Chương 11379 + 11380: Tính kế
"Vừa đi!" Thất hoàng tử vứt Tô Lạc qua một bên, hắn cởi cẩm bào trên người.
Rất nhanh, chung quanh chính là từng đạo tàn ảnh hiện lên rất nhanh của thất hoàng tử.
Chờ lúc thất hoàng tử dừng lại, mũi tiễn đầy cả gian phòng.
Mấy đầu mũi tiễn đã đứt gãy, nhưng thân tiễn vẫn khá tốt.
Thất hoàng tử ngoái đầu liếc Tô Lạc một cái, đầy sự khinh thường: "Kẻ nhát gan."
Tô Lạc: "..."
Cô vừa rồi chẳng qua thử một lần nhẹ thôi, thì đã thử được vị thất hoàng tử này thực lực kinh khủng lắm!
"Ngươi... Ngươi là Tinh Thần năm sao?" Tô Lạc theo bản năng hỏi thẳng.
Thất hoàng tử trào phúng liếc Tô Lạc một cái, cũng không nói chuyện. Nói cách khác, tuyệt đối không chỉ, Tô Lạc cũng biết tuyệt đối không chỉ, cô chính là cố ý nói thấp, làm cho thất hoàng tử thả lỏng cảnh giác.
"Tinh Thần sáu sao?" Tô Lạc tò mò hỏi.
Thất hoàng tử khinh thường như trước.
Vậy không chỉ là Tinh Thần sáu sao đây.
"Tinh Thần bảy sao?" Tô Lạc bước nhanh theo sau, đuổi theo bên cạnh người thất hoàng tử, nghiêng người nhìn cô, đôi mắt sáng lóng lánh.
Thất hoàng tử nghiêng đầu nhìn chằm chằm Tô Lạc: "Ngươi rất hiếu kì?"
Tô Lạc gật đầu ân ân.
Khóe miệng thất hoàng tử nở một nụ cười lãnh khốc, hắn giơ tay, ngón tay thon dài đệm đệm cái vòng theo dõi trên trán Tô Lạc: "Hiếu kì hại chết ngươi."
Tô Lạc: "..."
"Đi hướng nào đây?" Thất hoàng tử hai tay khoanh lại, chậm rãi rãi liếc Tô Lạc một cái.
"Đi...lên trên!" Tô Lạc chỉ chỉ phía trên.
Thất hoàng tử liếc Tô Lạc một cái, không có lời dư thừa, còn thật sự dựa theo ý của Tô Lạc, tìm được của thạch thất phía trên, liền trực tiếp lên đó.
Tô Lạc nhìn chằm chằm bóng dáng rời đi của thất hoàng tử, trong đầu bỗng nhiên hiện lên một vẻ trầm tư.
Cô vẫn cảm thấy...Tự mình tựa hồ quên một điểm.
Cái điểm kia, vừa rồi chợt lóe qua trong đầu, Tô Lạc cơ hồ sẽ bắt giữ được, nhưng cuối cùng vẫn là cho nó trôi mất.
Rốt cuộc là cái gì?
Tô Lạc có chút hoảng hốt, có chút chưa lấy lại tinh thần.
Thất hoàng tử đứng ở phía trên quay đầu lại, nhìn chằm chằm Tô Lạc một cái: "Lên đây."
"Ờ."
Tô Lạc nhảy lên cửa đá.
Mà lúc này, phía trên, chung quanh, tổng cộng có năm cửa đá xuất hiện trước mặt Tô Lạc.
Thất hoàng tử liếc Tô Lạc một cái: "Đi làm sao?"
Tô Lạc cũng đang suy ngẫm.
Trong đầu cô có bản đồ, cho nên cô biết đi bên nào là an toàn, đi bên nào là nguy hiểm, cô còn biết đi như thế nào có thể đi ra ngoài, đi như thế nào có thể cho người ta đi vòng vòng chóng mặt.
Hiện tại thất hoàng tử ngay tại bên cạnh cô, cô phải áp dụng kế hoạch nào?
Ngay lúc Tô Lạc đang suy ngẫm, thất hoàng tử hơi hơi nhíu mày: "Đi làm sao?"
Bỗng nhiên, trong đầu Tô Lạc chợt lóe lên một tia sáng!
Nhưng lần này cô bắt giữ được rồi!
Thất hoàng tử thật sự không biết đi làm sao à?
Hắn thật sự không biết linh trận sao?
Hắn thật sự không biết mở âm mộ thế nào sao?
