Chương 11373 + 11374: Đúng là một nha đầu xảo quyệt
Đuổi theo Đá Phá Hồn khoảng mấy kilomet, phía trước xuất hiện một cánh cửa đá thật lớn. Chỉ nghe thấy đoàng một tiếng, Đá Phá Hồn lập tức xông về phía cửa đá đó.
Bang bang bang, bành bành, bang bang bang.
Ba tiếng dài hai tiếng ngắn rồi lại ba tiếng dài vang đến.
Ánh mắt ngạc nhiên của Tô Lạc nhìn Đá Phá Hồn trước mắt, vật nhỏ này còn biết âm luật âm luật sao?
Trong ánh mắt ngạc nhiên của Tô Lạc, Đá Phá Hồn lại thật sự đụng toang cánh cửa đá kia.
Thấy Tô Lạc không có đuổi theo, Đá Phá Hồn bay giữa không trung còn dừng lại, chuyển hướng, tựa hồ nhìn Tô Lạc đầy nghi hoặc.
Đá Phá Hồn này quả thực thành tinh rồi!
Tô Lạc biết Đá Phá Hồn là người cha kế năm xưa để lại, là cái chìa khóa mấu chốt để mở âm mộ, cho nên cô rất tin tưởng Đá Phá Hồn.
Thấy Đá Phá Hồn ý bảo chính mình qua đó, Tô Lạc không nói lời nào liền vọt vào cửa đá.
Ngay sau khi Tô Lạc đi vào, cửa đá bành một tiếng, lên tiếng trả lời đóng lại.
Ya!
Trong lòng Tô Lạc tràn ngập niềm vui, cửa đá đóng lại, thất hoàng tử hẳn là không vào được?
Tô Lạc lúc này mới có thời gian quan sát mọi thứ trước mắt.
Thay vì nói là mộ táng, hay nói đây là một ngọn núi sau khi bị đào rỗng, bụng núi bị xây thành từng cái thạch thất.
Tô Lạc đứng trước núi, chỉ biết là bên trong từng cái thạch thất, nhưng không biết bên trong cụ thể là đích tình như thế nào.
Đúng lúc này, Đá Phá Hồn giữa không trung đột nhiên bành một tiếng phát ra một tiếng vang.
Tô Lạc nhìn theo hướng nó.
Chỉ thấy Đá Phá Hồn bay đến một chỗ vách núi, trên vách núi xuất hiện một hình thù vuông vức, trên hình thù này rõ ràng là...
Lúc Tô Lạc nhìn thấy tấm bản đồ, đôi mắt đột nhiên sáng ngời!
Này đúng là bản đồ trong thạch thất!
Thạch thất này giống như tổ ong, sau khi tiến vào chính là mê cung, có thể liên thông nhau, nhưng lối ra chỉ có một cái.
Thạch thất rất nhiều, rậm rạp, ít nhất có hơn một ngàn cái!
Bởi vậy con đường tạo thành từ hợp chất... Nhiều đến làm cho người ta tan vỡ!
Tô Lạc nhìn chằm chằm hình thù đó, cô phát hiện có chút thạch thất là thông nhau, có chút lại không có, nếu đi nhầm có thể trở về thạch thất ban đầu rồi đi lại, bởi vậy, muốn tìm được lối ra chính xac duy nhất... Quả thực là khó như lên trời.
Mà hiện tại, bản đồ thông quan này dưới sự va chạm của Đá Phá Hồn, lại hiển hiện ra cho Tô Lạc xem!
Tô Lạc còn chưa ghi nhớ xong, hình thù của thạch thất mà bắt đầu trở nên mơ hồ.
Đây là sắp biến mất sao?!
Tô Lạc không kịp nhớ, trực tiếp dùng quả thực thủy tinh ghi nhớ, chụp lại cả tấm bản đồ.
Như vậy mới có thể chắc chắn hoàn toàn, trong lòng Tô Lạc âm thầm nghĩ.
Kế tiếp chính là tiến vào bụng núi tổ ong.
Đúng lúc này, cửa đá phía sau truyền đến một tiếng đánh.
Trong lòng Tô Lạc nhảy dựng một cái.
