Chương 11381+ 11381: Khế ước

Mà lúc này, Đá Phá Hồn lại rơi trên mặt Tô Lạc, liều mạng đi cọ xát mặt Tô Lạc.
Trong đầu Tô Lạc chợt lóe tia sáng!
Ể!
Chẳng lẽ là bởi vì dung mạo của cô?
Cô hiện tại đang sắm vai thành Tô Mộc Kha, mà không phải là mặt Tô Lạc của mình.
Đây là con cóc độc vừa thấy là biết quen với Đá Phá Hồn, nếu nó cũng là phụ thân đại nhân năm đó để lại, vậy chắc là...
Tô Lạc không có lời thừa, trực tiếp dùng thuật di hình đổi nhan, khôi phục lại dung mạo của mình.
Khi nhìn thấy khuôn mặt của Tô Lạc, đôi mắt con cóc độc gắt gao nhìn chằm chằm Tô Lạc.
Tô Lạc lo lắng thất hoàng tử sẽ qua đây bất cứ lúc nào, cho nên rất nhanh dùng thuật di hình đổi nhan biến mặt mình thành Tô Mộc Kha, nhưng dung mạo của cô đã khắc sâu trong ánh mắt của con cóc độc.
"Haiz, ngươi, ngươi..."
Ánh mắt khiếp sợ của con cóc độc nhìn Tô Lạc, mở mở miệng, nhưng bởi vì quá kích động, cho nên lời nói không rõ ràng lắm.
Trong lòng Tô Lạc vừa nghĩ, chắc hấp dẫn đây.
Con cóc độc gian nan nuốt nuốt nước miếng, lại nhìn chằm chằm Tô Lạc: "Ngươi... Ngươi là... Lạc công chúa?!"
Tô Lạc nghiêm túc nhìn chằm chằm con cóc độc: "Ngươi biết khuôn mặt này?"
Con cóc độc nghiêm túc gật đầu: "Biết chứ biết chứ! Lúc ngươi chào đời, ta còn gặp qua, lúc ngươi sinh ra là quả trứng!"
Tô Lạc: "Ách... Ngươi thật đúng là biết?"
Con cóc độc nóng nảy: "Đương nhiên! Lúc trước ta chính là một con tiểu nòng nọc trong hoàng cung, sống ở hồ sen, lúc mẫu hậu ngươi sinh ngươi, ta còn lén lút bò lên bờ nghe lén! Cho nên ta là tận mắt nhìn thấy ngươi chào đời!"
Tô Lạc: "Vậy ngươi cũng thật là đủ già nhỉ."
Con cóc độc: "Chứ sao, năm đó ta còn là một con tiểu nòng nọc, hiện tại là một con cóc già, nếu không phải bị mệnh lệnh bảo hộ dương mộ, từ đó có được một chút tinh huyết của đại đế, tuổi thọ ta sớm đã tận rồi."
Tô Lạc: "Vậy đúng là cha ta mệnh lệnh ngươi bảo vệ dương mộ? Ngôi mộ táng này, thật đúng là cha ta an bài?"
Con cóc độc: "Chẳng phải sao? Nhưng những người đó bên ngoài chưa hiểu rõ hết, còn tưởng rằng nơi này thật sự là phần mộ đại đế, trên thực tế ta có thể cảm nhận được, đại đế chưa chết."
Tô Lạc gật gật đầu.
Con cóc độc nhìn Tô Lạc: "Ngươi gặp qua đại đế?"
Tô Lạc gật gật đầu, lại lắc đầu: "Hư ảnh thôi."
Sắc mặt con cóc độc tê cứng, ừ một tiếng: "Trên đời này hẳn là ít ai biết đại đế ở nơi nào, nhưng như vậy cũng tốt, ít nhất an toàn, đúng rồi!"
Con cóc độc vỗ đầu: "Công chúa điện hạ, ngài mau thu ta a."
Tô Lạc: "Thu thế nào?"
Con cóc độc: "Trên người ta có chút tinh huyết của đại đế, cho nên bài xích với máu của những người khác, bởi vậy không ai có thể khế ước ta, Ninh Dịch Tinh không được, thất hoàng tử cũng không được, nhưng ngươi có thể."
Con cóc độc nhìn Tô Lạc, hốc mắt ướt át kích động, không ngừng thúc giục: "Lạc công chúa, ngươi mau thu ta."
Tô Lạc đang muốn nhỏ máu khế ước con cóc độc này, nhưng cuối cùng lại dừng lại.
Con cóc độc khẩn trương: "Tiểu chủ nhân, ngài sao lại dừng lại? Ngươi mau khế ước ta a!"
Tô Lạc lại cười gượng: "Chỉ sợ tạm thời vẫn chưa được."
Con cóc độc vội hỏi tại sao.
Tô Lạc buồn bực nói: "Trong thạch thất này, chúng ta sẽ còn nhìn thấy thất hoàng tử, hắn trước đó từng nói, không ai có thể khế ước được ngươi, nếu lúc sau gặp mặt, hắn nhìn ra ta khế ước ngươi, sẽ hoài nghi thân phận của ta."
Thất hoàng tử họ chính là Hiên Viên, chính là Hiên Viên gia cướp đi giang sơn nhà cô, đối với tiền triều ba chữ Lạc công chúa này cực kì nhạy cảm.

