Chương 11385 + 11386: Ta đến tìm ngươi
Tô Lạc không biết mãng xà ngàn thọ thực lực như thế nào, cũng không biết so thực lực giữa nó cùng thất hoàng tử... Cho nên việc cô cần phải làm là nhanh chóng dọn đồ, dọn sạch trơn luôn. Sau khi tiến vào hố sâu, Đá Phá Hồn nhanh chóng giúp Tô Lạc định vị.
Đùng đùng đùng —
Đá Phá Hồn mỗi một lần va chạm mặt đất cũng không phải không có mục đích.
Nó mỗi lần va chạm một chỗ, đều là đang đánh dấu, ngỏ ý bên dưới có giấu đồ.
Này thật đúng là bảo bối, Tô Lạc nhìn Đá Phá Hồn một cái thật sâu.
Tô Lạc nhanh chóng đào cái chỗ bị Đá Phá Hồn đánh dấu đầu tiên, rất nhanh lấy ra một cái rương.
Cái rương dài hơn mười thước, rộng hơn mười thước.
Tô Lạc mở ra vừa thấy, phát hiện bên trong đựng quân giới!
Ánh sáng sáng chói lạ thường, làm cho Tô Lạc hơi chấn động tí!
Không ngờ nha, không ngờ...
Cha già Nghịch Thiên lại lưu lại quân giới quý giá như thế!
Thứ này chắc chắn có thể vượt cấp giết người!
Nhưng hiện tại Tô Lạc chưa kịp thử.
Cô liều mạng bắt đầu đào đất.
Đất đánh dấu thứ hai, đất đánh dấu thứ ba...vẫn đào suốt đến đất đánh dấu thứ chín, Tô Lạc lúc này mới đào xong toàn bộ.
Sau đó cô lấp lại đất vào.
Đá Phá Hồn bỗng nhiên trở nên vô cùng khổng lồ, cuối cùng nghiền áp xuống, lớp đất được lấp thật chặt, hoàn toàn không có dấu vết bị đào móc.
Tô Lạc dẫn theo con cóc độc và Đá Phá Hồn đi ra từ bên trong.
Tô Lạc nhìn thấy mãng xà ngàn thọ: "Ngươi muốn cùng đi với bọn ta không?"
Ai ngờ, mãng xà ngàn thọ lại lắc đầu: "Bây giờ còn chưa được, các ngươi đi trước."
Con cóc độc cũng thúc giục Tô Lạc: "Đi mau đi mau, ta có thể cảm nhận được, thất hoàng tử rất nhanh sẽ tìm đến nơi này!"
Tô Lạc nghĩ nghĩ, cắn răng nói: "Được, ngươi bảo trọng."
Nói xong, Tô Lạc dẫn con cóc độc và Đá Phá Hồn trở lại trong vòng thạch thất tổ ong.
"Không hay, thạch thất tổ ong sắp bị thất hoàng tử cạy lên! Hắn thật sự biết đồ vật chôn ở dưới nền đất sao!" Trong mắt con cóc độc hiện lên một vẻ kinh ngạc, "Hắn làm sao chắc chắn như vậy? Hắn rốt cuộc có được tin tức là từ nơi nào?!"
Trong lòng Tô Lạc cũng nghi hoặc, hơn nữa điều cô càng muốn biết, thất hoàng tử lần này là chỉ đại diện cá nhân hắn, hay là còn có sự ủng hộ sau lưng của Hiên Viên đế?
Nếu là vế sau... Tình hình là vô cùng phức tạp!
"Đi!"
Con cóc độc dẫn Tô Lạc quẹo bên thạch thất còn lại, lúc này với thất hoàng tử mới đi ngang nhau, nếu không là gặp thẳng mặt.
Tô Lạc lúc này, ngay tại thạch thất cách vách thất hoàng tử, hai người chỉ cách nhau một gian.
Thất hoàng tử bỗng dừng bước, đôi mắt thâm hàn như điện bắn về phía thạch thất bên trái!
Tô Lạc có thể cảm nhận được sự lãnh lẽo đầy hàn ý đó, thế là cô theo bản năng tháo trâm ngọc ra, không kịp nhét vào hộp, Tô Lạc ném thẳng trâm ngọc vào không gian.
