Chương 11366: Ta có cách (1)
Tô Lạc nghiêm túc nhìn chằm chằm bọn họ: "Thực lực của vị thất hoàng tử này thâm sâu khó đoán, không phải người bây giờ chúng ta có thể đối phó."
"Nếu các ngươi ở đây, ta ngược lại khó thoát thân hơn."
"Nếu các ngươi không ở đây, ta còn có cơ hội chạy thoát."
"Cho nên hiện tại các ngươi lập tức rời đi, ai về nhà nấy."
"Tô Mộc Dương, ngươi dẫn Tiểu Khắc về nhà."
"Chiến Bắc Dã, ngươi quay về nhà ngươi đi."
"Cây cải nhỏ ngươi cũng trở về Thất Lạc Thành đi."
Tiểu Khắc không muốn rời xa Tô Lạc nhất, nhưng nhìn thấy ánh mắt kiên định của cô, Tiểu Khắc chỉ có thể cắn răng gật đầu đồng ý.
Hắn thở phù phù trừng mắt nhìn thất hoàng tử một cái, trong tay âm thầm nắm lại, thực lực hắn vẫn quá yếu, nếu thực lực lớn mạnh thì...
Phải cố gắng tu luyện thôi!
Cuối cùng, Tiểu Khắc bọn họ không thể không rời đi.
Đến cuối cùng, hiện trường cũng chỉ còn lại Tô Lạc và thất hoàng tử hai người.
Thất hoàng tử đeo mặc nạ bạc, hơn phân nửa khuôn mặt đều giấu trong mặt nạ, Tô Lạc không thấy rõ dung mạo của hắn, nhưng có thể cảm nhận sát ý đằng đằng phát ra từ trên người hắn.
Ngay cả con cóc độc kia, cũng cố gắng hạ thấp cảm giác tồn tại của mình trước mặt thất hoàng tử.
Đôi mắt lạnh như băng của thất hoàng tử liếc nó một cái, nó đã bắt đầu thu nhỏ lại.
Vốn dĩ cũng đã thu nhỏ đến bằng hạt gạo rồi, bây giờ thu nhỏ nữa, thì chẳng thấy đâu.
Ngón tay thất hoàng tử vừa chạm, con cóc độc to bằng con bọ chó liền bay đến lòng bàn tay hắn.
Thất hoàng tử khẽ gật đầu, đặt nó vào lỗ tai, con cóc độc tựa như một nốt ruồi nhỏ dính vào đó, giống như trời sinh đã có vậy.
Tô Lạc âm thầm cắn răng!
Con cóc độc này rõ ràng là cô nhặt được mà, hơn nữa đối với cô mà nói, quả thật có ích lắm!
Liên quan đến tánh mạng của cả một đại gia tộc họ Tô...
Đúng lúc này, cặp mắt lạnh như băng của thất hoàng tử liếc cô một cái: "Ngươi có ý kiến?"
Tô Lạc đương nhiên là có ý kiến, nhưng những lúc như hiện tại, cô cho dù có ý kiến cũng chỉ có thể áp chế xuống.
Cô lườm thất hoàng tử một cái, không nói gì.
Thất hoàng tử cười lạnh một tiếng, không có quan tâm Tô Lạc nữa, mà là lập tức đi về trước.
Đi được vài bước, phát hiện Tô Lạc không đi theo, thất hoàng tử quay đầu nhìn chằm chằm Tô Lạc.
Tô Lạc bất lực, chỉ có thể buồn bực theo sau.
Thất hoàng tử dẫn đầu đi phía trước, buồn bực không chịu được, không biết đi về nơi nào.
Trong lòng Tô Lạc hơi giận, nhưng rất nhanh cô liền điều chỉnh tâm thái.
Hiểu rõ thời thế mới là người tài, hiện tại thực lực của cô không bằng người ta, điều duy nhất có thể làm là nghe lời hắn, mà không phải đối nghịch với hắn, một khi đợi có cơ hội...Hehehe.
"Ngươi cười ngây ngô gì?" Thất hoàng tử nhíu mày, con mắt lạnh lùng khiến người ta lạnh cả sống lưng.
"Khụ khụ... Không, không có a." Tô Lạc thiếu chút nữa bị nước miếng của chính mình làm sặc.
Thất hoàng tử tiếp tục buồn bực không chịu được đi về phía trước.
Đôi chân dài của hắn, dài mà thẳng tắp, mỗi một bước đều là mấy chục thước, Tô Lạc chạy bước nhỏ mới theo kịp.