Nơi này ngoài cô thì là thất hoàng tử, cho nên vị thất hoàng tử đuổi tới rồi sao!
Nghĩ vậy, Tô Lạc không kịp nghĩ nhiều, trực tiếp vọt vào trong bụng núi.
Vẫn là tránh ở bụng núi tổ ong an toàn nhất!
Dù sao cô bây giờ đã biết con đường chính xác để đi ra ngoài rồi, vào trong mê cung này, thất hoàng tử muốn tìm được cô cũng khó đấy!
Quả nhiên, sơn động này cũng không ngăn cản được thất hoàng tử.
Rất nhanh, cửa sơn động đã bị hắn đụng rồi.
Thất hoàng tử chỉ kịp nhìn thấy bóng dáng lướt qua trong giây lát của Tô Lạc vọt vào trong bụng núi
Hắn thiếu chút nữa bị tức cười!
"Nha đầu người hay đấy, trốn cũng nhanh thật!"
Thất hoàng tử đời này thuận phong thuận thủy, chưa từng bị ai chọc tức, hiện tại cư nhiên bị một nha đầu đùa bỡn trong tay, hắn há sao chịu được?
Thất hoàng tử nhìn chằm chằm Tô Lạc, tức giận cơ hồ cắn răng! Thực lực của hắn mạnh hơn nha đầu này rất nhiều, nhưng, lại bị cô ta trêu đùa!
Không tài nào nhẫn nhịn được!
Bản đồ trên vách tường đã biến mất, Đá Phá Hồn cũng đã trở lại trong tay Tô Lạc, thất hoàng tử hoàn toàn không biết về mấy thứ này, hiện tại hắn tức giận chỉ cắm đầu xông vào trong thạch thất, tốc độ cực nhanh.
Sau khi Tô Lạc vọt vào, bắt đầu chạy loạn lên.
Chính cô ta cũng không biết chính mình ở nơi nào, thất hoàng tử chắc chắn không bắt được cô.
Trên thực tế cũng quả thật như thế, sau khi thất hoàng tử vọt vào, phản ứng đầu tiên chính là há hốc mồm.
Mà Tô Lạc lúc này, sau khi tránh né được sự truy lùng của thất hoàng tử, cô bắt đầu khoanh chân ngồi dưới đất, mà trong đầu cô lại hiện lên tấm bản đồ mà cô dùng quả thực thủy tinh ghi nhớ lại.
Bản đồ này ở đâu vậy ta?
Bên trên không chỉ đánh dấu con đường đi ra, hơn nữa còn trên thạch thất quan trọng, dùng bút đỏ đánh dấu móc dấu chéo.
Thạch thất này cũng không biết là người nào xây dựng nên, còn biết đánh dấu nữa, những thạch thất đánh dấu móc này, chắc không phải bên trong có bảo bối chứ?
Còn về mấy cái dấu chéo, chắc không phải bên trong... có nguy hiểm chứ?
Ở trong lòng Tô Lạc nghĩ như thế, nhưng bởi vì không có trải nghiệm qua, cho nên tạm thời chưa xác định được.
Nhưng hiện tại thứ có thể xác định là, dù cho dương mộ hay âm mộ, Đá Phá Hồn thật đúng là pháp bảo thông quan duy nhất.
Tô Lạc trí nhớ tốt, cho nên biết rất rõ, thạch thất bên trái mình, là đánh dấu móc, vì thế cô quyết định vào xem.
Về phần thất hoàng tử...
Nơi này hơn một ngàn mấy cái thạch thất, hơn nữa đi nhầm sẽ rất khó trở lại, cho nên Tô Lạc cũng không cho rằng vận khí của mình kém đến nỗi bị tóm được.
Tô Lạc đẩy cánh cửa thạch thất bên trái ra.
Tô Lạc phát hiện thạch thất này cũng không lớn, mỗi cái thạch thất đều là một trăm thước vuông.
Hơn nữa thạch thất này là xếp chồng lên, có cái ở phía trên, có cái ở dưới chân, cái cửa động cũng thực bí ẩn, cần phải tìm thật kĩ.