Ngay trong nháy mắt cô ném trâm ngọc vào không gian, cửa thạch thất được mở ra, cặp mắt lạnh lùng của thất hoàng tử xuất hiện trước mặt Tô Lạc.
"Sao ngươi lại ở đây?" Ánh mắt sắc bén của thất hoàng tử nhìn chằm chằm Tô Lạc.
Tô Lạc: "A..."
Tô Lạc bắt đầu diễn kịch, cô gãi gãi đầu, một bộ dạng buồn bực: "Bên trên rất nguy hiểm, ta vẫn gặp được nhà đá có quan ám khí, bị gây sức ép không có cách đành đi xuống tìm ngươi."
"Cũng may là tìm được ngươi." Tô Lạc rất vui mừng chạy đến bên người thất hoàng tử.
Thất hoàng tử đầu mày hơi nhíu, có chút không biết nên tiếp chiêu thế nào.
Con cóc độc ở bên dùng ánh mắt khiếp sợ nhìn Tô Lạc, tiểu chủ nhân nhà nó...màn kịch này, tuyệt lắm.
Con cóc độc nhìn chằm chằm thất hoàng tử, hắn có thể nhìn ra không? Chắc là không đâu, cách diễn này, dù sao chính mình cũng nhìn không ra.
Trên thực tế, thất hoàng tử cũng không nhìn ra. Bởi vì hắn quá tự tin, cho nên căn bản tưởng tượng không được, nha đầu kia dưới mí mắt của hắn còn có thể cả gan làm loạn như vậy.
Thất hoàng tử nhìn chằm chằm Tô Lạc, hừ lạnh một tiếng, xoay người bước đi.
Tô Lạc âm thầm thở phào, thất hoàng tử đi rồi là tốt, mấy thạch thất này cô còn có rất nhiều đồ chưa thu đâu.
Nhưng ngay sau đó, Tô Lạc lại kinh ngạc phát hiện, cả thạch thất tổ ong bắt đầu kịch liệt lay động, cô cơ hồ không đứng thẳng được.
Con cóc độc bởi vì bị Tô Lạc khế ước, cho nên có thể giao tiếp trong đầu với Tô Lạc.
"Bốn góc thạch thất tổ ong nhà hắn đều rỗng, hắn đây là thực sự chuẩn bị mang nó đi."
Tô Lạc nhất thời có chút buồn bực: "Bên trong còn có nhiều bảo bối."
Tuy rằng quân giới quan trọng nhất đã được cô lấy đi rồi, không ít phòng ở trong thạch thất cũng đã được cô thu đi rồi, nhưng Tô Lạc rốt cuộc vẫn đau lòng.
Con cóc độc trong đầu nhớ lại, nói cho Tô Lạc: "Trong thạch thất gì đó, nói là bảo bối, nhưng thật ra đều không đủ trình cấp bậc bảo bối, cũng chính là dùng để trêu đùa người khác, chúng ta giữ một ít cho thất hoàng tử, cũng coi như xóa bỏ hoài nghi của hắn."
"Nếu lấy đi toàn bộ, hắn sẽ hoài nghi." Con cóc độc còn nghiêm túc nhìn chằm chằm Tô Lạc.
Tô Lạc nghĩ nghĩ, quả thật như thế.
Mà lúc này, sự lay động của thạch thất tổ ong càng ngày càng kịch liệt.
Con cóc độc nhắc nhở Tô Lạc: "Mau đi cùng thất hoàng tử, hắn muốn thu đi thạch thất tổ ong này."
Quả nhiên, ngay sau đó, chỉ nghe một tiếng vang đoàng!
Thạch thất tổ ong to như vậy, trực tiếp bị thất hoàng tử thu vào trong túi.
Mà Tô Lạc lại rơi xuống từ thạch thất tổ ong.
Thứ Tô Lạc hiện tại có thể xác định chính là, trong tay thất hoàng tử có một không gian chứa đựng cực lớn, nhưng không gian này không thể trữ vật sống, đây cũng là nguyên nhân cô không bị bắt vào được.
Chỉ tiếc... Thạch thất tổ ong bên trong mà hắn thu đi, không có thứ tốt.
Thất hoàng tử nhìn thấy Tô Lạc ngã nhào, cũng không có nghi hoặc, hắn chỉ thản nhiên liếc mắt một cái, mà bắt đầu chìm xuống.