Nhưng...
Cũng không biết thất hoàng tử có phải cố ý hay không, hắn thấy Tô Lạc đuổi kịp, tốc độ càng lúc càng nhanh, Tô Lạc cũng chỉ có thể tăng tốc theo.
Hiện tại Tô Lạc cũng là Tinh Thần bốn sao, thực lực không yếu lắm, nhưng trước mặt thất hoàng tử, cô lại cảm giác mình yếu ớt ngay cả một chiêu của đối phương cũng tiếp không được, trong lòng luôn đoán xem thực lực đối phương rốt cuộc như thế nào.
Cũng may Tô Lạc là không gian và phong hệ dung hợp, cực giỏi về tốc độ, cho nên miễn miễn cưỡng cưỡng cũng có thể đuổi kịp.
Nhưng thứ Tô Lạc không chú ý tới chính là, thất hoàng tử thường liếc cô một cái, trong mắt ánh mắt lộ ra vẻ nghi ngờ.
Tốc độ này của cô ấy... Tinh Thần cảnh bốn sao bình thường là chẳng bao giờ bằng, về mặt tốc độ của nha đầu này làm cho người ta sáng mắt ra.
Nhưng thiên tài thất hoàng tử gặp qua thì nhiều, cho nên hiện tại không đặc biệt để mắt đến Tô Lạc lắm.
Suốt chặng đường, Tô Lạc không biết chạy bao lâu...
Trong kí ức của cô, sau khi bọn họ ra khỏi ngôi mộ táng này, thất hoàng tử cứ đưa cô chạy vòng vòng, chạy vòng ngôi một táng này, một vòng lại một vòng.
Mãi cho đến cuối cùng, Tô Lạc thật sự nhịn hết nổi.
Cô thở hổn hển quay đầu hỏi thất hoàng tử: "Chúng ta... Rốt cuộc...Phải đi đâu?"
Chạy chết cô rồi!
Thất hoàng tử không nói gì, vẫn buồn bực không chịu được tiếp tục đi.
Tô Lạc thật sự chạy không nổi, cô đặt mông ngồi ở trên gốc cây bên cạnh, thở từng ngụm từng ngụm: "Ta... Chạy không nổi... Ngươi cho dù giết ta... Ta cũng chạy không nổi..."
Cô lười rồi đấy, làm gì nào!
Con mắt lạnh lùng kiên quyết của thất hoàng tử, âm u nhìn chằm chằm Tô Lạc.
Tô Lạc vừa lau cái trán, đều là mồ hôi.
Cô nhìn trở về theo tầm mắt của thất hoàng tử: "Chúng ta vòng theo ngôi mộ táng này, cứ chạy vòng vòng, ngươi cố ý muốn chạy chết ta sao? Ngược đãi người khác vậy sao? Chi bằng dứt khoát luôn bằng dao có phải tốt không..."
Tô Lạc nói bla bla bla, nhưng đôi mắt thất hoàng tử lại hơi hơi rùng mình.
"Ngươi vừa rồi nói cái gì?" Thất hoàng tử thản nhiên mở miệng.
Tô Lạc câm miệng lại, ánh mắt vô tội nhìn thất hoàng tử.
Thất hoàng tử nhíu mày: "Chạy vòng quanh ngôi mộ táng này?"
Trong lòng Tô Lạc tràn đầy oán khí: "Chẳng lẽ không đúng sao?! Chúng ta vẫn chạy vòng quanh ngôi mộ táng này, từ cửa trước chạy đến phía sau núi, từ sau núi lại chạy đến cửa trước, từ cửa trước lại chạy đến phía sau núi... Ta thấy cũng kì đây, sao ngươi thích chạy thế..."
Tô Lạc còn chưa than vãn xong, giọng của thất hoàng tử lại vang lên.
"Ngươi có thể nhìn ra, chúng ta đang chạy vòng quanh ngôi mộ táng này?" Thất hoàng tử hơi hơi nhíu mày.
Tô Lạc nhất thời bị tức đến cười: "Ôi, mới mẻ ghê, chúng ta chạy vòng quanh ngôi mộ táng này chẳng phải quá rõ ràng sao? Này còn có ai nhìn không ra hả? Nói giống như là...
Tô Lạc đột nhiên dừng lại!
Bởi vì cô ý thức được một vấn đề vô cùng nghiêm trọng!
Vị thất hoàng tử trước mắt này, giống như...
Chẳng lẽ?
