Chương 11375 + 11376: Tóm được rồi
Tô Lạc hít sâu một hơi, kìm nén lại sự kích động trong lòng. Dù sao Linh Tinh đặt ở đây cũng vô dụng, chi bằng cô lấy dùng trước vậy.
Tô Lạc quả thật rất cần Linh Tinh này đó, bởi vì những người bên cạnh cô cần thăng cấp, Tiểu Thần Long của cô, Tiểu Khắc, Tô Mộc Dương, còn cả đám người Tô gia...
Cô hiện tại thiếu Linh Tinh vô cùng.
Cũng may Tô Lạc có không gian.
Cô vừa vung tay, mấy Linh Tinh này trong nháy mắt liền bay đến trong không gian của Tô Lạc.
Tô Lạc chưa từ bỏ ý định quay một vòng, nhưng thạch thất quả thật cũng chỉ có mấy Linh Tinh này thôi, không có cái khác nữa.
Vì thế Tô Lạc lại nhìn nhìn bản đồ.
Phát hiện nếu đi về bên trái nữa, là hai cái thạch thất không có đánh dấu, cái thạch thất thứ ba lại đánh dấu chéo.
Trong lòng Tô Lạc có chút hiếu kì, thạch thất đánh dấu chéo, rốt cuộc là thứ tồn tại như thế nào? Cô phải thử xem mới được.
Thế là, sau khi đi ngang hai cái thạch thất trống, Tô Lạc đẩy cánh cửa thạch thất thứ ba ra.
Tô Lạc thật cẩn thận đẩy cửa, phát hiện bên trong không có động tĩnh gì, thế là cô lẳng lặng đi về trước vài bước, nhưng cũng không có đi vào bao nhiêu bước...
Đúng lúc này, ào một tiếng vang lên!
Tô Lạc ý thức được không đúng, nhanh chóng xông ra ngoài!
Nhưng cửa thạch thất đã đóng lại, Tô Lạc chỉ có thể kề sát cạnh cửa thạch thất.
Ào ào —
Mưa tầm tả rơi xuống từ trên đỉnh thạch thất.
Còn mạnh hơn lượng mưa của mưa bão nữa!
Chỉ trong nháy mắt, mưa cũng đã qua đầu gối của Tô Lạc.
Sợ là rất nhanh sẽ chìm chết người!
Hơn nữa!
Mưa này đỏ như máu, Tô Lạc cẩn thận quan sát, phát hiện nước mưa là có độc.
Chỉ trong nháy mắt như vậy, mưa cũng đã đến phần eo của Tô Lạc, sợ là qua một phút nữa, mưa sẽ vượt khỏi cả người Tô Lạc.
Người khác còn muốn tìm cửa ra ngoài của thạch thất, nhưng Tô Lạc cũng không cần lao lực như vậy, bởi vì cô có bản đồ.
Sau khi tìm được cửa, Tô Lạc nhanh chóng mở ra đi ra ngoài.
Cô nhìn lại, phát hiện cơn mưa rơi xuống kia, tựa như ảo thuật vậy, trống rỗng không thấy nữa, cả gian thất khô ráo cực kỳ, thật giống như mọi thứ vừa rồi chưa từng xảy ra.
Cơ quan này cư nhiên còn có thể tuần hoàn sử dụng? Tô Lạc cũng là phục rồi.
Về phần độc trên người, đối với dược sư cấp bán thần như Tô Lạc mà nói, cũng không uy hiếp gì đến cô, Tô Lạc thực sự biết giải, hơn nữa thay đổi một bộ xiêm y sạch sẽ.
Ngồi trong chỗ an toàn của thạch thất, trong đầu Tô Lạc hiện lên từng kế hoạch.
Cô có phải có thể lợi dụng thạch thất này hay không, hãm hại vị thất hoàng tử kia chứ?
Không đợi lúc Tô Lạc thiết kế ra kế hoạch một hai ba, bỗng nhiên, cửa thạch thất phía trước cô bị mở ra.
Ngoài cửa là thất hoàng tử!
Bên trong là Tô Lạc!
Tô Lạc: "! ! !"
Trong nháy mắt mặt cô trắng bệch!
Đây rốt cuộc là vận khí như thế nào vậy?!
Thất hoàng tử cũng không ngờ gặp Tô Lạc trùng hợp vậy trong nháy mắt Tô Lạc chuẩn bị chạy trốn, hắn vươn dài cánh tay, trực tiếp túm lấy Tô Lạc vào tay mình!
"Còn muốn chạy? !"
Thất hoàng tử đeo mặt nạ bằng bạc, ánh mắt hung ác nham hiểm, giọng âm lãnh thâm hàn, lộ ra sát khí nghiêm nghị.
Tô Lạc rụt cổ lại: "..."
