Chương 11360 + 11361: Sống sót trở ra
Kim Hoa đại
nương là người phản ứng lại đầu tiên, bà bước nhanh tới chỗ Tô Lạc.
Lúc đi đến
bên cạnh Tô Lạc, Kim Hoa đại nương giơ tay nắm lấy tay Tô Lạc.
"Haiz
bà cẩn thận..." Phu quân của Kim Hoa đại nương muốn ngăn cản, nhưng Kim
Hoa đại nương nắm thật chặt.
"Còn sống,
còn toát ra hơi nóng này!" Kim Hoa đại nương kích động cực kỳ, túm chặt Tô
Lạc không buông.
Tô Lạc cười
gượng không ngớt.
Mà lúc này,
Ninh Dịch Tinh rốt cuộc cũng phản ứng lại, đôi mắt lạnh giá của hắn gắt gao
nhìn Tô Lạc: "Ngươi còn sống? Ngươi cư nhiên không có chết!"
Tô Lạc tức
giận liếc nhìn hắn một cái: "Ta đương nhiên không có chết."
Một câu nói
khiến Ninh Dịch Tinh tức đến nói không ra lời.
Ninh Dịch
Tinh nhíu mày thật sâu, hắn lại nghi hoặc nhìn chằm chằm Tô Lạc, hắn thế nào
cũng nghĩ không thông...
"Sương
trắng này vô dụng...với ngươi sao? Ngươi không có bị ăn mòn?"
Ninh Dịch
Tinh thật sự trải nghiệm qua, tính ăn mòn của sương trắng rất lớn, căn bản là
khó giải.
Tô Lạc còn
chưa nói, Chiến Bắc Dã ở bên nở nụ cười: "Ngươi thấy bọn ta giống bộ dạng
bị ăn mòn lắm sao?"
Chiến Bắc Dã
vừa nói, vừa xoay một vòng tại chỗ.
Ninh Dịch
Tinh lúc này mới đột nhiên phản ứng lại, không chỉ vị Tô cô nương này không bị
thương, kể cả Chiến Bắc Dã cùng vị thiếu niên kêu Tiểu Khắc kia đi theo phía
sau cô cũng không có một chút dấu vết bị ăn mòn.
"Không
thể nào!" Ninh Dịch Tinh bất luận thế nào cũng không chịu tin.
Nhưng những
người khác cũng đã phản ứng lại, Kim Hoa đại nương lại gắt gao túm lấy Tô Lạc,
vẻ mặt kích động: "Tô cô nương? Đây là có chuyện gì? Này rốt cuộc là xảy
ra chuyện gì?"
"Chẳng
lẽ sương trắng này thật sự vô dụng với ngươi?"
"Ngươi
có thể giải được độc của sương trắng?"
"Vậy
chúng ta có phải cũng có thể?"
"Chúng
ta có phải có thể sống không?"
Không chỉ có
Kim Hoa đại nương kích động, giờ phút này tất cả mọi người tại đây dường như
kích động đến khó dứt.
Ai muốn chết
chứ?
Nghe được có
cơ hội sống sót, tất cả mọi người sắp điên lên, bọn họ giận quá quỳ lạy Tô Lạc.
Sớm phản ứng
nhanh, lúc này đã khóc lóc van xin quỳ lại Tô Lạc.
Tô Lạc cười
gượng xua tay: "Đều là mấy thằng ranh làm càn thôi, các ngươi không cần
như thế."
Tô Lạc vừa
nói, vừa phơi bày con cóc độc ra trước mặt mọi người.
Mà mọi người
lúc này, rốt cuộc mới ý thức được sự tồn tại của con cóc độc.
"Đây
là?"
"Đây là
một con cóc ngũ sắc sặc sỡ?"
"Con
cóc này làm sao vậy? Xem bộ dạng nó cuốn lại thành cục...Trông có vẻ rất đáng
thương."
Những người
còn lại không hiểu rõ, nhưng con mắt Ninh Dịch Tinh ngay lúc này lại trợn tròn!
"Con
cóc thánh ngũ sắc?!" Ninh Dịch Tinh kích động xông lên đó.
Nhưng con
cóc độc nhìn thấy Ninh Dịch Tinh, lại trừng mắt nhìn hắn một cái, quay đầu mặt
hướng về Tô Lạc.
Tất cả mọi
người đều nhìn phía Ninh Dịch Tinh.
Ninh Dịch
Tinh than vãn: "Con cóc thánh ngũ sắc -- một trong thiên hạ ngũ độc? Thì
ra sương trắng này là do ngươi làm sao? Vậy cũng khó trách!"
Cái gì?!
Mọi người
nghe xong câu nói của Ninh Dịch Tinh, không khỏi chấn động!
Sương trắng
này là là...
Tô Lạc thản
nhiên gật đầu: "Đúng vậy, sương trắng có tính ăn mòn mạnh như vậy, quả thật
là con cóc này làm ra đó."
Nói xong, Tô
Lạc nhìn chằm chằm con cóc thánh ngũ sắc: "Được rồi, mau thu hồi sương trắng
của ngươi đi, đừng cản lối nữa."
Tô Lạc vừa
nói, vừa vứt con cóc độc co rúm thành cục trên mặt đất, tựa như thật sự vứt một
con cóc đi vậy.
Ninh Dịch
Tinh đau lòng đến muốn chết! Hắn ngẩng đầu hung hăng nhìn Tô Lạc một cái.
Đây chính là
con cóc thánh ngũ sắc, một trong thiên hạ ngũ độc, ả cư nhiên dám!
Tô Lạc không
gì là không dám.