Chắc sẽ không?
Hả?
Tô Lạc quay đầu, ánh mắt nhìn chằm chằm bốn phía, một bộ dạng rất bận rộn, nhưng nội tâm cũng đã lên tiếng thảm kêu.
Không ổn không ổn... Sự việc giống như có chút không ổn.
Quả nhiên, thất hoàng tử lại túm lấy Tô Lạc một phen, làm cho cô xoay người nhìn thẳng hắn.
"Ngươi biết linh trận pháp."
Câu thất hoàng tử nói chính là câu trần thuật, mà không phải câu nghi vấn.
Mới mẻ ghê ha, Tô Lạc làm sao không biết linh trận pháp được?
Không đợi Tô Lạc nói chuyện, cây kiếm nhuốm máu Tô Lạc của thất hoàng tử lại lần nữa kề ngang cổ cô: "Dám nói một câu nói dối, đầu của ngươi sẽ lìa khỏi cổ!"
Vô cùng có tính uy hiếp!
Hơn nữa Tô Lạc thực sự xác định, vị thất hoàng tử này thật sự sẽ chém đầu cô.
Trong đầu Tô Lạc vừa thoáng qua, rất nhanh lại có chủ ý, nhưng trên mặt không chút sắc khí gì.
Cô nhìn thất hoàng tử, giả bộ tỏ vẻ sợ hãi nghe lời: "Đúng, đúng vậy... Ta biết một chút linh trận pháp."
Thất hoàng tử nhìn chằm chằm Tô Lạc: "Chỉ một chút?"
Cặp mắt kia lạnh lẽo quá, tràn đầy sát khí, vô ý một tí hắn sẽ động kiếm.
Tô Lạc giả vờ yếu ớt: "Nhiều một chút...so với, so với ..."
Đôi mắt thất hoàng tử lắng sâu, cao thâm khó đoán, không biết đang suy nghĩ cái gì.
Tô Lạc xuyên qua mặt nạ nhìn thấy cặp mắt ấy... cứ cảm thấy quen thuộc.
Thất hoàng tử nhìn chằm chằm Tô Lạc, ánh mắt thâm sâu...
Tô Lạc lấy tay gõ gõ thanh kiếm trên cổ mình, mũi kiếm phát ra một tiếng vang trong trẻo, tiếng vang này kéo thất hoàng tử trầm tư trở về.
"Nếu các ngươi ở đây, ta ngược lại khó thoát thân hơn."
"Nếu các ngươi không ở đây, ta còn có cơ hội chạy thoát."
"Cho nên hiện tại các ngươi lập tức rời đi, ai về nhà nấy."
"Tô Mộc Dương, ngươi dẫn Tiểu Khắc về nhà."
"Chiến Bắc Dã, ngươi quay về nhà ngươi đi."
"Cây cải nhỏ ngươi cũng trở về Thất Lạc Thành đi."
Tiểu Khắc không muốn rời xa Tô Lạc nhất, nhưng nhìn thấy ánh mắt kiên định của cô, Tiểu Khắc chỉ có thể cắn răng gật đầu đồng ý.
Hắn thở phù phù trừng mắt nhìn thất hoàng tử một cái, trong tay âm thầm nắm lại, thực lực hắn vẫn quá yếu, nếu thực lực lớn mạnh thì...
Phải cố gắng tu luyện thôi!
Cuối cùng, Tiểu Khắc bọn họ không thể không rời đi.
Đến cuối cùng, hiện trường cũng chỉ còn lại Tô Lạc và thất hoàng tử hai người.
Thất hoàng tử đeo mặc nạ bạc, hơn phân nửa khuôn mặt đều giấu trong mặt nạ, Tô Lạc không thấy rõ dung mạo của hắn, nhưng có thể cảm nhận sát ý đằng đằng phát ra từ trên người hắn.
Ngay cả con cóc độc kia, cũng cố gắng hạ thấp cảm giác tồn tại của mình trước mặt thất hoàng tử.
Đôi mắt lạnh như băng của thất hoàng tử liếc nó một cái, nó đã bắt đầu thu nhỏ lại.
Vốn dĩ cũng đã thu nhỏ đến bằng hạt gạo rồi, bây giờ thu nhỏ nữa, thì chẳng thấy đâu.
Ngón tay thất hoàng tử vừa chạm, con cóc độc to bằng con bọ chó liền bay đến lòng bàn tay hắn.
