nát, nhất thời thì, cô khó mà phản ứng lại. - Tô Lạc, tên tiện nhân như cô, sao cô không đi chết đi? Cô còn tỉnh lại làm gì! Đi chết đi, đi chết đi! -- Một âm thanh lảnh lót chói tai cất lên trước giường của Tô Lạc.     Tô Lạc cảm thấy cả người mình không chút sức lực, cô yếu ớt nhìn về phía nơi phát ra âm thanh.      Đó là một cô gái có tướng mạo xinh đẹp, khoảng mười bốn mười lăm tuổi, y phục bằng sa nhẹ, trên đầu cài một cây trâm màu xanh nhạt, màu không được đẹp lắm,  khuôn mặt nhỏ nhắn hơi tròn, ngũ quan tinh xảo.           Cô gái rất xinh ...

Chương 1: Sự phản bội hết sức đau lòng

Hình ảnh
Đêm xuống, cảnh vật yên ắng, làn gió mát rượi cùng áng mây trôi trên đỉnh núi. Trong khóe mắt dịu dàng của Tô Lạc pha chút ngọt ngào, ngắm nhìn người con trai trước mắt bằng vẻ thùy mị nết na. - Vân Khởi, đợi khi rút khỏi tổ chức, chúng ta sẽ định cư tại đây luôn có được không? Trong đôi mắt phượng mày ngài của Vân Khởi mang vẻ dịu dàng đến say lòng người. - Nha đầu, vậy là muốn rút rồi sao? Tô Lạc quay người nhìn về bầu trời đêm xa xăm, cô quay lại, nở một nụ cười rạng rỡ. - Mười mấy năm nay, không phải tập luyện thì là ẩu đả chém giết, lúc nào cũng bên bờ vực của cái chết, không hề có một khoảng thời gian yên lành. Bây giờ em đã chán với cái cuộc sống này rồi, muốn nhanh chóng thoát khỏi nó, không lẽ anh không muốn sao? Nói xong, Tô Lạc lấy chiếc hộp nhỏ trong tay ra, lắc lắc trước mặt Vân Khởi. - Anh đoán xem, trong này là cái gì? Mắt Tô Lạc long lanh, tràn đầy niềm hạnh phúc. Chìm đắm trong việc hướng đến mộ...