Tô Lạc cũng không hề muốn đi xuống, nhưng thất hoàng tử sẽ không bỏ qua cho cô.
"Cùng nhau." Hắn túm lấy Tô lấy một phen.
Tô Lạc: "Ta cũng không muốn đi cùng nhau."
Con mắt lạnh như băng của thất hoàng tử nhìn chằm chằm cô, đột nhiên cười lạnh một tiếng: "Vậy ngươi đợi ở đây, rất nhanh sẽ đông chết."
Tô Lạc: "Ta ở trên đây chờ ngươi?"
Tô Lạc nâng tay chỉa phía trên.
Đôi mắt thất hoàng tử híp lại, nhìn chằm chằm Tô Lạc.
Tô Lạc chỉ vào cái vòng trên đầu mình: "Có thứ này ở đây, ngươi còn lo lắng ta sẽ chạy sao? Vậy ngươi cũng quá không tự tin với chính mình nhỉ?"
Thất hoàng tử: "..."
Tô Lạc lại còn nghiêm nhìn chằm chằm thất hoàng tử: "Ta ở ngay trên đây chờ, chỗ nào cũng không đi, được không?
Thất hoàng tử bị Tô Lạc nhìn đến...Vẫn cảm thấy được ánh mắt kìa, tựa hồ gặp qua ở nơi nào.
Trong khoảng thời gian ngắn, lòng trắc ẩn của hắn tái phát, không kiên nhẫn xua tay: "Đi đi."
Cuối cùng, hắn lại bỏ thêm một câu: "Vậy người chờ ở trên đi, đừng chạy lung tung, nếu bản điện đi lên không thấy ngươi, đánh gảy chân của ngươi!"
Tô Lạc vội gật đầu: "Được rồi được rồi!"
Nói xong, cũng không thất hoàng tử nói nữa, cô vừa quay người đi, giống như một người cá chạy trốn lên trên.
Nhìn thấy Tô Lạc vội vàng rời đi, trong lòng thất hoàng tử không thể nào không nghẹn lòng.
Bỗng nhiên, hắn vỗ đầu, hắn không phải muốn giết nha đầu kia sao? Nếu để ả ta chạy ra, loan truyền đem tin tức tùm lum... Cũng thôi, dù sao ả cũng trốn không thoát lòng bàn tay của bổn hoàng tử, vậy cứ để ả sống thêm một thời gian.
Đùng đùng đùng —
Đá Phá Hồn mỗi một lần va chạm mặt đất cũng không phải không có mục đích.
Nó mỗi lần va chạm một chỗ, đều là đang đánh dấu, ngỏ ý bên dưới có giấu đồ.
Này thật đúng là bảo bối, Tô Lạc nhìn Đá Phá Hồn một cái thật sâu.
Tô Lạc nhanh chóng đào cái chỗ bị Đá Phá Hồn đánh dấu đầu tiên, rất nhanh lấy ra một cái rương.
Cái rương dài hơn mười thước, rộng hơn mười thước.
Tô Lạc mở ra vừa thấy, phát hiện bên trong đựng quân giới!
Ánh sáng sáng chói lạ thường, làm cho Tô Lạc hơi chấn động tí!
Không ngờ nha, không ngờ...
Cha già Nghịch Thiên lại lưu lại quân giới quý giá như thế!
Thứ này chắc chắn có thể vượt cấp giết người!
Nhưng hiện tại Tô Lạc chưa kịp thử.
Cô liều mạng bắt đầu đào đất.
Đất đánh dấu thứ hai, đất đánh dấu thứ ba...vẫn đào suốt đến đất đánh dấu thứ chín, Tô Lạc lúc này mới đào xong toàn bộ.
Sau đó cô lấp lại đất vào.
Đá Phá Hồn bỗng nhiên trở nên vô cùng khổng lồ, cuối cùng nghiền áp xuống, lớp đất được lấp thật chặt, hoàn toàn không có dấu vết bị đào móc.
Tô Lạc dẫn theo con cóc độc và Đá Phá Hồn đi ra từ bên trong.
Tô Lạc nhìn thấy mãng xà ngàn thọ: "Ngươi muốn cùng đi với bọn ta không?"
Ai ngờ, mãng xà ngàn thọ lại lắc đầu: "Bây giờ còn chưa được, các ngươi đi trước."
