Chương 11364 + 11365: Thất hoàng tử

Hắn cuối cùng cũng lên tiếng: "Tô cô nương, xin mau dừng tay!"
Nhưng Tô Lạc không có định dừng tay.
Thương thế của Ninh Dịch Tinh càng nghiêm trọng hơn, nếu nhìn kỹ sẽ phát hiện, thịt trên mặt hắn đã bị ăn mòn một phần nhỏ.
Đại trưởng lão đời trung giận dữ, nhắm vào Tô Lạc!
Nhưng mà, con cóc độc dưới mệnh lệnh của Tô Lạc trực tiếp công kích đại trưởng lão đời trung.
Đại trưởng lão đời trung đối mặt với con cóc nhỏ như hạt gạo, lão chẳng có chút biện pháp nào.
"Ngươi ngươi ngươi ——"
Hắn phẫn nộ đến cực điểm chỉ vào Tô Lạc, một câu đầy đủ cũng không nói ra được.
Con cóc độc tuy rằng rời khỏi, nhưng tình hình của Ninh Dịch Tinh cũng không có chuyển biến tốt đẹp, lúc này sương trắng lượn lờ trên toàn thân hắn, cho dù có trưởng lão túm hắn đi...có ý đồ tách rời sương trắng.
Nhưng không được.
Sương trắng tựa như dính vào người Ninh Dịch Tinh, có thế nào cũng không kéo ra được.
"A ——"
Ninh Dịch Tinh đau đến thiếu chút nữa lăn lộn trên mặt đất.
Cảm giác đau đớn khi toàn thân da thịt bị ăn mòn...
Người bên cạnh nhìn thấy đều tê tái da thịt, huống chi bản thân hắn.
Tô Lạc thản nhiên nhìn Ninh Dịch Tinh, trong mắt cũng không có đồng tình là mấy.
Lấy oán trả ơn, lấy gì oán giận? Tô Lạc chưa bao giờ cảm thấy mình phải khoan dung phải tha thứ sự ác độc của đối phương.
"Ninh Dịch Tinh thiếu gia là người thừa kế thuận vị thứ hai của Ninh gia bọn ta!" Trưởng lão đời trung cắn răng nhìn chằm chằm Tô Lạc, nói rõ từng chữ, "Nếu hắn chết đi, Ninh gia bọn ta sẽ không bỏ qua cho ngươi, ngươi xác định muốn trở thành kẻ thù với Ninh gia bọn ta sao?!"
Hai chữ kẻ thù vừa ra, những người còn lại đều ngừng tay.
Nhưng Tô Lạc lại lạnh nhạt nhìn Ninh Dịch Tinh lăn lộn trên mặt đất: "Học nghệ bất tinh, còn ỷ thế hiếp người, chết mà còn trách người khác?"
Đại trưởng lão đời trung xém chút bị nghẽn chết.
"Đúng là một nha đầu miệng lưỡi ác độc ——"
Không biết nơi nào vang lên một âm thanh lạnh nhạt.