Thất hoàng tử khẽ gật đầu, đặt nó vào lỗ tai, con cóc độc tựa như một nốt ruồi nhỏ dính vào đó, giống như trời sinh đã có vậy.
Tô Lạc âm thầm cắn răng!
Con cóc độc này rõ ràng là cô nhặt được mà, hơn nữa đối với cô mà nói, quả thật có ích lắm!
Liên quan đến tánh mạng của cả một đại gia tộc họ Tô...
Đúng lúc này, cặp mắt lạnh như băng của thất hoàng tử liếc cô một cái: "Ngươi có ý kiến?"
Tô Lạc đương nhiên là có ý kiến, nhưng những lúc như hiện tại, cô cho dù có ý kiến cũng chỉ có thể áp chế xuống.
Cô lườm thất hoàng tử một cái, không nói gì.
Thất hoàng tử cười lạnh một tiếng, không có quan tâm Tô Lạc nữa, mà là lập tức đi về trước.
Đi được vài bước, phát hiện Tô Lạc không đi theo, thất hoàng tử quay đầu nhìn chằm chằm Tô Lạc.
Tô Lạc bất lực, chỉ có thể buồn bực theo sau.
Thất hoàng tử dẫn đầu đi phía trước, buồn bực không chịu được, không biết đi về nơi nào.
Trong lòng Tô Lạc hơi giận, nhưng rất nhanh cô liền điều chỉnh tâm thái.
Hiểu rõ thời thế mới là người tài, hiện tại thực lực của cô không bằng người ta, điều duy nhất có thể làm là nghe lời hắn, mà không phải đối nghịch với hắn, một khi đợi có cơ hội...Hehehe.
"Ngươi cười ngây ngô gì?" Thất hoàng tử nhíu mày, con mắt lạnh lùng khiến người ta lạnh cả sống lưng.
"Khụ khụ... Không, không có a." Tô Lạc thiếu chút nữa bị nước miếng của chính mình làm sặc.
Thất hoàng tử tiếp tục buồn bực không chịu được đi về phía trước.
Đôi chân dài của hắn, dài mà thẳng tắp, mỗi một bước đều là mấy chục thước, Tô Lạc chạy bước nhỏ mới theo kịp.
Nhưng...
Cũng không biết thất hoàng tử có phải cố ý hay không, hắn thấy Tô Lạc đuổi kịp, tốc độ càng lúc càng nhanh, Tô Lạc cũng chỉ có thể tăng tốc theo.
Hiện tại Tô Lạc cũng là Tinh Thần bốn sao, thực lực không yếu lắm, nhưng trước mặt thất hoàng tử, cô lại cảm giác mình yếu ớt ngay cả một chiêu của đối phương cũng tiếp không được, trong lòng luôn đoán xem thực lực đối phương rốt cuộc như thế nào.
Cũng may Tô Lạc là không gian và phong hệ dung hợp, cực giỏi về tốc độ, cho nên miễn miễn cưỡng cưỡng cũng có thể đuổi kịp.
Nhưng thứ Tô Lạc không chú ý tới chính là, thất hoàng tử thường liếc cô một cái, trong mắt ánh mắt lộ ra vẻ nghi ngờ.
Tốc độ này của cô ấy... Tinh Thần cảnh bốn sao bình thường là chẳng bao giờ bằng, về mặt tốc độ của nha đầu này làm cho người ta sáng mắt ra.
Nhưng thiên tài thất hoàng tử gặp qua thì nhiều, cho nên hiện tại không đặc biệt để mắt đến Tô Lạc lắm.
Suốt chặng đường, Tô Lạc không biết chạy bao lâu...
Trong kí ức của cô, sau khi bọn họ ra khỏi ngôi mộ táng này, thất hoàng tử cứ đưa cô chạy vòng vòng, chạy vòng ngôi một táng này, một vòng lại một vòng.
Mãi cho đến cuối cùng, Tô Lạc thật sự nhịn hết nổi.
Cô thở hổn hển quay đầu hỏi thất hoàng tử: "Chúng ta... Rốt cuộc...Phải đi đâu?"
Chạy chết cô rồi!
Thất hoàng tử không nói gì, vẫn buồn bực không chịu được tiếp tục đi.
Tô Lạc thật sự chạy không nổi, cô đặt mông ngồi ở trên gốc cây bên cạnh, thở từng ngụm từng ngụm: "Ta... Chạy không nổi... Ngươi cho dù giết ta... Ta cũng chạy không nổi..."
Cô lười rồi đấy, làm gì nào!