Cái gì là kế hoạch không nhanh bằng thay đổi? Trước mắt là nó đó.
"Ta ta ta... Ta vẫn ngồi ở chỗ này chờ ngươi a, cuối cùng cũng đợi được ngươi, thất hoàng tử điện hạ, ngươi sao bây giờ mới tới!" Tô Lạc bị sự ngu dại của mình dọa khóc, hai mắt đẫm lệ lưng tròng nhìn thất hoàng tử.
Sơ ý quá sơ ý quá, sớm biết vậy còn thăm dò thạch thất cái gì, chạy nhanh ra ngoài mới là điều mấu chốt nhất á.
Thất hoàng tử nhìn chằm chằm Tô Lạc, tự nhiên cười hì một tiếng: "Ngươi một mực chờ bản điện?"
Tô Lạc: "Đúng, đúng vậy..."
Thất hoàng tử cười lạnh nhìn chằm chằm Tô Lạc: "Chờ bản điện giết ngươi?"
Tô Lạc: "..." Nói chuyện có cần ác vậy không thất hoàng tử điện hạ?
Thất hoàng tử không biết là lời nói ác độc của mình, bởi vì hắn thật sự muốn giết Tô Lạc.
Kiếm trong tay hắn vắt ngang cổ Tô Lạc.
"Dừng dừng dừng..."
"Ta có chuyện muốn nói! Thất hoàng tử điện hạ, ngươi nghe ta giải thích!"
Nhưng, kiếm của thất hoàng tử không dừng lại chút nào, đây thật sự muốn giết người a!
Trong lòng Tô Lạc tức giận, nhưng hiện tại điều quan trọng nhất là sống sót.
Tô Lạc thốt ra một câu: "Ngươi không thể giết ta! Giết ta ngươi căn bản không ra được đây!"
Kiếm của thất hoàng tử đã cắt làn da phần cổ của Tô Lạc, máu tươi đã lan ra, nhưng nghe lời của Tô Lạc, kiếm hơi hơi dừng lại.
Tô Lạc biết cơ hội khó được!
Nếu cô nếu không chút gì hữu dụng, thất hoàng tử thật sự sẽ giết cô!
Tô Lạc vội nói: "Thạch thất này là dạng tổ ong, có thạch thất có cửa, có thạch thất không có cửa."
"Có thạch thất ở phía trên, có thạch thất ở dưới."
"Đây là một cái lập thể tổ ong đào ra từ trong bụng núi."
"Trong này không chỉ là mê cung, hơn nữa lại có linh trận đang vận chuyển, nếu không có ta dẫn đường, ngươi căn bản không có biện pháp nào sống sót trở ra!"
Tô Lạc cuối cùng nhìn chằm chằm thất hoàng tử, từng chữ chậm rãi, nói vô cùng nghiêm túc: "Chỉ có ta biết đường đi ra ngoài."
Thất hoàng tử nhìn chằm chằm Tô Lạc: "Chỉ có ngươi biết đường đi ra ngoài."
Tô Lạc gật đầu.
Đôi mắt u ám của thất hoàng tử nhìn chằm chằm Tô Lạc: "Vì sao, ngươi lại biết đường đi ra ngoài?"
Tô Lạc: "À... Bởi vì ta biết trận pháp! Ta biết suy diễn! Ngươi xem cửa âm mộ chính là ta mở ra, nếu không phải ta, ngươi có thể mở ra sao?"
Giọng điệu trào phúng của thất hoàng tử vang lên bên tai Tô Lạc: "Cho nên cơ quan ám khí suốt dọc đường, cũng là ngươi gây ra?"
Tô Lạc: "Ách... Khụ khụ, ngươi nói cái gì? Sao ta nghe không hiểu."
Thất hoàng tử chậc một tiếng, liếc Tô Lạc một cái khinh thường, nhưng kiếm trong tay hắn chưa có thu lại, vẫn như cũ uy hiếp sinh mệnh của Tô Lạc.
Tô Lạc biết, nếu có chút vô ý, kiếm này chém xuống, cái đầu của cô sẽ không còn.
Thất hoàng tử thật sự muốn giết cô, không phải đang hù dọa cô, hắn nghiêm túc đó!"
Mạng người trong mắt hắn, tựa hồ là thứ tồn tại như con kiến, chết hay là sống, cũng không gì khác biệt.
Cũng không biết con người lòng lang dạ sói, đời này nằm trong tay ai đây, lại đối đãi với ai thật lòng thật tâm như vậy, thật sự rất chờ mong.
Thấy đôi mắt Tô Lạc lòe lòe tỏa sáng, thất hoàng tử có chút đau đầu, hắn trừng mắt nhìn Tô Lạc một cái: "Suy nghĩ cái gì?"