Nhưng Ninh Dịch
Tinh vẫn thở phù phù trừng mắt nhìn Tô Lạc, nhắc nhở cô: "Đây là tiểu độc
vật một trong thiên hạ ngũ độc, ngươi cẩn thận chút!"
Thiên hạ ngũ
độc?
Tô Lạc nghe
được vài lần thiên hạ ngũ độc này trong miệng Ninh Dịch Tinh, cô tò mò tứ độc
còn lại là cái gì, nhưng hiện tại không thích hợp hỏi, Tô Lạc cũng tạm thời
không có hỏi.
Ninh Dịch
Tinh lại trừng mắt nhìn Tô Lạc: "Con cóc thánh ngũ sắc trời sanh tính ngạo
mạn, kiệt ngạo bất tuân*, ngươi mệnh
lệnh nó, nó không thể nghe lời ngươi được, phải dỗ dành kìa, ngươi hiểu chứ?"
Tô Lạc lại
không hề dỗ dành, mà là dùng mũi chân đá con cóc nhỏ: "Nhanh chóng, làm việc
nào."
Ninh Dịch
Tinh tức giận muốn đánh Tô Lạc.
Đã nói là phải
dỗ, phải dỗ mà!
Những người
còn lại đều dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn Tô Lạc, nếu thật sự là chuyện do con
cóc này làm, thái độ cưỡng bức này của cô thật sự không được...
Lúc Ninh Dịch
Tinh đang chuẩn bị lên dỗ dành, con cóc nhỏ nhúc nhích.
Con cóc nhỏ
trông đáng thương, nhưng cũng không dám không chấp hành mệnh lệnh của Tô Lạc.
Chỉ thấy nó
yếu ớt quỳ rạp trên mặt đất, nhấc cái mông nhỏ nhỏ lên.
Rất nhanh, từng
màn sương trắng liền lấy cái mông nhỏ của nó làm trung tâm, nhanh chóng vọt tới.
"A a
a!"
Những người
đứng gần con cóc nhỏ thiếu chút nữa bị sương trắng dính phải, cũng may bọn họ
chạy nhanh.
Sau khi mọi
người đứng ra xa, liền thây từng màn từng màn sương trắng theo cái mông của con
cóc nhỏ, nhanh chóng bị nó thu vào trong cơ thể.
Con cóc nhỏ
vừa làm việc, vừa ướt át nhìn Tô Lạc, trông đáng thương cực kỳ.
Tô Lạc biết
nó có ý gì.
Cổ họng nó bị
chuốt bệnh khuẩn, lúc này đều nói không được, cho nên trông khá ốm yếu, có sức
nhưng không có lực vậy.
Tô Lạc tức
giận nói: "Làm xong sẽ cho ngươi thuốc giải."
Con cóc nhỏ
nhất thời có động lực làm việc, sương trắng thu hồi nhanh hơn, còn nhanh hơn tốc
độ lúc trước nó thả ra.
Mọi người chỉ
nhìn trợn mắt há hốc mồm.
Ninh Dịch
Tinh cũng là một trong số người trợn mắt há hốc mồm.
Hắn nhìn Tô
Lạc, rồi lại nhìn con cóc nhỏ, nhìn con cóc nhỏ thì nó lại quay đầu nhìn Tô Lạc...
Hắn nghĩ mãi
chẳng hiểu, chẳng qua là một tiểu nha đầu, con cóc thánh ngũ sắc một trong ngũ
độc sao lại sợ ả như vậy? Ả nói cái gì thì tiểu độc vật nghe cái đó, còn với bộ
dạng thật tội nghiệp...
Phải biết rằng
tứ độc vật kia còn sống, đây quả thực là trời sinh kiêu ngạo a.
Sương trắng
thả ra nhanh và thu hồi cũng nhanh, chưa đến mười lăm phút, đã bị thu hồi sạch
sẽ, bốn phía không còn sương trắng có độc nữa.
Mọi người
lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Ánh mắt bọn
họ nhìn Tô Lạc tràn đầy sự cảm kích.
Kim Hoa đại
nương mở miệng đầu tiên: "Tô cô nương, ngươi lại một lần cứu chúng tôi. Ân
này nếu không báo, Kim Hoa đại nương ta uổng công làm người, xin ân công chịu một
lạy của ta."
Nói xong Kim
Hoa đại nương quỳ thẳng xuống.
Mọi người liếc
nhau một cái.
Trước lúc Tô
Lạc đi ra từ trong sương trắng, bọn họ đã viết xong di thư, thậm chí bà bà tóc
bạc cũng chuẩn bị tự vận, hiện tại mọi người còn sống, thật sự hoàn toàn nhờ Tô
Lạc.
Nghĩ vậy, mọi
người nhất tề quỳ xuống, trong miệng xưng ân công.
Tô Lạc ngại
nhất là người khác cảm kích mình, cô chỉ xua xua tay, thản nhiên nói: "Việc
nhỏ thôi mà, hà tất kể đến."
Dù sao chuyện
ở đây cũng xong rồi, vì thế Tô Lạc dẫn theo Tiểu Khắc, Chiến Bắc Dã, còn có Tô
Mộc Dương chuẩn bị rời đi.
"Đứng lại."
Giọng Ninh Dịch Tinh vang lại sau lưng Tô Lạc.
Tô Lạc hơi
hơi cau mày, quay đầu lại nhìn hắn.
Ninh Dịch
Tinh chỉ vào con cóc nhỏ trong tay Tô Lạc, lạnh giọng mở miệng: "Giữ nó lại."
*nghĩa là kiêu ngạo vô cùng
Nhận xét
Đăng nhận xét