Tô Lạc theo bản năng nhìn về hướng phát ra âm thanh.
Chỉ thấy một thiếu niên cẩm bào đỏ ửng đạp không mà đến, trong nháy mắt xuất hiện trước mặt mọi người.
Nhìn thấy người này, nhiều người Ninh gia đôi mắt đột nhiên lóe sáng!
"Thất hoàng tử cứu mạng!"
Đại trưởng lão đời trung phát ra âm thanh cầu cứu về hướng người tới.
Thất hoàng tử?
Tô Lạc lại nhìn chằm chằm thiếu niên áo bào đỏ ửng đứng ở cách đó không xa, trên mặt thiếu niên này đeo chiếc mặt nạ bằng bạc, thấy không rõ dung mạo, nhưng lại cho cô cảm giác rất quen thuộc...
Đây chính là sự quen thuộc...trong truyền thuyết?
Tô Lạc còn chưa nói xong, kiếm trong tay thất hoàng tử cũng đã kề ngang cổ Tô Lạc.
"Dừng tay!" Chiến Bắc Dã xông lên muốn chắn trước mặt Tô Lạc.
Nhưng không đợi hắn xông lên, thất hoàng tử phất tay áo, Chiến Bắc Dã đã bị đánh bay ngược ra ngoài.
"Ngươi — phụt —" Chiến Bắc Dã phun ra một ngụm máu tươi.
Tiểu Khắc xông lên đó.
Nhưng Tiểu Khắc cũng không phải là đối thủ của vị thất hoàng tử này, bởi vì thất hoàng tử vừa phất tay, Tiểu Khắc cũng bay ngược ra ngoài!
Trong lúc nhất thời, hai người có sức chiến đấu rất mạnh bên Tô Lạc, đột nhiên bại trận.
Tô Lạc nhìn chằm chằm vị thất hoàng tử này đột nhiên giáng xuống trước mắt mình, đôi mắt nguy hiểm hơi nhắm lại.
Đôi mắt lạnh lùng của thất hoàng tử cũng nhìn chằm chằm Tô Lạc, mở miệng chỉ có hai chữ: "Cứu hắn."
Tô Lạc có thể rõ ràng cảm giác được, cây kiếm ở cỗ đã rạch nát da, đi vào thịt một tấc.
Nếu vị trí chuẩn hơn nữa, động mạch chủ của cô sẽ bị cắt.
Đúng là một vị thất hoàng tử từ trên trời giáng xuống!
Tô Lạc luôn luôn nhận thức rất nhanh, vừa thấy tình thế hoàn toàn bất lợi với cô, cô chỉ có thể gật đầu bất lực: "Được, ta cứu hắn, ngươi lấy thanh kiếm ra trước đi."
Cũng không biết vị thất hoàng tử này có quan hệ gì với Ninh Dịch Tinh, có thể làm cho thất hoàng tử vì hắn mà vội vàng đuổi tới.
Thất hoàng tử đại khái cảm thấy được Tô Lạc không dám làm trái, cho nên tùy ý thu hồi kiếm.