Sau khi Tô Lạc tiến vào thạch thất, liền phát hiện trong cái thạch thất đánh dấu chéo, có một cái bàn đá, trên bàn đá đốt hai ngọn nến đỏ, sau ngọn nến dán hai chữ hỉ.
Trong lòng Tô Lạc sửng sốt, nó còn dán chữ hỉ? Chớ không phải là thành thân?
Về phần nhiều năm qua đi, nến đỏ vì sao còn có thể đốt lên... Tô Lạc cũng là nghĩ không hiểu.
Sau bàn đá có một bức bình phong.
Đương nhiên trên bình phong cũng dán chữ hỉ.
Tô Lạc kéo bình phong đi vào phần nhà sau, phát hiện có một giường tre.
Trên giường tre treo tấm màn màu đỏ, bên ngoài màn còn cí một đôi giày thêu.
Cảnh này làm trong lòng Tô Lạc hết sức sửng sốt...
Có chút kinh ngạc.
Nếu là người thường, lúc này chắc đã bị dọa sợ đến mức la hét lên!
Nhưng Tô Lạc vẫn luôn rất to gan, hơn nữa cô biết rõ âm mộ này không có ác ý với cô, cho nên cô tiến lên trước một bước, rút cái cột bên cạnh, kéo tấm màn ra nhìn vào trong —
Khi Tô Lạc nhìn thấy màn này trước mắt, hai tròng mắt không khỏi lóe sáng!
Cô thấy được cái gì?
Linh Tinh!
Chính là Linh Tinh mà lúc trước Kim Hoa đại nương bọn họ liều mạng đào móc.
Lúc Kim Hoa đại nương bọn họ đào móc, đều là đào từng viên từng viên, có thể đào được hơn trăm viên đã là rất lợi hại.
Tô Lạc sau này cũng tìm được một quặng mỏ Linh Tinh nhỏ, nhưng dạng quặng mỏ Linh Tinh nhỏ này khả dự bất khả cầu*, hơn nữa đều đã cho Chiến Bắc Dã dùng hết rồi.
Mà hiện tại, trên giường đều là Linh Tinh, trải đầy cả giường...
Ít nhất có hơn ngàn viên!
Tô Lạc hít sâu một hơi, kìm nén lại sự kích động trong lòng.
*nghĩa là có thể gặp được nhưng không thể lấy được
Bang bang bang, bành bành, bang bang bang.
Ba tiếng dài hai tiếng ngắn rồi lại ba tiếng dài vang đến.
Ánh mắt ngạc nhiên của Tô Lạc nhìn Đá Phá Hồn trước mắt, vật nhỏ này còn biết âm luật âm luật sao?
Trong ánh mắt ngạc nhiên của Tô Lạc, Đá Phá Hồn lại thật sự đụng toang cánh cửa đá kia.
Thấy Tô Lạc không có đuổi theo, Đá Phá Hồn bay giữa không trung còn dừng lại, chuyển hướng, tựa hồ nhìn Tô Lạc đầy nghi hoặc.
Đá Phá Hồn này quả thực thành tinh rồi!
Tô Lạc biết Đá Phá Hồn là người cha kế năm xưa để lại, là cái chìa khóa mấu chốt để mở âm mộ, cho nên cô rất tin tưởng Đá Phá Hồn.
Thấy Đá Phá Hồn ý bảo chính mình qua đó, Tô Lạc không nói lời nào liền vọt vào cửa đá.
Ngay sau khi Tô Lạc đi vào, cửa đá bành một tiếng, lên tiếng trả lời đóng lại.
Ya!
Trong lòng Tô Lạc tràn ngập niềm vui, cửa đá đóng lại, thất hoàng tử hẳn là không vào được?
Tô Lạc lúc này mới có thời gian quan sát mọi thứ trước mắt.
Thay vì nói là mộ táng, hay nói đây là một ngọn núi sau khi bị đào rỗng, bụng núi bị xây thành từng cái thạch thất.
Tô Lạc đứng trước núi, chỉ biết là bên trong từng cái thạch thất, nhưng không biết bên trong cụ thể là đích tình như thế nào.
Đúng lúc này, Đá Phá Hồn giữa không trung đột nhiên bành một tiếng phát ra một tiếng vang.
Tô Lạc nhìn theo hướng nó.
