Chương 11347: Ngươi rốt cuộc hạ độc gì
Ninh Dịch Đình gắt gao nhìn chằm chằm Tô Lạc, những người còn lại cũng đều nhìn chằm chằm cô.
Thần sắc Tô Lạc lạnh nhạt, mỉm cười: "Đây không phải độc, là bệnh khuẩn nhỉ?"
Tô Lạc vừa nói, vừa quay đầu nhìn về phía Ninh Dịch Tinh.
Ninh Dịch Tinh bỗng nhiên chấn động: "Thứ ngươi dùng chính là lúc trước ta..."
Tô Lạc gật đầu.
Sắc mặt Ninh Dịch Tinh trắng bệch, lắc đầu dữ dội: "Đó chẳng thể nào! Hình thức biểu hiện của bệnh khuẩn kia không phải như thế, không phải..."
Tô Lạc ảm đạm cười như trước: "Quả thật không phải hình thức biểu hiện như thế, ta chẳng qua dùng bệnh khuẩn mà ngươi thải ra, tăng lên tới phiên bản 2.0 thôi."
Ninh Dịch Tinh: "...Phiên bản 2.0 gì?"
Tô Lạc: "E hèm... Ngươi có thể hiểu là, bản tăng mạnh?" Hoặc là bản thăng cấp?"
Tuy rằng vẫn khá kỳ quái, nhưng Ninh Dịch Tinh lúc này nghe hiểu rồi.
Hai tròng mắt thèm máu của hắn gắt gao nhìn chằm chằm Tô Lạc: "Chỉ trong thời gian chốc lát, ngươi đã đem chuyện bệnh khuẩn tạo nên phiên bản tăng mạnh? Đây chẳng thể nào!"
Phải biết rằng, Ninh Dịch Tinh nghiên cứu ra bệnh khuẩn này, phải dùng hết thời gian là ba năm, kết quả người ta bây giờ chưa tới ba canh giờ... Không, phải nói là chưa tới ba phút nữa, liền nghiên cứu ra bản nâng cao?
Không chỉ giải được độc tố bệnh khuẩn của hắn, hơn nữa còn tăng mạnh thêm, khiến mình cũng khó giải quyết?
Ninh Dịch Tinh là tuyệt đối không tin.
Tô Lạc ảm đạm cười: "Chấp nhận thua cuộc đi."
Chiến Bắc Dã bị tin tức liên tiếp này chấn động đến không chịu được, hiện tại rốt cuộc đã phản ứng lại.
Hắn nói với Ninh Dịch Tinh: "Chấp nhận thua cuộc! Chấp nhận thua cuộc! Chấp nhận thua cuộc!"
Ninh Dịch Tinh cũng không chút nào!
Ánh mắt hắn gắt gao liếc Tô Lạc một cái, quay đầu nói với Ninh Dịch Đình: "Khiêng ả về đi."
Không thể không khiêng Ninh Diệu Nhan, bởi vì Ninh Diệu Nhan giờ phút này đã muốn ngất đi rồi.
Ninh Dịch Đình giơ tay ra đỡ Ninh Diệu Nhan, đột nhiên nhớ đến một chuyện.
Lúc trước Ninh Dịch Tinh quả là khiến hắn tránh đi, chẳng lẽ bệnh khuẩn của Ninh Diệu Nhan... sẽ lây truyền?
Cho nên tay của Ninh Dịch Đình dừng một chút.
Ninh Dịch Tinh liếc nhìn hắn một cái: "Nếu lây truyền thì đã lây truyền rồi, không lây truyền thì cũng không lây truyền nổi đâu!"
Nói xong, Ninh Dịch Tinh hung hăng liếc Tô Lạc một cái.
Thần sắc Tô Lạc vẫn thản nhiên như trước, khóe miệng nở một nụ cười nhạt nhòa.
Ninh Dịch Đình không thể không bế Ninh Diệu Nhan về.
Nhưng rất rõ ràng, lần này lúc hắn bế Ninh Diệu Nhan về, rất nhiều người cũng tránh xa hắn.