Nếu hắn thật sự không biết, hắn làm sao dám một mình đến nơi này, hơn nữa ai cũng không dẫn theo? Hắn làm sao dám một người xâm nhập âm mộ?
Cho nên... Ngay từ đầu, thất hoàng tử chính là đang thăm dò cô?
Thăm dò xem cô có biết âm mộ hay không, thăm dò cô có phải liên quan đến ngôi âm mộ này hay không...
Tô Lạc chỉ cảm thấy lạnh sống lưng, dọa đến toát cả mồ hôi lạnh!
Cô sơ ý rồi!
Cặp mắt thâm hàn lạnh lùng của thất hoàng tử nhìn chằm chằm Tô Lạc, đôi mắt nặng nề, sâu không thấy đáy!
Tô Lạc: "Khụ khụ, ta cảm thấy ta nên đi lên nữa."
Thất hoàng tử nhướng mày.
Tô Lạc nói: "Ta vẫn cảm thấy lối ra sẽ ở tầng cao nhất, cho nên muốn đi lên trên, không biết thất hoàng tử muốn thế nào?"
Đi lên trên... Tất cả đều là cơ quan ám khí, hơn nữa càng lên cao càng độc!
Thất hoàng tử liếc Tô Lạc một cái, thản nhiên nói: "Ngươi đi."
Tô Lạc: "A?"
Khóe miệng thất hoàng tử nhếch lên một đường cong lạnh như băng: "Ngươi đi lên cái con đường kia, bản điện đi xuống dưới."
Ngực Tô Lạc lạnh lẽo, cô vừa mới thăm dò một chút...
Kết quả ăn khớp với suy đoán của cô, thất hoàng tử chắc sẽ không thật sự thăm dò cô chứ?
"Như thế nào? Có ý kiến?" Thất hoàng tử liếc Tô Lạc một cái.
Tô Lạc: "Ta cảm thấy lối ra ở phía trên, ngươi đã không tin, vậy chúng ta đi thử xem!"
Tô Lạc vừa nói vừa trèo lên tầng thạch thất bên trên.
Thất hoàng tử nhìn chằm chằm Tô Lạc lên tầng trên, đôi mắt thật sâu, bí hiểm vô cùng, khóe miệng lại nhếch lên một dấu ấn lạnh như băng.
Muốn chết! Thất hoàng tử hừ lạnh một tiếng, tiếp theo liền đi xuống dưới.
Như lúc trước thất hoàng tử nói vậy, hắn không lo lắng Tô Lạc sẽ chạy, bởi vì hắn để Tô Lạc phải mang vòng theo dõi, trói lại cả đầu Tô Lạc, thất hoàng tử lúc nào cũng có thể cảm nhận Tô Lạc ở đâu, Tô Lạc căn bản trốn không thoát lòng bàn tay hắn. Về điểm này, thất hoàng tử vẫn là rất tự tin.
Tô Lạc có thể cảm nhận rõ ràng, ánh mắt phía sau lưng lanh băng khiến người ta lạnh sống lưng đang nhìn chằm chằm cô.
Mãi cho đến sau khi cô hiện lên ba tầng thạch thất, ánh mắt hung ác nham hiểm mới dần dần biến mất
Phù —
Tô Lạc ngồi dưới đất, thở một hơi dài.
Thất hoàng tử này thật đúng là không đơn giản, không hề tin tưởng ai.
Như vậy trước đó hắn luôn miệng nói, tổn thương Ninh Dịch Tinh như tổn thương hắn, quả thực là quá bậy bạ.
Trong đầu Tô Lạc nhanh chóng suy ngẫm kế sách đối phó.
Thứ làm cô buồn bực chính là cái vòng theo dõi trên đỉnh đầu, theo cách nói của thất hoàng tử, mình có chạy đến đâu hắn đều có thể cảm nhận được.
Điểm này Tô Lạc cũng không hoàn toàn tin tưởng.
Mặc dù thuật theo dõi lợi hại cỡ nào, với khoảng cách đủ xa, cũng sẽ cắt đứt theo dõi, cho nên nếu mình chạy đủ xa, thất hoàng tử chưa chắc có thể bắt được mình.
Tô Lạc ngẩng đầu nhìn con cóc độc trong tay áo mình, mà lúc này, con cóc độc cũng đang nhìn chằm chằm cô.
Đôi mắt tròn quay của nó nhìn chằm chằm Tô Lạc, tựa hồ suốt dọc đường luôn quan sát cô.
