Chương 4: Ở ác gặp ác
Tô Vãn khó khăn lắm mới trồi lên mặt nước, chào đón cô là một cái tát khá mạnh của Tô Khê. Tô Vãn thật oan ức mà, cô cũng không rõ sao mình bị trượt chân nữa, nhưng cô chắc chắn sở dĩ mình bị ngã vào cống, là do có người đá thật mạnh vào mông cô. Tô Vãn căm hận ôm má phải bị đánh của mình lại, muốn khóc nhưng không được. - Ngũ muội, có người đá tỷ, không phải tỷ muốn ngã đâu. Tô Khê cười nhạt. - Ở đây chỉ có muội với tỷ thôi, tỷ cho rằng là ai đá tỷ? Tỷ còn không mau lên đó tìm chiếc áo khoác cho muội mặc? - Nhưng mà......Tô Vãn xịu mặt xuống trông tội nghiệp. Chiếc váy khinh sa lưu tiên bị ướt sũng lúc này dính chặt vào người cô, làm lộ những đường cong cơ thể quyến rũ, chiếc áo yếm bên trong cũng lộ rõ. Nếu cô cứ ra ngoài với dáng vẻ này, để người khác nhìn thấy, chẳng phải là rất mất mặt sao? - Hay là, chúng ta gọi người đến đi? -- Tô Vãn ôm đầu suy nghĩ hết nửa ngày, đề nghị yếu ớt. - Không được! Nếu đưa nam nhân đến, họ nhìn thấy hết thì phải sao đây? Tỷ mau đi...