Tô Lạc giơ tay sờ vào phần cổ của mình...một tay đầy máu.
"Tô cô nương..." Chiến Bắc Dã vừa ho ra máu, vừa nhanh chóng đi tới hướng Tô Lạc.
Mà Tiểu Khắc, sớm đã trước một bước chắn ở trước mặt Tô Lạc, thương thế của hắn nặng hơn so với Chiến Bắc Dã.
Tô Lạc đang muốn ra tay trị liệu Tiểu Khắc, nhưng đôi mắt lạnh lùng của thất hoàng tử lại nhìn chằm chằm Tô Lạc, khóe miệng là những lời lẽ lạnh như băng.
"Cứu hắn trước." Ánh mắt thất hoàng tử nhìn Tô Lạc giống đang nhìn một người chết.
Tô Lạc: "..."
Cô có thể rõ ràng cảm nhận được, sát khí phát ra từ trên người vị thất hoàng tử này.
Thực lực không bằng người khác... Phải nói, thực lực kém đối phương quá xa, Tô Lạc thật là hết cách rồi, cô ngẩng đầu nhìn thất hoàng tử một cái.
Trong mắt thất hoàng tử thật lạnh lùng.
Tô Lạc chỉ có thể đi đến trước mặt Ninh Dịch Tinh, dùng bệnh khuẩn lúc trước tự mình điều chế ra trị liệu cho hắn.
Nhưng Tô Lạc giữ lại chút kỹ thuật, không có chữa khỏi vết thương cho Ninh Dịch Tinh nhanh như vậy.
Nhưng sương trắng, cô vẫn bảo con cóc độc thu hồi lại.
Trên người Ninh Dịch Tinh bị tầng tầng lớp lớp băng gạc màu trắng bao lấy, toàn thân bị bao như một cái bánh chưng.
Tô Lạc nói nhạt nhẽo: "Ăn mòn đã dừng lại, nhưng rất nhiều khối thịt trên người hắn đã bị hoại tử, hoàn cảnh nơi này không tốt, dễ dàng cảm nhiễm, chờ sau khi khiêng ra ngoài, bảo người khác cắt hết các phần da thịt thối rửa trên người hắn ra, chờ da mới mọc lại là được."
Cặp mắt ác độc của đại trưởng lão đời trung hung hăng nhìn Tô Lạc một cái, sau đó lão nhìn phía thất hoàng tử tỏ vẻ xin giúp đỡ.
Thất hoàng tử gật đầu.
Sau khi được thất hoàng tử cho phép, đại trưởng lão đời trung lập tức hạ lệnh khiêng Ninh Dịch Tinh ra ngoài.
Còn có Ninh Dịch Đình bọn họ trong sơn động.
Vốn dĩ sơn động bị che phủ, Ninh Dịch Đình dưới sự bao phủ của sương trắng sẽ chết không nghi ngờ gì, nhưng bởi vì ngay từ đầu bọn họ bị trúng độc của bệnh khuẩn, cho nên lấy độc trị độc, lại có thể cứng rắn chịu đựng.
Bọn họ cũng bị đại trưởng lão đời trung phái người khiêng ra ngoài.
Ánh mắt  yếu ớt của các giang hồ nhân sĩ nhìn Tô Lạc, trong lòng bọn họ do dự cực kỳ.
Việc này lại dính tới thất hoàng tử... Vị hoàng tử được sủng ái nhất trong đế quốc này...
Thất hoàng tử duy nhất có thể tranh đoạt ngôi vị hoàng đế với Đế Thiếu.
Tô Lạc xua tay với bọn họ: "Các ngươi đều ra ngoài đi."
Kim Hoa đại nương còn muốn nói cái gì, nhưng Tô Lạc lại lắc đầu: "Sau khi rời khỏi đây nhanh chóng rời đi, Ninh gia sẽ còn phái người qua đây."
Mọi người vừa nghĩ, trong lòng đều lạnh giá lạnh giá, bọn họ vừa rồi đã làm điều đối nghịch với Ninh gia...
"Được."
Ánh mắt tê cứng của một số giang hồ nhân sĩ nhìn Tô Lạc một cái, chắp tay nói: "Tô cô nương, bảo trọng."
Nói xong, bọn họ đều quay đầu rời đi.
Đúng vậy, khi thất hoàng tử xuất hiện, cái thông đạo bị che giấu cũng xuất hiện, trong lòng mọi người tồn tại một nỗi hoài nghi, nhưng dưới tình hình hiện tại, không ai nói thêm cái gì.
Tất cả mọi người bước nhanh rời đi.
Cuối cùng chỉ còn lại có những đồng bọn bên cạnh Tô Lạc.
Tô Lạc nhìn thấy Chiến Bắc Dã, Tiểu Khắc, cây cải nhỏ, còn có một Tô Mộc Dương vẻ mặt hưng phấn đi ra từ trong sơn động, cô thản nhiên mở miệng, ngữ khí không được nói xen vào: "Các ngươi cũng ra ngoài đi."
Chiến Bắc Dã nhất thời ngây ngẩn cả người: "Tô cô nương, chúng ta..."
Ánh mắt sắc bén của Tô Lạc nhìn chằm chằm hắn!
Chiến Bắc Dã nhất thời một câu cũng đều nói không được.
Tô Mộc Dương cùng Tiểu Khắc lại kiên quyết không ra ngoài.
Tô Lạc cực kỳ bất lực, cô liếc vị thất hoàng tử kia một cái.
Thất hoàng tử đặt tay trên một cái núi đã ở một bên, vẫn ánh mắt lạnh nhạt nhìn Tô Lạc, giống đang nhìn một người chết.
Tô Lạc vẫy tay, dẫn đám đồng bọn đến một góc.
"Các ngươi ra ngoài trước đi."

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Chương 11427: Ngươi chính là Tô Lạc 3

Chương 11437: Tổ chức thiên sát

Chương 11288: Khiếp sợ (2)