Chương 11430 + 11431: Giam

Con cóc nhỏ nhìn thấy luồng sương màu tím, đôi mắt nhỏ như hạt đậu đảo đảo, phát ra lục quang u lãnh.
Nó mở miệng ra hấp thu độc khí màu tím, còn sợ hít một hơi sẽ hết mất, cho nên hít từng hơi nho nhỏ từ từ.
Thế là, Hoa Tông chủ bên ngoài cửa có hơi ngớ người.
Bởi vì cảnh tượng mà hắn nhìn thấy chính là...
Độc khí màu tím đó không tiếp cận cơ thể Tô Lạc được.
Tràn ngập trước người Tô Lạc với khoảng cách nửa mét, không hề dính vào người cô dù chỉ một chút.
Sao lại thế này?
Đầu mày Hoa Tông chủ nhíu chặt, không khỏi đến gần nhìn thử
Nhưng con cóc nhỏ lúc này núp bên chân Tô Lạc, rụt đầu lại chép chép miệng, Hoa Tông chủ nhìn thấy mới lạ.
"Cha..."
Đúng lúc này, một âm thanh nhẹ vang lên
Hoa Tông chủ quay đầu lại nhìn, phát hiện ra là con gái mình
"Mộng Vũ..."
Nhìn thấy con gái qua đây, trên mặt Hoa Tông chủ hiện lên một vẻ lúng túng, bởi vì trước đó hắn đã từ bỏ nàng.
Nhưng...
"Mộng Vũ con mau nhìn!" Hoa Tông chủ bỗng chốc thay đổi, trên mặt tràn đầy nụ cười: "Cha trước đó không phải không lo cho con, mà chuẩn bị bắt tên yêu nữ này trước, con xem, yêu nữ này bị cha giam cầm rồi!"
Mộng Vũ tiên tử vốn dĩ nội tâm tràn đầy tuyệt vọng, cả người cũng tan vỡ, bởi vì phụ thân nàng lại bỏ nàng, bảo nàng đi chết, cho nên Mộng Vũ tiên tử giằng co trong bùn đất, chỉ là muốn đến báo thù phụ thân.
Nhưng hiện tại nhìn thấy Lạc công chúa trong truyền thuyết bị giam cầm, mà phụ thân lại an nhiên vô nhường...Mộng Vũ tiên tử nhất thời tin lời phụ thân mình nói.
"Cha..."
Cảnh giác trong người Mộng Vũ nhất thời mất đi, mà thay vào đó là sự cảm kích.
"Phụ thân..." Mộng Vũ tiên tử tiến lên trước một bước, đứng bên người Hoa Tông chủ, cùng hắn ngắm nhìn Tô Lạc bị nhốt trong lồng sắt.
"Cô ta thật sự bị nhốt lại?!" Trên mặt Mộng Vũ tiên tử hiện lên vẻ kinh ngạc, nàng đi một vòng quanh cái lồng, bỗng nhiên cau mày: "Sao lại thế này? Độc khí không đến gần người cô ta?"
Lúc này nội tâm Hoa Tông chủ cũng đầy nghi hoặc.
Độc khí màu tím là có hạn, hiện tại đã tiêu hao một nửa, nhưng vẫn như cũ không thể tiếp cận được đối phương, vậy là có vấn đề rồi.
"Con vào xem đi." Hoa Tông chủ nói với Mộng Vũ tiên tử.
Nhưng Mộng Vũ tiên tử kiêng kị Tô Lạc, nghe nói cứ lắc đầu: "Không được, phụ thân con không được, con không vào đâu.."
Nhưng, không đợi nàng nói chuyện, phụ thân nàng đã trực tiếp vứt nàng vào đó.
"Cha..." Mộng Vũ tiên tử khó tin nhìn Hoa Tông chủ.
"Xem thử rốt cuộc xảy ra chuyện gì!" Hoa Tông chủ tối sầm mặt quát lớn.
Mộng Vũ tiên tử tâm hàn đến cực, nàng không ngờ phụ thân lại chọn hy sinh nàng lần nữa...
Nàng đến trước mặt Tô Lạc, vừa nhìn đã thấy con cóc nhỏ ngồi xổm trên đất, con cóc này đang từng hơi hút khí, nhìn giảo hoạt cực...
Mộng Vũ tiên tử vốn không tin, nhưng lúc này tận mắt nhìn thấy, nàng quả thực ngu người.
"Con phát hiện ra gì?!"
Giọng Hoa Tông chủ ở ngoài vang lên, hắn có hơi nóng nảy.
Đồng thời, Mộng Vũ nhìn thấy trong đám sương màu tím lượn lờ, dây trói trên chân Tô Lạc được tháo ra, trên eo nữa, trên tay nữa...cũng được tháo ra.
Không, không thể nào...
Mộng Vũ tiên tử chấn động ngay.
Nhưng bởi vì sương mù màu tím, cho nên Hoa Tông chủ bên ngoài không phát hiện ra, hắn chỉ vội hỏi: "Bên trong rốt cuộc có chuyện gì? Mộng Vũ?!"
Lúc này đây, Mộng Vũ tiên tử chỉ cảm thấy...thế giới này hoang đường quá.