Con mắt lạnh lùng kiên quyết của thất hoàng tử, âm u nhìn chằm chằm Tô Lạc.
Tô Lạc vừa lau cái trán, đều là mồ hôi.
Cô nhìn trở về theo tầm mắt của thất hoàng tử: "Chúng ta vòng theo ngôi mộ táng này, cứ chạy vòng vòng, ngươi cố ý muốn chạy chết ta sao? Ngược đãi người khác vậy sao? Chi bằng dứt khoát luôn bằng dao có phải tốt không..."
Tô Lạc nói bla bla bla, nhưng đôi mắt thất hoàng tử lại hơi hơi rùng mình.
"Ngươi vừa rồi nói cái gì?" Thất hoàng tử thản nhiên mở miệng.
Tô Lạc câm miệng lại, ánh mắt vô tội nhìn thất hoàng tử.
Thất hoàng tử nhíu mày: "Chạy vòng quanh ngôi mộ táng này?"
Trong lòng Tô Lạc tràn đầy oán khí: "Chẳng lẽ không đúng sao?! Chúng ta vẫn chạy vòng quanh ngôi mộ táng này, từ cửa trước chạy đến phía sau núi, từ sau núi lại chạy đến cửa trước, từ cửa trước lại chạy đến phía sau núi... Ta thấy cũng kì đây, sao ngươi thích chạy thế..."
Tô Lạc còn chưa than vãn xong, giọng của thất hoàng tử lại vang lên.
"Ngươi có thể nhìn ra, chúng ta đang chạy vòng quanh ngôi mộ táng này?" Thất hoàng tử hơi hơi nhíu mày.
Tô Lạc nhất thời bị tức đến cười: "Ôi, mới mẻ ghê, chúng ta chạy vòng quanh ngôi mộ táng này chẳng phải quá rõ ràng sao? Này còn có ai nhìn không ra hả? Nói giống như là...
Tô Lạc đột nhiên dừng lại!
Bởi vì cô ý thức được một vấn đề vô cùng nghiêm trọng!
Vị thất hoàng tử trước mắt này, giống như...
Chẳng lẽ?
Chắc sẽ không?
Hả?
Tô Lạc quay đầu, ánh mắt nhìn chằm chằm bốn phía, một bộ dạng rất bận rộn, nhưng nội tâm cũng đã lên tiếng thảm kêu.
Không ổn không ổn... Sự việc giống như có chút không ổn.
Quả nhiên, thất hoàng tử lại túm lấy Tô Lạc một phen, làm cho cô xoay người nhìn thẳng hắn.
"Ngươi biết linh trận pháp."
Câu thất hoàng tử nói chính là câu trần thuật, mà không phải câu nghi vấn.
Mới mẻ ghê ha, Tô Lạc làm sao không biết linh trận pháp được?
Không đợi Tô Lạc nói chuyện, cây kiếm nhuốm máu Tô Lạc của thất hoàng tử lại lần nữa kề ngang cổ cô: "Dám nói một câu nói dối, đầu của ngươi sẽ lìa khỏi cổ!"
Vô cùng có tính uy hiếp!
Hơn nữa Tô Lạc thực sự xác định, vị thất hoàng tử này thật sự sẽ chém đầu cô.
Trong đầu Tô Lạc vừa thoáng qua, rất nhanh lại có chủ ý, nhưng trên mặt không chút sắc khí gì.
Cô nhìn thất hoàng tử, giả bộ tỏ vẻ sợ hãi nghe lời: "Đúng, đúng vậy... Ta biết một chút linh trận pháp."
Thất hoàng tử nhìn chằm chằm Tô Lạc: "Chỉ một chút?"
Cặp mắt kia lạnh lẽo quá, tràn đầy sát khí, vô ý một tí hắn sẽ động kiếm.
Tô Lạc giả vờ yếu ớt: "Nhiều một chút...so với, so với ..."
Đôi mắt thất hoàng tử lắng sâu, cao thâm khó đoán, không biết đang suy nghĩ cái gì.
Tô Lạc xuyên qua mặt nạ nhìn thấy cặp mắt ấy... cứ cảm thấy quen thuộc.
Thất hoàng tử nhìn chằm chằm Tô Lạc, ánh mắt thâm sâu...
Tô Lạc lấy tay gõ gõ thanh kiếm trên cổ mình, mũi kiếm phát ra một tiếng vang trong trẻo, tiếng vang này kéo thất hoàng tử trầm tư trở về.
Nhận xét
Đăng nhận xét