Chương 11344: Ai lợi hại (1)
Trên mặt Ninh Diệu Nhan bị Tô Lạc tạt một chút chất lỏng, lúc ban đầu ả không cảm thấy gì, nhưng rất nhanh, ả liền cảm giác được từng cơn ngứa ngáy, sau đó là ngứa ngáy vô cùng: "Ca ca, ca ca..."
Ninh Diệu Nhan bắt lấy Ninh Dịch Đình, cả người đã ngứa đến sắp điên rồi.
Ninh Dịch Đình quay đầu lại, cặp mắt hung ác nham hiểm mà lạnh băng trừng mắt nhìn Tô Lạc một cái, bước nhanh về hướng Ninh Dịch Tinh!
Chiến Bắc Dã nhìn thấy Tô Lạc, lúc này mừng rỡ: "Tô..."
Nhưng mà Chiến Bắc Dã còn chưa nói xong, Tô Lạc liền xua tay: "Tiếp tục canh giữ đi."
Nói xong câu đó, cô lập tức đi vào trong.
Chiến Bắc Dã thấy Tô Lạc đi vào vội vàng, lúc này mới phản ứng lại, thì ra nghiên cứu của Tô cô nương chưa thành công...
Mà Ninh Dịch Đình lúc này lại bế Ninh Diệu Nhan bước nhanh về phía Ninh Dịch Tinh.
"Dịch Tinh, mau cứu người!"
Sau khi Ninh Dịch Tinh vào tầng thứ bảy, là cứ luôn khoanh hai tay lại, ánh mắt khinh thường nhìn chung quanh.
Đối với hắn mà nói, tầng thứ bảy này... Không, phải nói, độ khó của cả cái đại điện mộ táng này cũng không cao gì với hắn.
Trong đầu hắn giờ phút này hiện lên một vẻ trầm tư, đại điện mộ táng này... Chẳng lẽ... Cũng không phải là đại điện mộ táng thật sự?
Ngay lúc Ninh Dịch Tinh nghĩ như thế thì, Ninh Dịch Đình bế Ninh Diệu Nhan vào.
"Dịch Tinh, Diệu Nhan sắp không được rồi, mau tới đây!" Ninh Dịch Đình rất vội.
Ninh Dịch Tinh quay đầu lại nhìn Ninh Diệu Nhan một cái, đầu mày hơi nhíu lại, nhìn qua Ninh Dịch Đình: "Muội ấy làm sao vậy?"
"Vị Tô cô nương kia." Ngữ khí Ninh Dịch Đình không tốt, sao chép câu nói gốc của Tô Lạc, "Ả nói, nếu ca giải không được độc của Nhan Nhan, ca sẽ không bằng ả."
Nghe vậy, Ninh Dịch Tinh không khỏi cười lạnh lên tiếng: "Ả? Dám nói lời này?"
Ninh Diệu Nhan túm lấy tay áo Ninh Dịch Tinh: "Dịch Tinh ca ca, ả quả thật nói vậy đó, hơn nữa ả còn nói, nếu Ninh Dịch Tinh giải không được, hắn chính là đồ phế vật, xách giày cho ả cũng không xứng!"
Ninh Dịch Đình không khỏi nhìn Ninh Diệu Nhan một cái, vị Tô cô nương kia không hề nói nửa câu sau, nhưng... Ninh Dịch Đình cũng không phản bác.
Ninh Dịch Tinh vừa nghe, càng cười lạnh hơn nữa.
"Kiêu ngạo thật đấy, đã rất nhiều năm không ai dám ở trước mặt Ninh Dịch Tinh ta nói lời này đâu." Ninh Dịch Tinh đi đến trước mặt Ninh Diệu Nhan, nhìn chằm chằm mặt ả, không chút để ý: "Ta đây thật muốn nhìn xem, vị Tô cô nương này của chúng ta rốt cuộc lợi hại cỡ nào, có thể hạ độc như thế nào..."
Ninh Dịch Tinh vốn dĩ giơ tay định đụng chạm mặt Ninh Diệu Nhan, nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt kia của ả, đôi mắt hắn hơi hơi co rụt lại.
Bởi vì da thịt trên mặt Ninh Diệu Nhan, hiện lên một mảng màu đỏ sậm, hơn nữa, xuất hiện một vài hột mụn nhỏ.
Ninh Dịch Tinh hơi hơi nhíu mày, bắt mạch trước cho Ninh Diệu Nhan, cũng không cảm thấy khác thường, sau đó hắn lấy kim ra, chọc vào một hột bất kì, lúc này mới từ từ nghiên cứu.
Nghiên cứu một cái là hết một ngày.
Không có kết quả.
Những hột mụn nhỏ trên mặt Ninh Diệu Nhan, đã lan dần xuống bên dưới.
Lấy mắt thường có thể thấy được tốc độ khuếch trương*.
Chưa qua thời gian một ngày, cũng đã khuếch trương đến bụng.
Qua một ngày nữa, sợ là bàn chân đều là những hột mụn đỏ này.
Ninh Diệu Nhan chỉ cảm thấy ngứa ngáy vô cùng, ả đưa tay muốn chạm vào, nhưng bởi vì trước đó Ninh Dịch Tinh có dặn dò, bảo Ninh Dịch Đình buộc chặt tay chân ả lại, cho nên ả căn bản không thể nào chạm được.
"Huhuhu —" Thậm chí ả muốn nói chuyện đều không được.
Bởi vì Ninh Dịch Đình lo lắng ả cắn trúng chính mình, cho nên miệng ả cũng che luôn.
Xé một mảnh vải nhỏ từ trên quần áo ả, nhét vào trong miệng ả.
