Chương 11424: Không gian khí độc 2
Nó nói thật cho Tô Lạc biết lượng độc tố mà nó có thể phun, hơn nữa nói cho cô biết, chỉ cần nó hấp thu nhiều độc tố, còn có thể lớn dần lên nhanh nữa.
Này thật đúng là tiểu bảo bối.
Tô Lạc giơ tay sờ con cóc nhỏ nhặt được ngoài ý muốn, nói với nó: "Nếu như thế, chúng ta đến luyện tập một chút!"
Vì thế trong không gian nhỏ hẹp, Tô Lạc bắt đầu đánh phối hợp với con cóc nhỏ.
Tô Lạc phóng ra không gian trọng lực, con cóc nhỏ liền phun độc khí vào không gian trọng lực, Tô Lạc thí nghiệm một chút lực sát thương... Con cóc nhỏ thật là độc.
Mộng Vũ tiên tử đáng thương, lúc nàng hôn mê, Tô Lạc cùng con cóc nhỏ lần lượt phóng độc, nàng lại hít vào không ít.
Trong lúc đó, vài lần cánh cửa không gian đều thong thả kéo xuống, cũng may trên người Tô Lạc mang linh thạch phỉ lục, cho nên không gian mới có thể chống đỡ đến bây giờ.
Không gian không biết qua bao lâu...
Bỗng nhiên, phía trước truyền đến một tiếng đánh cực mạnh: bành!
Mộng Vũ tiên tử tỉnh dậy ngay khi tiếng đánh vang lên, nàng mở mắt ra, nhìn thấy cánh cửa không gian dừng lại, đầu mày hiện lên một vẻ kích động!
Tới rồi!
Nhưng nàng rất nhanh phản ứng lại, phía sau mình có người đi theo.
Nhưng...
Trong mắt Mộng Vũ tiên tử hiện lên một vẻ kỳ lạ!
Ngươi là thiên sát sát thủ thì đã sao... Chờ gặp được phụ thân...
Phút chốc lúc cánh cửa không gian mới vừa mở ra, Mộng Vũ tiên tử như mũi tên rồi khỏi cung, soạt một tiếng hướng về trước chạy trốn, tốc độ nhanh đến rợn người!
Trong lòng Mộng Vũ tiên tử thầm nghĩ, hắn nhất định sẽ theo dõi mình!
Đợi khi tìm được phụ thân, chỉ bằng ngươi một thiên sát sát thủ, sợ ngươi cái gì?!
Quả nhiên như Mộng Vũ tiên tử đã đoán, Tô Lạc đuổi theo.
Đây là một chỗ sơn cốc hoang dại.
Sơn cốc thanh u, bốn phía yên lặng tĩnh mịch, tựa hồ không có âm thanh gì.
Mộng Vũ tiên tử tựa hồ có chút quen thuộc nơi đây, nàng sau khi chọn một hướng liền lợi dụng tốc độ nhanh nhất bôn tập về trước, trên đường không hề dừng lại.
Khóe miệng Tô Lạc tạo thành một đường cong... Xem ra, nàng ta thật sự dụ mình qua đó rồi.
Này không phải là dụ địch xâm nhập, mà là dẫn sói vào nhà.
Tô Lạc không sợ nữa.
Bởi vì trong mắt Mộng Vũ tiên tử, thực lực của cô có thể cũng chỉ là thực lực Tinh Thần một sao, dù sao trước đó lúc ở chiến trường Hoa Vân Tông, cô biểu hiện ra ngoài chính là thực lực như vậy.
Nhưng trên thực tế...chính là gặp Hoa Vân Tông tông chủ bản tôn, Tô Lạc cũng không sợ nữa.
Mộng Vũ tiên tử thường thường cảm thấy phía sau, biết người phía sau chưa mất dấu, miệng nàng cong lên một nụ cười lạnh.
Bỗng nhiên, trước mắt Tô Lạc mất đi hình bóng của Mộng Vũ tiên tử.
Nếu đổi người khác, lúc này sẽ bối rối nhưng Tô Lạc không hề, bởi vì vừa nhìn là cô đã nhìn ra tảng đá này... có gì đó khác.
Ở nơi trời mưa như vậy, người lại cực hiếm, lại có một dấu chân bùn, lừa ai thế?
Tô Lạc trực tiếp dẫm lên vết chân bùn đó, quả nhiên, ngay sau đó, trên thạch bích phía trước, một cái lổ nhỏ chứa được một người mở ra.
Tô Lạc lập tức tiến vào trong thạch động.
Trong thạch động là một dũng đạo vắng lặng, phía trước mơ hồ có ánh sáng... Nhưng Tô Lạc biết, nếu Mộng Vũ tiên tử vào trước, như vậy nơi đây ắt có mai phục của nàng ta.
Tô Lạc chìa tay ra, lòng bàn tay cô có một con ong mật nhỏ.
Đây là lúc trong sơn cốc, Tô Lạc giơ tay quơ được một con ong mật, bởi vì biết sẽ có đường tắt u lãnh cần thăm dò, cho nên Tô Lạc đã sớm bắt con ong mật dò đường.