Dự Khang cùng Tuần Sở cũng có ý thức tránh xa mấy mét.
Sau khi vào phòng, Ninh Dịch Tinh liếc bọn họ một cái: "Các ngươi cứ đợi trong phòng này đi, ai cũng không cho phép đi ra ngoài!"
Tuần Sở là người thứ nhất không phục: "Tại sao?"
Ninh Dịch Tinh: "Ta nghi ngờ các ngươi cũng bị truyền nhiễm rồi."
Tuần Sở: "! ! !"
Ninh Dịch Tinh không có quan tâm hắn nữa, mà là chuyên tâm kiểm tra bệnh khuẩn trên người của Ninh Diệu Nhan.
Cho tới bây giờ hắn mới chính thức ý thức được, vị Tô cô nương đối diện kia về mặt y thuật đáng sợ biết bao!
Thứ làm cho Ninh Dịch Tinh khiếp sợ chính là...
Nếu bệnh khuẩn là thật thì?
Nếu đối phương đưa bệnh khuẩn vào khu vực của gia tộc Ninh gia bọn họ cư ngụ thì sao?
Nếu...
Nhiều nếu như quá, thế cho nên, Ninh Dịch Tinh có chút không dám tưởng tượng hậu quả như vậy.
Mà giờ phút này...
Chiến Bắc Dã thấy bộ dạng có chút đăm chiêu của Tô Lạc, không khỏi tò mò hỏi: "Bệnh khuẩn kia, thật sự lợi hại như vậy?"
Tô Lạc gật đầu: "...Lại lợi hại hơn so với ta tưởng tượng."
Chiến Bắc Dã: "Chính ngươi cũng không ngờ?"
Tô Lạc: "Ta lúc trước thật đúng là không ngờ, bệnh khuẩn lại có thể phát huy tác dụng như vậy... Nói đến cùng, là nơi này của các ngươi chưa từng bị bệnh khuẩn xâm nhập, cho nên sức đề kháng yếu quá."
Nơi này của các ngươi...
???
Thần sắc Tô Lạc lạnh nhạt, mỉm cười: "Đây không phải độc, là bệnh khuẩn nhỉ?"
Tô Lạc vừa nói, vừa quay đầu nhìn về phía Ninh Dịch Tinh.
Ninh Dịch Tinh bỗng nhiên chấn động: "Thứ ngươi dùng chính là lúc trước ta..."
Tô Lạc gật đầu.
Sắc mặt Ninh Dịch Tinh trắng bệch, lắc đầu dữ dội: "Đó chẳng thể nào! Hình thức biểu hiện của bệnh khuẩn kia không phải như thế, không phải..."
Tô Lạc ảm đạm cười như trước: "Quả thật không phải hình thức biểu hiện như thế, ta chẳng qua dùng bệnh khuẩn mà ngươi thải ra, tăng lên tới phiên bản 2.0 thôi."
Ninh Dịch Tinh: "...Phiên bản 2.0 gì?"
Tô Lạc: "E hèm... Ngươi có thể hiểu là, bản tăng mạnh?" Hoặc là bản thăng cấp?"
Tuy rằng vẫn khá kỳ quái, nhưng Ninh Dịch Tinh lúc này nghe hiểu rồi.
Hai tròng mắt thèm máu của hắn gắt gao nhìn chằm chằm Tô Lạc: "Chỉ trong thời gian chốc lát, ngươi đã đem chuyện bệnh khuẩn tạo nên phiên bản tăng mạnh? Đây chẳng thể nào!"
Phải biết rằng, Ninh Dịch Tinh nghiên cứu ra bệnh khuẩn này, phải dùng hết thời gian là ba năm, kết quả người ta bây giờ chưa tới ba canh giờ... Không, phải nói là chưa tới ba phút nữa, liền nghiên cứu ra bản nâng cao?
Không chỉ giải được độc tố bệnh khuẩn của hắn, hơn nữa còn tăng mạnh thêm, khiến mình cũng khó giải quyết?
