Chương 11423: Giác ngộ 1

Mà Mộng Vũ tiên tử lúc này hai tay che cổ họng, khó tin trừng mắt với Tô Lạc: "Đây là cái gì..."
Nàng nói chuyện tốn sức lắm, nói một chữ một.
Tô Lạc lạnh lùng liếc nàng một cái: "Cô không phải chơi độc sao?"
Mộng Vũ tiên tử còn chưa nói, Tô Lạc liền thản nhiên nói: "Nó chính là tổ tông của độc."
Mộng Vũ tiên tử: "..."
Nhưng nàng lúc này, đã nghe không thấy Tô Lạc nói cái gì, bởi vì nàng đã ngã xuống đất, đau đớn run rẩy.
Nàng run run lấy ra một liều thuốc trong người, liều mạng rắc vô miệng mình.
Thuốc giải đỗ hơn nửa ra ngoài...Nhưng còn chút nuốt vào, cũng không hề giảm bớt bệnh trạng của nàng, lúc này Mộng Vũ tiên tử chỉ biết, độc nàng trúng phải cần hỏi thuốc giải của đối phương.
"Ngươi...thuốc giải...cho ta"
Tô Lạc thản nhiên liếc nhìn nàng một cái: "Cô không phải nói, ta là sát thủ Thanh Vân bang mời tới sao? Sẽ cho cô thuốc giải?"
Mộng Vũ tiên tử: "... Ta... ta mua, chỉ cần ta ra nổi!"
Tô Lạc hơi ngồi xổm trước mặt nàng, trầm ngâm, nói với Mộng Vũ tiên tử: "Cũng không phải không được, chẳng qua biện pháp có hơi bẩn."
Mộng Vũ tiên tử: "Ta muốn sống..."
Tô Lạc nói nhỏ vài câu bên tai Mộng Vũ tiên tử.
Mộng Vũ tiên tử gắt gao trừng mắt với Tô Lạc: "Ngươi... Ngươi... Ngươi đây là muốn ta..."
Tô Lạc buông tay: "Cô có thể lựa chọn làm hay không."
Mộng Vũ tiên tử hiểu rõ, nếu không làm, nàng sẽ để mặc bản thân tìm cái chết.
Mộng Vũ tiên tử cắn răng: "Ta làm!"
Tô Lạc gật đầu, nháy mắt với con cóc nhỏ.
Con cóc nhỏ phun ra một viên khí thể màu chàm từ trong mũi, bắt đầu phun lên mặt Mộng Vũ tiên tử!
Mùi...tanh quá đi.
Mộng Vũ tiên tử hoàn toàn hôn mê.
Mà Tô Lạc lúc này, lúc nhìn thấy con cóc nhỏ phun vào mặt Mộng Vũ tiên tử, trong đầu bỗng nhiên hiện lên một linh cảm, nhưng linh cảm này mơ mơ hồ hồ, lại biến mất quá nhanh, nhanh đến cô căn bản bắt giữ không được.
Vừa rồi chợt lóe qua, rốt cuộc là cái gì... Trực giác Tô Lạc chính là thứ quan trọng lắm.
Tô Lạc một tay chống cằm, tay còn lại đỡ lấy cùi chỏ, vừa thong dong trong không gian kín, vừa cố gắng suy ngẫm.
Bỗng nhiên!
Trước mắt Tô Lạc sáng ngời!
Cô nghĩ ra linh cảm chợt lóe qua rồi biến mất là cái gì rồi!
Thật đúng là Mộng Vũ tiên tử vừa rồi phóng độc cho cô linh cảm.
Trong không gian kín, phóng thích độc tố...
Tô Lạc nghĩ, cô không phải có không gian trọng lực sao? Cuốn người khác vào trong, giảm tốc độ giảm tốc độ, cộng thêm độc tố nữa... Chẳng phải là có thể đánh đối phương ngủm luôn sao?
Nghĩ vậy, đôi mắt Tô Lạc lòe lòe sáng!
Cách đánh này, còn phải nhờ con cóc nhỏ mới được.
Vì thế Tô Lạc vẫy tay với con cóc nhỏ: "Lại đây."
Con cóc nhỏ sớm đã nhận Tô Lạc là chủ nhân, cho nên Tô Lạc vẫy tay một cái, nó nhất thời bỏ chạy lại đây.
Tô Lạc bảo con cóc nhỏ đứng trong lòng bàn tay cô, ánh mắt nhìn nhau.
"Phạm vi độc tố của ngươi? Có thể phun mấy lần? Khôi phục bao lâu..." Tô Lạc liên tiếp hỏi những câu hỏi với con cóc nhỏ.
Con cóc nhỏ không biết Tô Lạc vì sao phải hỏi như vậy, nhưng nó vẫn cảm giác được sắp được trọng dụng.
Trước đó lúc bị Tô Lạc vứt trong không gian, con cóc nhỏ đã gặp qua hai con tiểu long long, lúc ấy con cóc nhỏ bị chúng ăn hiếp, bị đánh đến sưng cả đầu.
Nghĩ đến mình nếu tiểu chủ nhân sủng ái... Hai con bá long sẽ tức giận hơn? Ha ha ha...
Nghĩ vậy, con cóc nhỏ nhất thời đắc ý.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Chương 11427: Ngươi chính là Tô Lạc 3

Chương 11437: Tổ chức thiên sát

Chương 11288: Khiếp sợ (2)