Con cóc độc cũng thúc giục Tô Lạc: "Đi mau đi mau, ta có thể cảm nhận được, thất hoàng tử rất nhanh sẽ tìm đến nơi này!"
Tô Lạc nghĩ nghĩ, cắn răng nói: "Được, ngươi bảo trọng."
Nói xong, Tô Lạc dẫn con cóc độc và Đá Phá Hồn trở lại trong vòng thạch thất tổ ong.
"Không hay, thạch thất tổ ong sắp bị thất hoàng tử cạy lên! Hắn thật sự biết đồ vật chôn ở dưới nền đất sao!" Trong mắt con cóc độc hiện lên một vẻ kinh ngạc, "Hắn làm sao chắc chắn như vậy? Hắn rốt cuộc có được tin tức là từ nơi nào?!"
Trong lòng Tô Lạc cũng nghi hoặc, hơn nữa điều cô càng muốn biết, thất hoàng tử lần này là chỉ đại diện cá nhân hắn, hay là còn có sự ủng hộ sau lưng của Hiên Viên đế?
Nếu là vế sau... Tình hình là vô cùng phức tạp!
"Đi!"
Con cóc độc dẫn Tô Lạc quẹo bên thạch thất còn lại, lúc này với thất hoàng tử mới đi ngang nhau, nếu không là gặp thẳng mặt.
Tô Lạc lúc này, ngay tại thạch thất cách vách thất hoàng tử, hai người chỉ cách nhau một gian.
Thất hoàng tử bỗng dừng bước, đôi mắt thâm hàn như điện bắn về phía thạch thất bên trái!
Tô Lạc có thể cảm nhận được sự lãnh lẽo đầy hàn ý đó, thế là cô theo bản năng tháo trâm ngọc ra, không kịp nhét vào hộp, Tô Lạc ném thẳng trâm ngọc vào không gian.
Ngay trong nháy mắt cô ném trâm ngọc vào không gian, cửa thạch thất được mở ra, cặp mắt lạnh lùng của thất hoàng tử xuất hiện trước mặt Tô Lạc.
"Sao ngươi lại ở đây?" Ánh mắt sắc bén của thất hoàng tử nhìn chằm chằm Tô Lạc.
Tô Lạc: "A..."
Tô Lạc bắt đầu diễn kịch, cô gãi gãi đầu, một bộ dạng buồn bực: "Bên trên rất nguy hiểm, ta vẫn gặp được nhà đá có quan ám khí, bị gây sức ép không có cách đành đi xuống tìm ngươi."
"Cũng may là tìm được ngươi." Tô Lạc rất vui mừng chạy đến bên người thất hoàng tử.
Thất hoàng tử đầu mày hơi nhíu, có chút không biết nên tiếp chiêu thế nào.
Con cóc độc ở bên dùng ánh mắt khiếp sợ nhìn Tô Lạc, tiểu chủ nhân nhà nó...màn kịch này, tuyệt lắm.
Con cóc độc nhìn chằm chằm thất hoàng tử, hắn có thể nhìn ra không? Chắc là không đâu, cách diễn này, dù sao chính mình cũng nhìn không ra.
Trên thực tế, thất hoàng tử cũng không nhìn ra. Bởi vì hắn quá tự tin, cho nên căn bản tưởng tượng không được, nha đầu kia dưới mí mắt của hắn còn có thể cả gan làm loạn như vậy.
Thất hoàng tử nhìn chằm chằm Tô Lạc, hừ lạnh một tiếng, xoay người bước đi.
Tô Lạc âm thầm thở phào, thất hoàng tử đi rồi là tốt, mấy thạch thất này cô còn có rất nhiều đồ chưa thu đâu.
Nhưng ngay sau đó, Tô Lạc lại kinh ngạc phát hiện, cả thạch thất tổ ong bắt đầu kịch liệt lay động, cô cơ hồ không đứng thẳng được.
Con cóc độc bởi vì bị Tô Lạc khế ước, cho nên có thể giao tiếp trong đầu với Tô Lạc.
"Bốn góc thạch thất tổ ong nhà hắn đều rỗng, hắn đây là thực sự chuẩn bị mang nó đi."
Tô Lạc nhất thời có chút buồn bực: "Bên trong còn có nhiều bảo bối."