Ninh Dịch Tinh là tuyệt đối không tin.
Tô Lạc ảm đạm cười: "Chấp nhận thua cuộc đi."
Chiến Bắc Dã bị tin tức liên tiếp này chấn động đến không chịu được, hiện tại rốt cuộc đã phản ứng lại.
Hắn nói với Ninh Dịch Tinh: "Chấp nhận thua cuộc! Chấp nhận thua cuộc! Chấp nhận thua cuộc!"
Ninh Dịch Tinh cũng không chút nào!
Ánh mắt hắn gắt gao liếc Tô Lạc một cái, quay đầu nói với Ninh Dịch Đình: "Khiêng ả về đi."
Không thể không khiêng Ninh Diệu Nhan, bởi vì Ninh Diệu Nhan giờ phút này đã muốn ngất đi rồi.
Ninh Dịch Đình giơ tay ra đỡ Ninh Diệu Nhan, đột nhiên nhớ đến một chuyện.
Lúc trước Ninh Dịch Tinh quả là khiến hắn tránh đi, chẳng lẽ bệnh khuẩn của Ninh Diệu Nhan... sẽ lây truyền?
Cho nên tay của Ninh Dịch Đình dừng một chút.
Ninh Dịch Tinh liếc nhìn hắn một cái: "Nếu lây truyền thì đã lây truyền rồi, không lây truyền thì cũng không lây truyền nổi đâu!"
Nói xong, Ninh Dịch Tinh hung hăng liếc Tô Lạc một cái.
Thần sắc Tô Lạc vẫn thản nhiên như trước, khóe miệng nở một nụ cười nhạt nhòa.
Ninh Dịch Đình không thể không bế Ninh Diệu Nhan về.
Nhưng rất rõ ràng, lần này lúc hắn bế Ninh Diệu Nhan về, rất nhiều người cũng tránh xa hắn.
Dự Khang cùng Tuần Sở cũng có ý thức tránh xa mấy mét.
Sau khi vào phòng, Ninh Dịch Tinh liếc bọn họ một cái: "Các ngươi cứ đợi trong phòng này đi, ai cũng không cho phép đi ra ngoài!"
Tuần Sở là người thứ nhất không phục: "Tại sao?"
Ninh Dịch Tinh: "Ta nghi ngờ các ngươi cũng bị truyền nhiễm rồi."
Tuần Sở: "! ! !"
Ninh Dịch Tinh không có quan tâm hắn nữa, mà là chuyên tâm kiểm tra bệnh khuẩn trên người của Ninh Diệu Nhan.
Cho tới bây giờ hắn mới chính thức ý thức được, vị Tô cô nương đối diện kia về mặt y thuật đáng sợ biết bao!
Thứ làm cho Ninh Dịch Tinh khiếp sợ chính là...
Nếu bệnh khuẩn là thật thì?
Nếu đối phương đưa bệnh khuẩn vào khu vực của gia tộc Ninh gia bọn họ cư ngụ thì sao?
Nếu...
Nhiều nếu như quá, thế cho nên, Ninh Dịch Tinh có chút không dám tưởng tượng hậu quả như vậy.
Mà giờ phút này...
Chiến Bắc Dã thấy bộ dạng có chút đăm chiêu của Tô Lạc, không khỏi tò mò hỏi: "Bệnh khuẩn kia, thật sự lợi hại như vậy?"
Tô Lạc gật đầu: "...Lại lợi hại hơn so với ta tưởng tượng."
Chiến Bắc Dã: "Chính ngươi cũng không ngờ?"
Tô Lạc: "Ta lúc trước thật đúng là không ngờ, bệnh khuẩn lại có thể phát huy tác dụng như vậy... Nói đến cùng, là nơi này của các ngươi chưa từng bị bệnh khuẩn xâm nhập, cho nên sức đề kháng yếu quá."
Nơi này của các ngươi...
???
Nhận xét
Đăng nhận xét