Chương 11437: Tổ chức thiên sát

Lần này Tô Lạc lại đoán sai, bởi vì độc nhãn lão đầu tuy dẫn Tô Lạc vào lâu này, nhưng không dẫn cô lên lầu, mà là...

Hắn mở một cửa ngầm dẫn xuống dưới, dẫn Tô Lạc vào.

Không gian kín nho nhỏ này, có thể chứa hơn mười người.

Độc nhãn lão nhân sau khi dẫn Tô Lạc vào, nhét một viên phỉ lục linh thạch vào, thế là không gian liền khởi động.

Mắt Tô Lạc hiện lên vẻ kinh ngạc!

Phỉ lục linh thạch...không gian kín?

Đây...nên nơi cô đứng, là cửa không gian?

Phân bộ thiên sát, có cửa không gian?

Phải biết là, trước đó Tô Lạc muốn mượn cửa không gian để dẫn thẳng vào Hoa Vân Tông, sau cùng tốn nhiều thời gian vào đó? Xém tí bị Mộng Vũ tiên tử dẫn đi tìm cha nàng ta, sau đó bị cha nàng ta diệt... 

Phải biết là, cửa không gian rất hiếm gặp.

Không hổ là tổ chức thiên sát trong truyền thuyết, địa vị quả là hùng hậu.

Trong lòng Tô Lạc thở dài, trên mặt không biểu hiện ra, cặp mắt lạnh lùng giống độc nhãn lão đầu.

Một miếng phỉ lục linh thạch không thể trụ cho họ đi lâu được.

Lúc Tô Lạc nhắm mắt cảm nhận, cô phát hiện cửa không gian...có cảm giác đi xuống.

Chẳng lẽ...

Cửa không gian dẫn cô đến tầng hầm của Vãn Hương lâu? Trong lòng Tô Lạc âm thầm có suy đoán, nhưng không chắc.

Lúc Tô Lạc mặc niệm từ một đến mười, cửa không gian kêu "ting" một cái, phát ra âm thanh chỉ thị.

Họ đến rồi.

Độc nhãn lão đầu nhìn Tô Lạc một cái, đạm thanh: "Đi ra đi."

Về phần hắn, rõ ràng đã hoàn thành công việc dẫn đường.

Quả nhiên, khi Tô Lạc mới từ cửa không gian ra, cánh cửa ấy kêu "bành" một tiếng, đóng lại một cách vô tình.

Tầm nhìn của Tô Lạc thu lại từ cửa không gian, mới quay người lại, liền nhìn thấy không xa đó vang lên tiếng huyên náo.

Tiếng huyên náo?

Tô Lạc thấy không ai tiếp đãi mình, cũng không hỏi nhiều, liền theo tiếng huyên náo đi qua đó.

Men theo hành lang cong cong vẹo vẹo, chưa được bao lâu, Tô Lạc đã tới đại sảnh rộng lớn, đại sảnh rất lớn, đủ chứa cùng lúc hơn trăm người.

Mà lúc này, người trong đại sảnh không nhiều, nhiều ghế bàn vậy, mà chỉ ngồi mười mấy người.

Sau khi Tô Lạc vào, rất nhiều ánh mắt nhìn vào cô.

Mấy người này không có nhìn thẳng, mà từng ánh mắt phóng từng tia nhìn ngầm qua.

Tô Lạc đi một vòng, ngồi xuống ngay bên một chiếc bàn.

"Khách nhân, uống gì ạ?"

Một tờ thực đơn đặt trước mặt Tô Lạc.

Rất muốn Tô Lạc chọn món vậy.

Tô Lạc ngẩng đầu nhìn người phát ra âm thanh, phát hiện là một thiếu niên dung mạo tuấn mỹ, thiếu niên lúc này đang nhìn cô.

Trong lòng cô nghĩ, khuôn mặt này nếu ở bên ngoài, sẽ không biết làm biết bao thiếu nữ kêu gào điên cuồng, hiện tại chỉ là ở đây phục vụ khách nhân.

Nhưng phục vụ thì...đa phần đều là sát thủ.

Tầm nhìn của Tô Lạc quét qua tấm thực đơn, phát hiện thật là mắc...một ly nước bình thường cũng phải 10 thiên tệ, mà cô hiện giờ, bởi vì còn chưa phải sát thủ, nên một thiên tệ cũng không có.

Tô Lạc thở dài, đóng thực đơn lại, ánh mắt nhìn thiếu niên xinh đẹp: "Ta vẫn chưa phải sát thủ."

Thiếu niên xinh đẹp nghi hoặc nhìn Tô Lạc, bỗng nhiên cười: "Trang bị này của ngài, xem ra là đã chuẩn bị xong."

Tô Lạc gật đầu: "Rất nhanh sẽ phải."

Thiếu niên xinh đẹp: "Muốn vào thiên sát, không dễ đâu."
Người có thể được độc nhãn lão đầu dẫn vào, ắt là đều biết thiên sát, độc nhãn lão đầu được xem là tuyển chọn bước đầu.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Chương 11335: Mẹ nợ con trả (1)

Chương 11297: Chào đời (1)

Chương 11364 + 11365: Thất hoàng tử