Tô Lạc hiện tại cũng không có thời gian quan tâm con cóc độc, hiện tại cô có một đống chuyện phiền toái.
Nhưng...
Cô cũng không hề có biện pháp, thúc thủ chịu trói.
"Không biết trong thạch thất này, có thứ đồ nào có thể chặn được vòng theo dõi này hay không..." Tô Lạc lầm bầm lầu bầu.
Tô Lạc chìa tay ra, trong tay Đá Phá Hồn đang nóng lên.
"Ngươi có biết chỗ nào có thứ này không?" Tô Lạc hỏi Đá Phá Hồn.
Đáng tiếc Đá Phá Hồn không có phản ứng lại với Tô Lạc.
Nhưng nó cũng không phải hoàn toàn không có phản ứng.
Bởi vì Tô Lạc nhìn thấy, Đá Phá Hồn bành một tiếng, đè vào người con cóc độc.
"Ao!"
Con cóc độc bị đè đến phía sau lưng đau đớn, mắt đẫm lệ lưng tròng, nó trừng mắt nhìn Đá Phá Hồn: "Ngươi làm gì ngươi làm gì?!"
Đá Phá Hồn không có lên tiếng, lại bay lên cao cao, đè thật mạnh lên người con cóc độc.
"Aiyo, aiyo!"
Con cóc độc tựa hồ trời sinh chính là bị Đá Phá Hồn khắc chế, bất luận nó chạy thế nào, cũng trốn không thoát cú đè của Đá Phá Hồn, chỉ chốc lát nó đã bị đè đến nước mắt lưng tròng, một tiếng chạy đến trong lòng Tô Lạc.
"Huhuhu —"
Con cóc độc độc khí tận trời, hai móng vuốt nhỏ túm lấy vạt áo Tô Lạc, huhu cầu cứu.
Nhưng Đá Phá Hồn vẫn tiếp tục đè nó, hơn nữa nó tựa hồ thật sự tức giận!
"Huhuhu! Ta biết ta biết, nhưng cô ấy không phải cô ấy, ta làm gì phải giúp cô ấy!" Con cóc độc trừng mắt nhìn Đá Phá Hồn, khóc thê thảm.
Tô Lạc vẻ mặt ngu ngơ... Cái gì mà cô không phải cô?
Rất nhanh, chung quanh chính là từng đạo tàn ảnh hiện lên rất nhanh của thất hoàng tử.
Chờ lúc thất hoàng tử dừng lại, mũi tiễn đầy cả gian phòng.
Mấy đầu mũi tiễn đã đứt gãy, nhưng thân tiễn vẫn khá tốt.
Thất hoàng tử ngoái đầu liếc Tô Lạc một cái, đầy sự khinh thường: "Kẻ nhát gan."
Tô Lạc: "..."
Cô vừa rồi chẳng qua thử một lần nhẹ thôi, thì đã thử được vị thất hoàng tử này thực lực kinh khủng lắm!
"Ngươi... Ngươi là Tinh Thần năm sao?" Tô Lạc theo bản năng hỏi thẳng.
Thất hoàng tử trào phúng liếc Tô Lạc một cái, cũng không nói chuyện. Nói cách khác, tuyệt đối không chỉ, Tô Lạc cũng biết tuyệt đối không chỉ, cô chính là cố ý nói thấp, làm cho thất hoàng tử thả lỏng cảnh giác.
"Tinh Thần sáu sao?" Tô Lạc tò mò hỏi.
Thất hoàng tử khinh thường như trước.
Vậy không chỉ là Tinh Thần sáu sao đây.
"Tinh Thần bảy sao?" Tô Lạc bước nhanh theo sau, đuổi theo bên cạnh người thất hoàng tử, nghiêng người nhìn cô, đôi mắt sáng lóng lánh.
Thất hoàng tử nghiêng đầu nhìn chằm chằm Tô Lạc: "Ngươi rất hiếu kì?"
Tô Lạc gật đầu ân ân.
Khóe miệng thất hoàng tử nở một nụ cười lãnh khốc, hắn giơ tay, ngón tay thon dài đệm đệm cái vòng theo dõi trên trán Tô Lạc: "Hiếu kì hại chết ngươi."
Tô Lạc: "..."
"Đi hướng nào đây?" Thất hoàng tử hai tay khoanh lại, chậm rãi rãi liếc Tô Lạc một cái.
"Đi...lên trên!" Tô Lạc chỉ chỉ phía trên.