"Ummm —"
Ninh Diệu Nhan chỉ cảm thấy tê ngứa đau đớn, tựa hồ trên người có hơn vạn con kiến bò qua.
* nghĩa là mở rộng, lan rộng
Ninh Diệu Nhan bắt lấy Ninh Dịch Đình, cả người đã ngứa đến sắp điên rồi.
Ninh Dịch Đình quay đầu lại, cặp mắt hung ác nham hiểm mà lạnh băng trừng mắt nhìn Tô Lạc một cái, bước nhanh về hướng Ninh Dịch Tinh!
Chiến Bắc Dã nhìn thấy Tô Lạc, lúc này mừng rỡ: "Tô..."
Nhưng mà Chiến Bắc Dã còn chưa nói xong, Tô Lạc liền xua tay: "Tiếp tục canh giữ đi."
Nói xong câu đó, cô lập tức đi vào trong.
Chiến Bắc Dã thấy Tô Lạc đi vào vội vàng, lúc này mới phản ứng lại, thì ra nghiên cứu của Tô cô nương chưa thành công...
Mà Ninh Dịch Đình lúc này lại bế Ninh Diệu Nhan bước nhanh về phía Ninh Dịch Tinh.
"Dịch Tinh, mau cứu người!"
Sau khi Ninh Dịch Tinh vào tầng thứ bảy, là cứ luôn khoanh hai tay lại, ánh mắt khinh thường nhìn chung quanh.
Đối với hắn mà nói, tầng thứ bảy này... Không, phải nói, độ khó của cả cái đại điện mộ táng này cũng không cao gì với hắn.
Trong đầu hắn giờ phút này hiện lên một vẻ trầm tư, đại điện mộ táng này... Chẳng lẽ... Cũng không phải là đại điện mộ táng thật sự?
Ngay lúc Ninh Dịch Tinh nghĩ như thế thì, Ninh Dịch Đình bế Ninh Diệu Nhan vào.
"Dịch Tinh, Diệu Nhan sắp không được rồi, mau tới đây!" Ninh Dịch Đình rất vội.
Ninh Dịch Tinh quay đầu lại nhìn Ninh Diệu Nhan một cái, đầu mày hơi nhíu lại, nhìn qua Ninh Dịch Đình: "Muội ấy làm sao vậy?"
"Vị Tô cô nương kia." Ngữ khí Ninh Dịch Đình không tốt, sao chép câu nói gốc của Tô Lạc, "Ả nói, nếu ca giải không được độc của Nhan Nhan, ca sẽ không bằng ả."
Nghe vậy, Ninh Dịch Tinh không khỏi cười lạnh lên tiếng: "Ả? Dám nói lời này?"
Ninh Diệu Nhan túm lấy tay áo Ninh Dịch Tinh: "Dịch Tinh ca ca, ả quả thật nói vậy đó, hơn nữa ả còn nói, nếu Ninh Dịch Tinh giải không được, hắn chính là đồ phế vật, xách giày cho ả cũng không xứng!"
Ninh Dịch Đình không khỏi nhìn Ninh Diệu Nhan một cái, vị Tô cô nương kia không hề nói nửa câu sau, nhưng... Ninh Dịch Đình cũng không phản bác.
Ninh Dịch Tinh vừa nghe, càng cười lạnh hơn nữa.
"Kiêu ngạo thật đấy, đã rất nhiều năm không ai dám ở trước mặt Ninh Dịch Tinh ta nói lời này đâu." Ninh Dịch Tinh đi đến trước mặt Ninh Diệu Nhan, nhìn chằm chằm mặt ả, không chút để ý: "Ta đây thật muốn nhìn xem, vị Tô cô nương này của chúng ta rốt cuộc lợi hại cỡ nào, có thể hạ độc như thế nào..."
Ninh Dịch Tinh vốn dĩ giơ tay định đụng chạm mặt Ninh Diệu Nhan, nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt kia của ả, đôi mắt hắn hơi hơi co rụt lại.
Bởi vì da thịt trên mặt Ninh Diệu Nhan, hiện lên một mảng màu đỏ sậm, hơn nữa, xuất hiện một vài hột mụn nhỏ.
Ninh Dịch Tinh hơi hơi nhíu mày, bắt mạch trước cho Ninh Diệu Nhan, cũng không cảm thấy khác thường, sau đó hắn lấy kim ra, chọc vào một hột bất kì, lúc này mới từ từ nghiên cứu.
Nghiên cứu một cái là hết một ngày.
Không có kết quả.
Những hột mụn nhỏ trên mặt Ninh Diệu Nhan, đã lan dần xuống bên dưới.
Lấy mắt thường có thể thấy được tốc độ khuếch trương*.
Chưa qua thời gian một ngày, cũng đã khuếch trương đến bụng.
Qua một ngày nữa, sợ là bàn chân đều là những hột mụn đỏ này.
Ninh Diệu Nhan chỉ cảm thấy ngứa ngáy vô cùng, ả đưa tay muốn chạm vào, nhưng bởi vì trước đó Ninh Dịch Tinh có dặn dò, bảo Ninh Dịch Đình buộc chặt tay chân ả lại, cho nên ả căn bản không thể nào chạm được.
"Huhuhu —" Thậm chí ả muốn nói chuyện đều không được.
Bởi vì Ninh Dịch Đình lo lắng ả cắn trúng chính mình, cho nên miệng ả cũng che luôn.
Xé một mảnh vải nhỏ từ trên quần áo ả, nhét vào trong miệng ả.
"Ummm —"
Ninh Diệu Nhan chỉ cảm thấy tê ngứa đau đớn, tựa hồ trên người có hơn vạn con kiến bò qua.
* nghĩa là mở rộng, lan rộng
Nhận xét
Đăng nhận xét