Ong mật sớm đã bị Tô Lạc thuần hóa, giờ phút này đang...
Này thật đúng là tiểu bảo bối.
Tô Lạc giơ tay sờ con cóc nhỏ nhặt được ngoài ý muốn, nói với nó: "Nếu như thế, chúng ta đến luyện tập một chút!"
Vì thế trong không gian nhỏ hẹp, Tô Lạc bắt đầu đánh phối hợp với con cóc nhỏ.
Tô Lạc phóng ra không gian trọng lực, con cóc nhỏ liền phun độc khí vào không gian trọng lực, Tô Lạc thí nghiệm một chút lực sát thương... Con cóc nhỏ thật là độc.
Mộng Vũ tiên tử đáng thương, lúc nàng hôn mê, Tô Lạc cùng con cóc nhỏ lần lượt phóng độc, nàng lại hít vào không ít.
Trong lúc đó, vài lần cánh cửa không gian đều thong thả kéo xuống, cũng may trên người Tô Lạc mang linh thạch phỉ lục, cho nên không gian mới có thể chống đỡ đến bây giờ.
Không gian không biết qua bao lâu...
Bỗng nhiên, phía trước truyền đến một tiếng đánh cực mạnh: bành!
Mộng Vũ tiên tử tỉnh dậy ngay khi tiếng đánh vang lên, nàng mở mắt ra, nhìn thấy cánh cửa không gian dừng lại, đầu mày hiện lên một vẻ kích động!
Tới rồi!
Nhưng nàng rất nhanh phản ứng lại, phía sau mình có người đi theo.
Nhưng...
Trong mắt Mộng Vũ tiên tử hiện lên một vẻ kỳ lạ!
Ngươi là thiên sát sát thủ thì đã sao... Chờ gặp được phụ thân...
Phút chốc lúc cánh cửa không gian mới vừa mở ra, Mộng Vũ tiên tử như mũi tên rồi khỏi cung, soạt một tiếng hướng về trước chạy trốn, tốc độ nhanh đến rợn người!
Trong lòng Mộng Vũ tiên tử thầm nghĩ, hắn nhất định sẽ theo dõi mình!
Đợi khi tìm được phụ thân, chỉ bằng ngươi một thiên sát sát thủ, sợ ngươi cái gì?!
Quả nhiên như Mộng Vũ tiên tử đã đoán, Tô Lạc đuổi theo.
Đây là một chỗ sơn cốc hoang dại.
Sơn cốc thanh u, bốn phía yên lặng tĩnh mịch, tựa hồ không có âm thanh gì.
Mộng Vũ tiên tử tựa hồ có chút quen thuộc nơi đây, nàng sau khi chọn một hướng liền lợi dụng tốc độ nhanh nhất bôn tập về trước, trên đường không hề dừng lại.
Khóe miệng Tô Lạc tạo thành một đường cong... Xem ra, nàng ta thật sự dụ mình qua đó rồi.
Này không phải là dụ địch xâm nhập, mà là dẫn sói vào nhà.
Tô Lạc không sợ nữa.
Bởi vì trong mắt Mộng Vũ tiên tử, thực lực của cô có thể cũng chỉ là thực lực Tinh Thần một sao, dù sao trước đó lúc ở chiến trường Hoa Vân Tông, cô biểu hiện ra ngoài chính là thực lực như vậy.
Nhưng trên thực tế...chính là gặp Hoa Vân Tông tông chủ bản tôn, Tô Lạc cũng không sợ nữa.
Mộng Vũ tiên tử thường thường cảm thấy phía sau, biết người phía sau chưa mất dấu, miệng nàng cong lên một nụ cười lạnh.
Bỗng nhiên, trước mắt Tô Lạc mất đi hình bóng của Mộng Vũ tiên tử.
Nếu đổi người khác, lúc này sẽ bối rối nhưng Tô Lạc không hề, bởi vì vừa nhìn là cô đã nhìn ra tảng đá này... có gì đó khác.
Ở nơi trời mưa như vậy, người lại cực hiếm, lại có một dấu chân bùn, lừa ai thế?
Tô Lạc trực tiếp dẫm lên vết chân bùn đó, quả nhiên, ngay sau đó, trên thạch bích phía trước, một cái lổ nhỏ chứa được một người mở ra.
Tô Lạc lập tức tiến vào trong thạch động.
Trong thạch động là một dũng đạo vắng lặng, phía trước mơ hồ có ánh sáng... Nhưng Tô Lạc biết, nếu Mộng Vũ tiên tử vào trước, như vậy nơi đây ắt có mai phục của nàng ta.
Tô Lạc chìa tay ra, lòng bàn tay cô có một con ong mật nhỏ.
Đây là lúc trong sơn cốc, Tô Lạc giơ tay quơ được một con ong mật, bởi vì biết sẽ có đường tắt u lãnh cần thăm dò, cho nên Tô Lạc đã sớm bắt con ong mật dò đường.
Ong mật sớm đã bị Tô Lạc thuần hóa, giờ phút này đang...
Nhận xét
Đăng nhận xét