Mộng Vũ tiên tử chỉ cảm thấy thế giới này quả thực ma huyễn... làm cho nàng có cảm giác vô lực mãnh liệt.
Lạc công chúa...Hơ hơ, người ta chính là Lạc công chúa, làm sao có thể bị bọn họ bắt giữ dễ dàng như vậy? Nàng và phụ thân thật đúng là ngây thơ mà...
Bên ngoài, giọng của Hoa Tông chủ vẫn không dứt như trước.
Nhưng Mộng Vũ tiên tử đã ngã xuống...
Bởi vì cây dao găm của Tô Lạc, trực tiếp đâm thủng cổ họng nàng.
Tô Lạc thản nhiên thở dài: "Cô một mực muốn vào... Ta có thể làm sao bây giờ?"
Tốc độ biến mất của sương mù có thể thấy được bằng mắt thường.
Hoa Tông chủ nhìn thấy một bóng dáng ngã trên mặt đất, người nọ mặt hướng ra ngoài, hắn vừa nhìn đã nhận ra, người này không phải Tô Lạc, mà là...
Con gái hắn!
"Mộng Vũ? Sao lại... Lạc công chúa đâu..."
Hoa Tông chủ còn chưa dứt lời, liền cảm giác được cổ họng úa ra một ngụm màu đỏ!
Là máu.
Dao găm trong tay Tô Lạc xẹt qua cổ họng hắn, máu bắn tung tóe, Hoa Tông chủ quay đầu lại, vừa đúng ngay ánh mắt như cười mà không của Tô Lạc.
"Ngươi... Ngươi cư nhiên..." Không sao, mà còn đi ra?!
Lời nói của Hoa Tông chủ đã không còn thốt ra được.
Tô Lạc lại thu hồi dao găm.
Máu dính trên cây dao, sớm đã bị nó hấp thu hầu như không còn, dao găm Nghiên Hoa hấp thu máu, tỏa ra thứ ánh sáng lạnh, sắc bén vô cùng.
"Đi rồi."
Tô Lạc vẫy tay với lồng sắt.
Vù một tiếng, một bóng dáng to bằng nắm tay nhảy ra, đứng ở đầu vai Tô Lạc.
Đó là một con tiểu thiềm thừ, lúc này nó còn đang hít một ngụm độc khí cuối cùng.
"Nó, nó... Độc khí... Độc khí..."
Hoa Tông chủ khó có thể tin, ánh mắt nhìn chằm chằm Tô Lạc.
Tô Lạc gật gật đầu: "Đúng vậy, tiểu thiềm thừ của ta hấp thu độc khí, cây dao găm này... Ngươi có biết nó tên gọi là gì không?"
"Dao găm Nghiên Hoa, tên của nó."
Tô Lạc thản nhiên nhìn Hoa Tông chủ, bỗng nhiên cười: "Thật ra suy đoán của ngươi không sai, pháp sư toàn nguyên tố chính là ta, ta chính là Tô Lạc, Lạc công chúa trong miệng các ngươi."
Hoa Tông chủ gắt gao cắn răng... Trước đó vẫn là hư hư thực thực, hiện tại chính cô ta cũng thừa nhận, nếu truyền bá tin tức này ra ngoài...
"Ngươi làm sao còn cơ hội truyền bá tin tức này ra ngoài chứ?"
Tô Lạc cười với hắn, ngay sau đó, ngón tay đã lấy ra một quyển tập từ trong người Hoa Tông chủ.
"Ngươi, sao ngươi biết..." Hoa Tông chủ lại một lần nữa chấn kinh rồi!
Hắn như thế nào cũng không hiểu, vì sao mà nha đầu này biết bí tịch "Địa mạch dạ lưu" giấu trong người hắn?
Trong lòng Hoa Tông chủ ảo não cực kỳ, nếu sớm biết, hắn sẽ không lấy cuốn "Địa mạch dạ lưu" vốn được cất giấu bí mật đem theo bên mình rồi, nếu không cô ta sẽ không tìm được.
Tô Lạc không nói gì nhìn hắn: "Nếu không phải gạt ngươi lấy cuốn bí tịch từ chỗ ngươi giấu ra, ta lai5 cố ý để ngươi nhốt lại sao?"
Hoa Tông chủ: "! ! !"
Cô cư nhiên cố ý!!
Tô Lạc gật đầu: "Đúng rồi, ta chính là cố ý, ngươi cắn ta à?"
Hoa Tông chủ: "Phụt!"
Hắn bị tức đến phun một ngụm máu ra, cũng may Tô Lạc sớm đã đoán trước, né tránh cực nhanh, cho nên trực tiếp tránh né được.
"Tính kế không bằng người khác thì nhận đi, có cái gì phải tức chớ? "Tô Lạc nhìn Hoa Tông, lắc đầu, trực tiếp đi ra sân.
Hoa Tông chủ nhìn Tô Lạc rời đi, liều mạng chạy ra sau nhà, nhưng mới chạy một bước, hắn liền té ngã trên đất.
Nhưng dù vậy, hắn vẫn liều mạng chạy về hướng đó...
Chỉ cần bò qua đó, nơi đó có thuốc, mạng của hắn sẽ được cứu...
Nhưng...

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Chương 11427: Ngươi chính là Tô Lạc 3

Chương 11437: Tổ chức thiên sát

Chương 11288: Khiếp sợ (2)