Cho nên Tô Lạc không thể gây sự hoài nghi của thất hoàng tử.
Con cóc độc vừa nghĩ, cũng hiểu được đạo lý này.
Nó gạt đi nước mắt, gật đầu nói: "Đúng, bây giờ còn chưa thể khế ước, không thể bị phát hiện."
Tô Lạc nói: "Chút nữa chúng ta cũng không để hắn phát hiện quan hệ giữa chúng ta."
Con cóc độc lại gật đầu nghe lời.
Lúc trước con cóc độc này khá ngạo kiều, ngay cả một ánh mắt cũng không nguyện ý cho Tô Lạc, nhưng hiện tại nó khá đeo Tô Lạc, một tấc cũng không rời.
Tô Lạc vỗ đầu: "Đúng rồi, xem ý của Đá Phá Hồn, ngươi có ngọn nguồn với tổ ong thạch thất này?'
Con cóc độc vừa nghe, nhất thời đắc ý hehe lên tiếng: "Cũng đúng mà? Ta và Đá Phá Hồn một âm một dương, năm đó đều hấp thu một chút tinh huyết của đại đế, cùng nhau bảo hộ dương mộ và âm mộ."
"Vẫn là đại đế lợi hại, thế nhân đều bị đại đế lừa rồi."
Tô Lạc tò mò: "Lời này nói như thế nào?"
Con cóc độc dương dương đắc ý nói: "Thế nhân đều nghĩ dương mộ là phần mộ của đại đế, mà chỉ có một số cường giả cá biệt mới biết được, sau lưng dương mộ còn có một âm mộ, cho nên một lòng muốn tìm âm mộ, từ đó có được chân truyền của đại đế."
"Thật ra bọn họ đều sai lầm rồi, chân truyền của đại đế... Không ở dương mộ, cũng không ở âm mộ, mà là ở..."
Tô Lạc làm một động tác chớ có lên tiếng với con cóc độc.
Cô cũng đợi ở trong đây đủ lâu rồi, thất hoàng tử nếu thực sự có cách quan sát được cô, nhất định sẽ phát hiện cô khác thường.
Cho nên Tô Lạc ôm con cóc độc thay đổi thạch thất.
"Nơi đó ở... Một nơi thực sự bí ẩn, chỉ có ta với Đá Phá Hồn dung hợp, mới có thể hiển hiện ra nơi đó." Con cóc độc nói với Tô Lạc, "Ta và Đá Phá Hồn, vẫn đều đang chờ đợi công chúa điện hạ ngài a."
Nói đến vô số năm chờ đợi, con cóc độc không khỏi nước mắt lưng tròng, khóc nức nở lên tiếng.
Tô Lạc vỗ vỗ đầu con cóc độc: "Được rồi được rồi, chút nữa ta sẽ dẫn ngươi ra ngoài, về sau ngươi cứ đi theo bên ta, đừng khóc nữa."
"Ân ân!" Con cóc độc nghe xong lởi Tô Lạc, rất là xúc động, "Ta biết chỗ nào có bảo bối chặn vòng theo dõi, đi theo ta!"
Con cóc độc tìm được tiểu chủ nhân nhà mình, không còn chuyện làm nó xúc động hơn chuyện này.
Nó nhảy xuống từ trong người Tô Lạc, biến thành một con cóc to cỡ nắm tay trẻ sơ sinh, thân hình nho nhỏ len lỏi rất nhanh trong thạch thất.
Chỉ trong thời gian nháy mắt, nó đã dẫn Tô Lạc len lỏi qua hơn trăm tòa thạch thất.
Cuối cùng, nó dừng lại trước mặt một cái thạch thất bình thường: "Ngay bên trong này."
Thạch thất này ẩn tàng cực sâu, người bình thường cho dù vào được thạch thất tổ ong này, cũng không đến nơi này được.
Tô Lạc đẩy cửa, phát hiện cửa thạch thất và các cửa thạch thất khác không có gì khác biệt.
Tô Lạc vừa đẩy cửa ra, con cóc độc liền dẫn đầu vọt vào.
Khi Tô Lạc vào, cô giương mắt nhìn, phát hiện đây là một phòng ngủ cho mọi người ngủ.
Bên trong quét dọn cực sạch sẽ, không nhiễm một hạt bụi.
Tô Lạc nhìn thấy trước giường có một bàn trang điểm, mà giờ phút này, con cóc độc sớm đã nhảy lên bàn trang điểm, nó lấy sức đẩy một cái hộp đồ nữ trang.
"Nơi này nơi này." Con cóc độc hưng phấn chỉ cho Tô Lạc.
Tô Lạc nhìn thấy hộp nữ trang, chế tạo tinh xảo cực kỳ, chỉ nhìn một cái, khiến cho người ta quyến luyến không dứt.
"Mở ra, bên trong." Con cóc độc nhắc nhở Tô Lạc, "Mau mau, tiểu thất nhà Hiên Viên nói không chừng khi nào tới nữa, phải nhanh!"
Mà thất hoàng tử giờ phút này...
Hắn quả nhiên chú ý tới sự khác thường trên người Tô Lạc.
Phía trước cửu cửu bất động, sau lại trong khoảng thời gian ngắn len lỏi qua nhiều thạch thất như vậy, cô ta đang làm cái gì?

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Chương 11427: Ngươi chính là Tô Lạc 3

Chương 11437: Tổ chức thiên sát

Chương 11288: Khiếp sợ (2)