Thất hoàng tử liếc Tô Lạc một cái, không có lời dư thừa, còn thật sự dựa theo ý của Tô Lạc, tìm được của thạch thất phía trên, liền trực tiếp lên đó.
Tô Lạc nhìn chằm chằm bóng dáng rời đi của thất hoàng tử, trong đầu bỗng nhiên hiện lên một vẻ trầm tư.
Cô vẫn cảm thấy...Tự mình tựa hồ quên một điểm.
Cái điểm kia, vừa rồi chợt lóe qua trong đầu, Tô Lạc cơ hồ sẽ bắt giữ được, nhưng cuối cùng vẫn là cho nó trôi mất.
Rốt cuộc là cái gì?
Tô Lạc có chút hoảng hốt, có chút chưa lấy lại tinh thần.
Thất hoàng tử đứng ở phía trên quay đầu lại, nhìn chằm chằm Tô Lạc một cái: "Lên đây."
"Ờ."
Tô Lạc nhảy lên cửa đá.
Mà lúc này, phía trên, chung quanh, tổng cộng có năm cửa đá xuất hiện trước mặt Tô Lạc.
Thất hoàng tử liếc Tô Lạc một cái: "Đi làm sao?"
Tô Lạc cũng đang suy ngẫm.
Trong đầu cô có bản đồ, cho nên cô biết đi bên nào là an toàn, đi bên nào là nguy hiểm, cô còn biết đi như thế nào có thể đi ra ngoài, đi như thế nào có thể cho người ta đi vòng vòng chóng mặt.
Hiện tại thất hoàng tử ngay tại bên cạnh cô, cô phải áp dụng kế hoạch nào?
Ngay lúc Tô Lạc đang suy ngẫm, thất hoàng tử hơi hơi nhíu mày: "Đi làm sao?"
Bỗng nhiên, trong đầu Tô Lạc chợt lóe lên một tia sáng!
Nhưng lần này cô bắt giữ được rồi!
Thất hoàng tử thật sự không biết đi làm sao à?
Hắn thật sự không biết linh trận sao?
Hắn thật sự không biết mở âm mộ thế nào sao?
Nếu hắn thật sự không biết, hắn làm sao dám một mình đến nơi này, hơn nữa ai cũng không dẫn theo? Hắn làm sao dám một người xâm nhập âm mộ?
Cho nên... Ngay từ đầu, thất hoàng tử chính là đang thăm dò cô?
Thăm dò xem cô có biết âm mộ hay không, thăm dò cô có phải liên quan đến ngôi âm mộ này hay không...
Tô Lạc chỉ cảm thấy lạnh sống lưng, dọa đến toát cả mồ hôi lạnh!
Cô sơ ý rồi!
Cặp mắt thâm hàn lạnh lùng của thất hoàng tử nhìn chằm chằm Tô Lạc, đôi mắt nặng nề, sâu không thấy đáy!
Tô Lạc: "Khụ khụ, ta cảm thấy ta nên đi lên nữa."
Thất hoàng tử nhướng mày.
Tô Lạc nói: "Ta vẫn cảm thấy lối ra sẽ ở tầng cao nhất, cho nên muốn đi lên trên, không biết thất hoàng tử muốn thế nào?"
Đi lên trên... Tất cả đều là cơ quan ám khí, hơn nữa càng lên cao càng độc!
Thất hoàng tử liếc Tô Lạc một cái, thản nhiên nói: "Ngươi đi."
Tô Lạc: "A?"
Khóe miệng thất hoàng tử nhếch lên một đường cong lạnh như băng: "Ngươi đi lên cái con đường kia, bản điện đi xuống dưới."
Ngực Tô Lạc lạnh lẽo, cô vừa mới thăm dò một chút...
Kết quả ăn khớp với suy đoán của cô, thất hoàng tử chắc sẽ không thật sự thăm dò cô chứ?
"Như thế nào? Có ý kiến?" Thất hoàng tử liếc Tô Lạc một cái.
Tô Lạc: "Ta cảm thấy lối ra ở phía trên, ngươi đã không tin, vậy chúng ta đi thử xem!"
Tô Lạc vừa nói vừa trèo lên tầng thạch thất bên trên.
Thất hoàng tử nhìn chằm chằm Tô Lạc lên tầng trên, đôi mắt thật sâu, bí hiểm vô cùng, khóe miệng lại nhếch lên một dấu ấn lạnh như băng.