Tô Lạc không thể nói ngươi về sau sẽ nằm trong tay ai đây? Cô ho nhẹ hai tiếng: "Ta suy nghĩ...Làm thế nào mới có thể giải trừ hiểu lầm của thất hoàng tử điện hạ đối với ta? Ta thật sự nghĩ tới chạy trước đâu, thật sự là... Bị cơ quan ám khí ép đến không có biện pháp, hơn nữa ta cũng đang nghĩ, có thể giúp điện hạ ngài thăm dò đường, cho nên..."
Tô Lạc còn chưa nói xong, thất hoàng tử liền nở nụ cười, kiểu cười lạnh đầy ám khí.
"Dò đường?" Hắn châm chọc một tiếng: "Lời này thật ra cũng không tồi."
Ách?
Tô Lạc kinh ngạc nhìn thất hoàng tử một cái, chỉ thấy ngón tay thất hoàng tử vừa động, thấy tia linh lực đỏ thẳm theo đầu ngón tay của hắn bay về phía trán của Tô Lạc, hơn nữa quay một vòng quanh trán cô.
Tô Lạc vừa sờ, phát hiện chính mình như đeo một cái vòng cẩn cô vậy.
"Đây là...thứ gì?"
"Vòng theo dõi." Thất hoàng tử không chút nào giấu giếm, trực tiếp nói cho Tô Lạc biết: "Đeo cái thứ này, dù ngươi chạy đến chỗ nào, bản điện cũng sẽ biết, cho nên lo lắng ngươi chạy mất."
Tô Lạc quả thật rất cần Linh Tinh này đó, bởi vì những người bên cạnh cô cần thăng cấp, Tiểu Thần Long của cô, Tiểu Khắc, Tô Mộc Dương, còn cả đám người Tô gia...
Cô hiện tại thiếu Linh Tinh vô cùng.
Cũng may Tô Lạc có không gian.
Cô vừa vung tay, mấy Linh Tinh này trong nháy mắt liền bay đến trong không gian của Tô Lạc.
Tô Lạc chưa từ bỏ ý định quay một vòng, nhưng thạch thất quả thật cũng chỉ có mấy Linh Tinh này thôi, không có cái khác nữa.
Vì thế Tô Lạc lại nhìn nhìn bản đồ.
Phát hiện nếu đi về bên trái nữa, là hai cái thạch thất không có đánh dấu, cái thạch thất thứ ba lại đánh dấu chéo.
Trong lòng Tô Lạc có chút hiếu kì, thạch thất đánh dấu chéo, rốt cuộc là thứ tồn tại như thế nào? Cô phải thử xem mới được.
Thế là, sau khi đi ngang hai cái thạch thất trống, Tô Lạc đẩy cánh cửa thạch thất thứ ba ra.
Tô Lạc thật cẩn thận đẩy cửa, phát hiện bên trong không có động tĩnh gì, thế là cô lẳng lặng đi về trước vài bước, nhưng cũng không có đi vào bao nhiêu bước...
Đúng lúc này, ào một tiếng vang lên!
Tô Lạc ý thức được không đúng, nhanh chóng xông ra ngoài!
Nhưng cửa thạch thất đã đóng lại, Tô Lạc chỉ có thể kề sát cạnh cửa thạch thất.
Ào ào —
Mưa tầm tả rơi xuống từ trên đỉnh thạch thất.
Còn mạnh hơn lượng mưa của mưa bão nữa!
Chỉ trong nháy mắt, mưa cũng đã qua đầu gối của Tô Lạc.
Sợ là rất nhanh sẽ chìm chết người!
Hơn nữa!
Mưa này đỏ như máu, Tô Lạc cẩn thận quan sát, phát hiện nước mưa là có độc.
Chỉ trong nháy mắt như vậy, mưa cũng đã đến phần eo của Tô Lạc, sợ là qua một phút nữa, mưa sẽ vượt khỏi cả người Tô Lạc.
Người khác còn muốn tìm cửa ra ngoài của thạch thất, nhưng Tô Lạc cũng không cần lao lực như vậy, bởi vì cô có bản đồ.
Sau khi tìm được cửa, Tô Lạc nhanh chóng mở ra đi ra ngoài.
Cô nhìn lại, phát hiện cơn mưa rơi xuống kia, tựa như ảo thuật vậy, trống rỗng không thấy nữa, cả gian thất khô ráo cực kỳ, thật giống như mọi thứ vừa rồi chưa từng xảy ra.
Cơ quan này cư nhiên còn có thể tuần hoàn sử dụng? Tô Lạc cũng là phục rồi.
Về phần độc trên người, đối với dược sư cấp bán thần như Tô Lạc mà nói, cũng không uy hiếp gì đến cô, Tô Lạc thực sự biết giải, hơn nữa thay đổi một bộ xiêm y sạch sẽ.