Chỉ thấy Đá Phá Hồn bay đến một chỗ vách núi, trên vách núi xuất hiện một hình thù vuông vức, trên hình thù này rõ ràng là...
Lúc Tô Lạc nhìn thấy tấm bản đồ, đôi mắt đột nhiên sáng ngời!
Này đúng là bản đồ trong thạch thất!
Thạch thất này giống như tổ ong, sau khi tiến vào chính là mê cung, có thể liên thông nhau, nhưng lối ra chỉ có một cái.
Thạch thất rất nhiều, rậm rạp, ít nhất có hơn một ngàn cái!
Bởi vậy con đường tạo thành từ hợp chất... Nhiều đến làm cho người ta tan vỡ!
Tô Lạc nhìn chằm chằm hình thù đó, cô phát hiện có chút thạch thất là thông nhau, có chút lại không có, nếu đi nhầm có thể trở về thạch thất ban đầu rồi đi lại, bởi vậy, muốn tìm được lối ra chính xac duy nhất... Quả thực là khó như lên trời.
Mà hiện tại, bản đồ thông quan này dưới sự va chạm của Đá Phá Hồn, lại hiển hiện ra cho Tô Lạc xem!
Tô Lạc còn chưa ghi nhớ xong, hình thù của thạch thất mà bắt đầu trở nên mơ hồ.
Đây là sắp biến mất sao?!
Tô Lạc không kịp nhớ, trực tiếp dùng quả thực thủy tinh ghi nhớ, chụp lại cả tấm bản đồ.
Như vậy mới có thể chắc chắn hoàn toàn, trong lòng Tô Lạc âm thầm nghĩ.
Kế tiếp chính là tiến vào bụng núi tổ ong.
Đúng lúc này, cửa đá phía sau truyền đến một tiếng đánh.
Trong lòng Tô Lạc nhảy dựng một cái.
Nơi này ngoài cô thì là thất hoàng tử, cho nên vị thất hoàng tử đuổi tới rồi sao!
Nghĩ vậy, Tô Lạc không kịp nghĩ nhiều, trực tiếp vọt vào trong bụng núi.
Vẫn là tránh ở bụng núi tổ ong an toàn nhất!
Dù sao cô bây giờ đã biết con đường chính xác để đi ra ngoài rồi, vào trong mê cung này, thất hoàng tử muốn tìm được cô cũng khó đấy!
Quả nhiên, sơn động này cũng không ngăn cản được thất hoàng tử.
Rất nhanh, cửa sơn động đã bị hắn đụng rồi.
Thất hoàng tử chỉ kịp nhìn thấy bóng dáng lướt qua trong giây lát của Tô Lạc vọt vào trong bụng núi
Hắn thiếu chút nữa bị tức cười!
"Nha đầu người hay đấy, trốn cũng nhanh thật!"
Thất hoàng tử đời này thuận phong thuận thủy, chưa từng bị ai chọc tức, hiện tại cư nhiên bị một nha đầu đùa bỡn trong tay, hắn há sao chịu được?
Thất hoàng tử nhìn chằm chằm Tô Lạc, tức giận cơ hồ cắn răng! Thực lực của hắn mạnh hơn nha đầu này rất nhiều, nhưng, lại bị cô ta trêu đùa!
Không tài nào nhẫn nhịn được!
Bản đồ trên vách tường đã biến mất, Đá Phá Hồn cũng đã trở lại trong tay Tô Lạc, thất hoàng tử hoàn toàn không biết về mấy thứ này, hiện tại hắn tức giận chỉ cắm đầu xông vào trong thạch thất, tốc độ cực nhanh.
Sau khi Tô Lạc vọt vào, bắt đầu chạy loạn lên.
Chính cô ta cũng không biết chính mình ở nơi nào, thất hoàng tử chắc chắn không bắt được cô.
Trên thực tế cũng quả thật như thế, sau khi thất hoàng tử vọt vào, phản ứng đầu tiên chính là há hốc mồm.
Mà Tô Lạc lúc này, sau khi tránh né được sự truy lùng của thất hoàng tử, cô bắt đầu khoanh chân ngồi dưới đất, mà trong đầu cô lại hiện lên tấm bản đồ mà cô dùng quả thực thủy tinh ghi nhớ lại.
