Đúng vào lúc này, bên ngoài vọng lại một âm thanh! - Tô Mộc Dương bên đó. -- Tô Lạc nói xong cũng chạy ra ngoài. Tô Đường Vũ cùng cô nhanh chóng qua đó. Lúc họ đuổi đến, chỉ thấy Tô Mộc Dương ngồi ở góc nhà ngơ ngác, ngẩng đầu ngơ ngác nhìn họ. - Dung hợp thành công hả? -- Tô Lạc vừa thấy hắn như vậy, không nhịn được liền cười. Tô Mộc Dương cứ gật đầu trong vô thức. Tô Lạc: "Hoàn toàn dung hợp?" Tô Mộc Dương gật gật đầu, lại lắc đầu: "Đã dung nhập vào trong cơ thể, phần lớn đã dung hợp, nhưng không cách nào chỉ chốc lát thì hoàn thành toàn bộ dung hợp, nhưng ta có lòng tin thời gian tiếp theo sẽ hoàn tất dung hợp nó." - Tinh Thần Cảnh ba sao? ! -- Tô Đường Vũ nhìn Tô Mộc Dương với vẻ khó tin. Đây cũng là nguyên nhân mà Tô Mộc Dương ngơ ngác ngồi dưới đất. Tô Mộc Dương nhìn phụ thân hắn: "Phụ thân, người cũng cảm thấy con. . . là Tinh Thần cảnh ba sao sao?" Tô Mộc Dương cảm nhận được, nhưng hắn không tin. Bởi vì. . . Làm sao có thể thăng cấp nhanh...
Âm tà độc tính rất mạnh, sau khi bị cắn, nếu không lập tức xử lý, độc tố sẽ xâm nhập vào trong xương máu mất. Người gọi Tô Lạc chính là một vị mẫu thân, người này Tô Lạc từng gặp, là người cũng ở khách trạm Quỳ Dương. Người bị thương là con của bà. Ánh mắt của vị mẫu thân này nhìn Tô Lạc, nếu Tô Lạc không đồng ý, bà sẽ quỳ xuống khẩn cầu. Tô Lạc không biết làm sao, thâm tâm của cô dù sao cũng lương thiện, thản nhiên thở dài: "Để ta xử lý vết thương của cậu ấy." Đúng lúc này, đoàng đoàng đoàng! Vọng lại từ một ngọn núi cách đó không xa! Ngọn lửa phóng lên trời, rõ ràng chính là núi lửa phun trào! "Bắt đầu rồi! Mộ của Nghịch Thiên đại đế đã được mở ra, bảo bối sắp chào đời, chúng ta đi mau!" Chiến Bắc Dã kéo Tô Lạc đi. Vị mẫu thân kia nhất thời vội vàng, bà níu lấy Tô Lạc, ánh mắt khẩn cầu nhìn cô: "Tô cô nương, cầu xin cô, sẽ không tốn nhiều thời gian của cô đâu, ta chỉ có đứa con này, nếu không trị thì nó sẽ chết mất..." Tô Lạc quay đầu lại nhìn...
Hắn cuối cùng cũng lên tiếng: "Tô cô nương, xin mau dừng tay!" Nhưng Tô Lạc không có định dừng tay. Thương thế của Ninh Dịch Tinh càng nghiêm trọng hơn, nếu nhìn kỹ sẽ phát hiện, thịt trên mặt hắn đã bị ăn mòn một phần nhỏ. Đại trưởng lão đời trung giận dữ, nhắm vào Tô Lạc! Nhưng mà, con cóc độc dưới mệnh lệnh của Tô Lạc trực tiếp công kích đại trưởng lão đời trung. Đại trưởng lão đời trung đối mặt với con cóc nhỏ như hạt gạo, lão chẳng có chút biện pháp nào. "Ngươi ngươi ngươi ——" Hắn phẫn nộ đến cực điểm chỉ vào Tô Lạc, một câu đầy đủ cũng không nói ra được. Con cóc độc tuy rằng rời khỏi, nhưng tình hình của Ninh Dịch Tinh cũng không có chuyển biến tốt đẹp, lúc này sương trắng lượn lờ trên toàn thân hắn, cho dù có trưởng lão túm hắn đi...có ý đồ tách rời sương trắng. Nhưng không được. Sương trắng tựa như dính vào người Ninh Dịch Tinh, có thế nào cũng không kéo ra được. "A ——" Ninh Dịch Tinh đau đến thiếu chút nữa lăn lộn trên mặt đất. Cảm gi...
Nhận xét
Đăng nhận xét