Muốn chết! Thất hoàng tử hừ lạnh một tiếng, tiếp theo liền đi xuống dưới.
Như lúc trước thất hoàng tử nói vậy, hắn không lo lắng Tô Lạc sẽ chạy, bởi vì hắn để Tô Lạc phải mang vòng theo dõi, trói lại cả đầu Tô Lạc, thất hoàng tử lúc nào cũng có thể cảm nhận Tô Lạc ở đâu, Tô Lạc căn bản trốn không thoát lòng bàn tay hắn. Về điểm này, thất hoàng tử vẫn là rất tự tin.
Tô Lạc có thể cảm nhận rõ ràng, ánh mắt phía sau lưng lanh băng khiến người ta lạnh sống lưng đang nhìn chằm chằm cô.
Mãi cho đến sau khi cô hiện lên ba tầng thạch thất, ánh mắt hung ác nham hiểm mới dần dần biến mất
Phù —
Tô Lạc ngồi dưới đất, thở một hơi dài.
Thất hoàng tử này thật đúng là không đơn giản, không hề tin tưởng ai.
Như vậy trước đó hắn luôn miệng nói, tổn thương Ninh Dịch Tinh như tổn thương hắn, quả thực là quá bậy bạ.
Trong đầu Tô Lạc nhanh chóng suy ngẫm kế sách đối phó.
Thứ làm cô buồn bực chính là cái vòng theo dõi trên đỉnh đầu, theo cách nói của thất hoàng tử, mình có chạy đến đâu hắn đều có thể cảm nhận được.
Điểm này Tô Lạc cũng không hoàn toàn tin tưởng.
Mặc dù thuật theo dõi lợi hại cỡ nào, với khoảng cách đủ xa, cũng sẽ cắt đứt theo dõi, cho nên nếu mình chạy đủ xa, thất hoàng tử chưa chắc có thể bắt được mình.
Tô Lạc ngẩng đầu nhìn con cóc độc trong tay áo mình, mà lúc này, con cóc độc cũng đang nhìn chằm chằm cô.
Đôi mắt tròn quay của nó nhìn chằm chằm Tô Lạc, tựa hồ suốt dọc đường luôn quan sát cô.
Tô Lạc hiện tại cũng không có thời gian quan tâm con cóc độc, hiện tại cô có một đống chuyện phiền toái.
Nhưng...
Cô cũng không hề có biện pháp, thúc thủ chịu trói.
"Không biết trong thạch thất này, có thứ đồ nào có thể chặn được vòng theo dõi này hay không..." Tô Lạc lầm bầm lầu bầu.
Tô Lạc chìa tay ra, trong tay Đá Phá Hồn đang nóng lên.
"Ngươi có biết chỗ nào có thứ này không?" Tô Lạc hỏi Đá Phá Hồn.
Đáng tiếc Đá Phá Hồn không có phản ứng lại với Tô Lạc.
Nhưng nó cũng không phải hoàn toàn không có phản ứng.
Bởi vì Tô Lạc nhìn thấy, Đá Phá Hồn bành một tiếng, đè vào người con cóc độc.
"Ao!"
Con cóc độc bị đè đến phía sau lưng đau đớn, mắt đẫm lệ lưng tròng, nó trừng mắt nhìn Đá Phá Hồn: "Ngươi làm gì ngươi làm gì?!"
Đá Phá Hồn không có lên tiếng, lại bay lên cao cao, đè thật mạnh lên người con cóc độc.
"Aiyo, aiyo!"
Con cóc độc tựa hồ trời sinh chính là bị Đá Phá Hồn khắc chế, bất luận nó chạy thế nào, cũng trốn không thoát cú đè của Đá Phá Hồn, chỉ chốc lát nó đã bị đè đến nước mắt lưng tròng, một tiếng chạy đến trong lòng Tô Lạc.
"Huhuhu —"
Con cóc độc độc khí tận trời, hai móng vuốt nhỏ túm lấy vạt áo Tô Lạc, huhu cầu cứu.
Nhưng Đá Phá Hồn vẫn tiếp tục đè nó, hơn nữa nó tựa hồ thật sự tức giận!
"Huhuhu! Ta biết ta biết, nhưng cô ấy không phải cô ấy, ta làm gì phải giúp cô ấy!" Con cóc độc trừng mắt nhìn Đá Phá Hồn, khóc thê thảm.
Tô Lạc vẻ mặt ngu ngơ... Cái gì mà cô không phải cô?
Nhận xét
Đăng nhận xét