Tuy rằng quân giới quan trọng nhất đã được cô lấy đi rồi, không ít phòng ở trong thạch thất cũng đã được cô thu đi rồi, nhưng Tô Lạc rốt cuộc vẫn đau lòng.
Con cóc độc trong đầu nhớ lại, nói cho Tô Lạc: "Trong thạch thất gì đó, nói là bảo bối, nhưng thật ra đều không đủ trình cấp bậc bảo bối, cũng chính là dùng để trêu đùa người khác, chúng ta giữ một ít cho thất hoàng tử, cũng coi như xóa bỏ hoài nghi của hắn."
"Nếu lấy đi toàn bộ, hắn sẽ hoài nghi." Con cóc độc còn nghiêm túc nhìn chằm chằm Tô Lạc.
Tô Lạc nghĩ nghĩ, quả thật như thế.
Mà lúc này, sự lay động của thạch thất tổ ong càng ngày càng kịch liệt.
Con cóc độc nhắc nhở Tô Lạc: "Mau đi cùng thất hoàng tử, hắn muốn thu đi thạch thất tổ ong này."
Quả nhiên, ngay sau đó, chỉ nghe một tiếng vang đoàng!
Thạch thất tổ ong to như vậy, trực tiếp bị thất hoàng tử thu vào trong túi.
Mà Tô Lạc lại rơi xuống từ thạch thất tổ ong.
Thứ Tô Lạc hiện tại có thể xác định chính là, trong tay thất hoàng tử có một không gian chứa đựng cực lớn, nhưng không gian này không thể trữ vật sống, đây cũng là nguyên nhân cô không bị bắt vào được.
Chỉ tiếc... Thạch thất tổ ong bên trong mà hắn thu đi, không có thứ tốt.
Thất hoàng tử nhìn thấy Tô Lạc ngã nhào, cũng không có nghi hoặc, hắn chỉ thản nhiên liếc mắt một cái, mà bắt đầu chìm xuống.
Tô Lạc cũng không hề muốn đi xuống, nhưng thất hoàng tử sẽ không bỏ qua cho cô.
"Cùng nhau." Hắn túm lấy Tô lấy một phen.
Tô Lạc: "Ta cũng không muốn đi cùng nhau."
Con mắt lạnh như băng của thất hoàng tử nhìn chằm chằm cô, đột nhiên cười lạnh một tiếng: "Vậy ngươi đợi ở đây, rất nhanh sẽ đông chết."
Tô Lạc: "Ta ở trên đây chờ ngươi?"
Tô Lạc nâng tay chỉa phía trên.
Đôi mắt thất hoàng tử híp lại, nhìn chằm chằm Tô Lạc.
Tô Lạc chỉ vào cái vòng trên đầu mình: "Có thứ này ở đây, ngươi còn lo lắng ta sẽ chạy sao? Vậy ngươi cũng quá không tự tin với chính mình nhỉ?"
Thất hoàng tử: "..."
Tô Lạc lại còn nghiêm nhìn chằm chằm thất hoàng tử: "Ta ở ngay trên đây chờ, chỗ nào cũng không đi, được không?
Thất hoàng tử bị Tô Lạc nhìn đến...Vẫn cảm thấy được ánh mắt kìa, tựa hồ gặp qua ở nơi nào.
Trong khoảng thời gian ngắn, lòng trắc ẩn của hắn tái phát, không kiên nhẫn xua tay: "Đi đi."
Cuối cùng, hắn lại bỏ thêm một câu: "Vậy người chờ ở trên đi, đừng chạy lung tung, nếu bản điện đi lên không thấy ngươi, đánh gảy chân của ngươi!"
Tô Lạc vội gật đầu: "Được rồi được rồi!"
Nói xong, cũng không thất hoàng tử nói nữa, cô vừa quay người đi, giống như một người cá chạy trốn lên trên.
Nhìn thấy Tô Lạc vội vàng rời đi, trong lòng thất hoàng tử không thể nào không nghẹn lòng.
Bỗng nhiên, hắn vỗ đầu, hắn không phải muốn giết nha đầu kia sao? Nếu để ả ta chạy ra, loan truyền đem tin tức tùm lum... Cũng thôi, dù sao ả cũng trốn không thoát lòng bàn tay của bổn hoàng tử, vậy cứ để ả sống thêm một thời gian.
Nhận xét
Đăng nhận xét