Bản đồ này ở đâu vậy ta?
Bên trên không chỉ đánh dấu con đường đi ra, hơn nữa còn trên thạch thất quan trọng, dùng bút đỏ đánh dấu móc dấu chéo.
Thạch thất này cũng không biết là người nào xây dựng nên, còn biết đánh dấu nữa, những thạch thất đánh dấu móc này, chắc không phải bên trong có bảo bối chứ?
Còn về mấy cái dấu chéo, chắc không phải bên trong... có nguy hiểm chứ?
Ở trong lòng Tô Lạc nghĩ như thế, nhưng bởi vì không có trải nghiệm qua, cho nên tạm thời chưa xác định được.
Nhưng hiện tại thứ có thể xác định là, dù cho dương mộ hay âm mộ, Đá Phá Hồn thật đúng là pháp bảo thông quan duy nhất.
Tô Lạc trí nhớ tốt, cho nên biết rất rõ, thạch thất bên trái mình, là đánh dấu móc, vì thế cô quyết định vào xem.
Về phần thất hoàng tử...
Nơi này hơn một ngàn mấy cái thạch thất, hơn nữa đi nhầm sẽ rất khó trở lại, cho nên Tô Lạc cũng không cho rằng vận khí của mình kém đến nỗi bị tóm được.
Tô Lạc đẩy cánh cửa thạch thất bên trái ra.
Tô Lạc phát hiện thạch thất này cũng không lớn, mỗi cái thạch thất đều là một trăm thước vuông.
Hơn nữa thạch thất này là xếp chồng lên, có cái ở phía trên, có cái ở dưới chân, cái cửa động cũng thực bí ẩn, cần phải tìm thật kĩ.
Sau khi Tô Lạc tiến vào thạch thất, liền phát hiện trong cái thạch thất đánh dấu chéo, có một cái bàn đá, trên bàn đá đốt hai ngọn nến đỏ, sau ngọn nến dán hai chữ hỉ.
Trong lòng Tô Lạc sửng sốt, nó còn dán chữ hỉ? Chớ không phải là thành thân?
Về phần nhiều năm qua đi, nến đỏ vì sao còn có thể đốt lên... Tô Lạc cũng là nghĩ không hiểu.
Sau bàn đá có một bức bình phong.
Đương nhiên trên bình phong cũng dán chữ hỉ.
Tô Lạc kéo bình phong đi vào phần nhà sau, phát hiện có một giường tre.
Trên giường tre treo tấm màn màu đỏ, bên ngoài màn còn cí một đôi giày thêu.
Cảnh này làm trong lòng Tô Lạc hết sức sửng sốt...
Có chút kinh ngạc.
Nếu là người thường, lúc này chắc đã bị dọa sợ đến mức la hét lên!
Nhưng Tô Lạc vẫn luôn rất to gan, hơn nữa cô biết rõ âm mộ này không có ác ý với cô, cho nên cô tiến lên trước một bước, rút cái cột bên cạnh, kéo tấm màn ra nhìn vào trong —
Khi Tô Lạc nhìn thấy màn này trước mắt, hai tròng mắt không khỏi lóe sáng!
Cô thấy được cái gì?
Linh Tinh!
Chính là Linh Tinh mà lúc trước Kim Hoa đại nương bọn họ liều mạng đào móc.
Lúc Kim Hoa đại nương bọn họ đào móc, đều là đào từng viên từng viên, có thể đào được hơn trăm viên đã là rất lợi hại.
Tô Lạc sau này cũng tìm được một quặng mỏ Linh Tinh nhỏ, nhưng dạng quặng mỏ Linh Tinh nhỏ này khả dự bất khả cầu*, hơn nữa đều đã cho Chiến Bắc Dã dùng hết rồi.
Mà hiện tại, trên giường đều là Linh Tinh, trải đầy cả giường...
Ít nhất có hơn ngàn viên!
Tô Lạc hít sâu một hơi, kìm nén lại sự kích động trong lòng.
*nghĩa là có thể gặp được nhưng không thể lấy được
Nhận xét
Đăng nhận xét