"Vương Thị, trái tim bà là màu đen hả?!" Tô Mộc Dương giận dữ, "Lúc ấy rõ ràng là bọn ta tự mình phát hiện ra quặng mỏ Linh Tinh, kết quả bà phải chạy qua đây lấy một nắm, còn nói nhiều Linh Tinh như vậy bà lấy một nắm thì đã sao đâu?" "Lúc ấy làm cho Tô lão đại bọn ta tức giận, một lưỡi gió trực tiếp cuốn bà đi, mà không có tổn thương đến bà. Kết quả bà cư nhiên ở sau lưng nói huyên thuyên, đổi trắng thay đen, bại hoại thanh danh của cô ấy!" Tô Mộc Dương chưa từng giận quá như vậy! Vương Thị: "Ta... Ta... Lúc ấy thật là ta phát hiện... Quặng mỏ mà..." Bà cư nhiên còn giảo biện! Tô Mộc Dương bị bà làm giận đến ngất ngưỡng. Đúng lúc này, Kim Hoa đại nương lại tò mò nhìn Vương Thị: "Vương Thị, người như bà cũng rất kỳ lạ thật, bà lúc ấy cùng bọn ta đào Linh Tinh, bà còn nhớ rõ không? Khi đó Tô cô nương đã xới đất rồi." "Sau đó bà nói bà hiếu kì Tô cô nương đang bận làm gì, muốn qua đó xem thử. Bà lúc ấy sau khi đi qua đã nghĩ h...
Âm tà độc tính rất mạnh, sau khi bị cắn, nếu không lập tức xử lý, độc tố sẽ xâm nhập vào trong xương máu mất. Người gọi Tô Lạc chính là một vị mẫu thân, người này Tô Lạc từng gặp, là người cũng ở khách trạm Quỳ Dương. Người bị thương là con của bà. Ánh mắt của vị mẫu thân này nhìn Tô Lạc, nếu Tô Lạc không đồng ý, bà sẽ quỳ xuống khẩn cầu. Tô Lạc không biết làm sao, thâm tâm của cô dù sao cũng lương thiện, thản nhiên thở dài: "Để ta xử lý vết thương của cậu ấy." Đúng lúc này, đoàng đoàng đoàng! Vọng lại từ một ngọn núi cách đó không xa! Ngọn lửa phóng lên trời, rõ ràng chính là núi lửa phun trào! "Bắt đầu rồi! Mộ của Nghịch Thiên đại đế đã được mở ra, bảo bối sắp chào đời, chúng ta đi mau!" Chiến Bắc Dã kéo Tô Lạc đi. Vị mẫu thân kia nhất thời vội vàng, bà níu lấy Tô Lạc, ánh mắt khẩn cầu nhìn cô: "Tô cô nương, cầu xin cô, sẽ không tốn nhiều thời gian của cô đâu, ta chỉ có đứa con này, nếu không trị thì nó sẽ chết mất..." Tô Lạc quay đầu lại nhìn...
Hắn cuối cùng cũng lên tiếng: "Tô cô nương, xin mau dừng tay!" Nhưng Tô Lạc không có định dừng tay. Thương thế của Ninh Dịch Tinh càng nghiêm trọng hơn, nếu nhìn kỹ sẽ phát hiện, thịt trên mặt hắn đã bị ăn mòn một phần nhỏ. Đại trưởng lão đời trung giận dữ, nhắm vào Tô Lạc! Nhưng mà, con cóc độc dưới mệnh lệnh của Tô Lạc trực tiếp công kích đại trưởng lão đời trung. Đại trưởng lão đời trung đối mặt với con cóc nhỏ như hạt gạo, lão chẳng có chút biện pháp nào. "Ngươi ngươi ngươi ——" Hắn phẫn nộ đến cực điểm chỉ vào Tô Lạc, một câu đầy đủ cũng không nói ra được. Con cóc độc tuy rằng rời khỏi, nhưng tình hình của Ninh Dịch Tinh cũng không có chuyển biến tốt đẹp, lúc này sương trắng lượn lờ trên toàn thân hắn, cho dù có trưởng lão túm hắn đi...có ý đồ tách rời sương trắng. Nhưng không được. Sương trắng tựa như dính vào người Ninh Dịch Tinh, có thế nào cũng không kéo ra được. "A ——" Ninh Dịch Tinh đau đến thiếu chút nữa lăn lộn trên mặt đất. Cảm gi...
Nhận xét
Đăng nhận xét