Ngồi trong chỗ an toàn của thạch thất, trong đầu Tô Lạc hiện lên từng kế hoạch.
Cô có phải có thể lợi dụng thạch thất này hay không, hãm hại vị thất hoàng tử kia chứ?
Không đợi lúc Tô Lạc thiết kế ra kế hoạch một hai ba, bỗng nhiên, cửa thạch thất phía trước cô bị mở ra.
Ngoài cửa là thất hoàng tử!
Bên trong là Tô Lạc!
Tô Lạc: "! ! !"
Trong nháy mắt mặt cô trắng bệch!
Đây rốt cuộc là vận khí như thế nào vậy?!
Thất hoàng tử cũng không ngờ gặp Tô Lạc trùng hợp vậy trong nháy mắt Tô Lạc chuẩn bị chạy trốn, hắn vươn dài cánh tay, trực tiếp túm lấy Tô Lạc vào tay mình!
"Còn muốn chạy? !"
Thất hoàng tử đeo mặt nạ bằng bạc, ánh mắt hung ác nham hiểm, giọng âm lãnh thâm hàn, lộ ra sát khí nghiêm nghị.
Tô Lạc rụt cổ lại: "..."
Cái gì là kế hoạch không nhanh bằng thay đổi? Trước mắt là nó đó.
"Ta ta ta... Ta vẫn ngồi ở chỗ này chờ ngươi a, cuối cùng cũng đợi được ngươi, thất hoàng tử điện hạ, ngươi sao bây giờ mới tới!" Tô Lạc bị sự ngu dại của mình dọa khóc, hai mắt đẫm lệ lưng tròng nhìn thất hoàng tử.
Sơ ý quá sơ ý quá, sớm biết vậy còn thăm dò thạch thất cái gì, chạy nhanh ra ngoài mới là điều mấu chốt nhất á.
Thất hoàng tử nhìn chằm chằm Tô Lạc, tự nhiên cười hì một tiếng: "Ngươi một mực chờ bản điện?"
Tô Lạc: "Đúng, đúng vậy..."
Thất hoàng tử cười lạnh nhìn chằm chằm Tô Lạc: "Chờ bản điện giết ngươi?"
Tô Lạc: "..." Nói chuyện có cần ác vậy không thất hoàng tử điện hạ?
Thất hoàng tử không biết là lời nói ác độc của mình, bởi vì hắn thật sự muốn giết Tô Lạc.
Kiếm trong tay hắn vắt ngang cổ Tô Lạc.
"Dừng dừng dừng..."
"Ta có chuyện muốn nói! Thất hoàng tử điện hạ, ngươi nghe ta giải thích!"
Nhưng, kiếm của thất hoàng tử không dừng lại chút nào, đây thật sự muốn giết người a!
Trong lòng Tô Lạc tức giận, nhưng hiện tại điều quan trọng nhất là sống sót.
Tô Lạc thốt ra một câu: "Ngươi không thể giết ta! Giết ta ngươi căn bản không ra được đây!"
Kiếm của thất hoàng tử đã cắt làn da phần cổ của Tô Lạc, máu tươi đã lan ra, nhưng nghe lời của Tô Lạc, kiếm hơi hơi dừng lại.
Tô Lạc biết cơ hội khó được!
Nếu cô nếu không chút gì hữu dụng, thất hoàng tử thật sự sẽ giết cô!
Tô Lạc vội nói: "Thạch thất này là dạng tổ ong, có thạch thất có cửa, có thạch thất không có cửa."
"Có thạch thất ở phía trên, có thạch thất ở dưới."
"Đây là một cái lập thể tổ ong đào ra từ trong bụng núi."
"Trong này không chỉ là mê cung, hơn nữa lại có linh trận đang vận chuyển, nếu không có ta dẫn đường, ngươi căn bản không có biện pháp nào sống sót trở ra!"
Tô Lạc cuối cùng nhìn chằm chằm thất hoàng tử, từng chữ chậm rãi, nói vô cùng nghiêm túc: "Chỉ có ta biết đường đi ra ngoài."
Thất hoàng tử nhìn chằm chằm Tô Lạc: "Chỉ có ngươi biết đường đi ra ngoài."
Tô Lạc gật đầu.
Đôi mắt u ám của thất hoàng tử nhìn chằm chằm Tô Lạc: "Vì sao, ngươi lại biết đường đi ra ngoài?"
Tô Lạc: "À... Bởi vì ta biết trận pháp! Ta biết suy diễn! Ngươi xem cửa âm mộ chính là ta mở ra, nếu không phải ta, ngươi có thể mở ra sao?"
Giọng điệu trào phúng của thất hoàng tử vang lên bên tai Tô Lạc: "Cho nên cơ quan ám khí suốt dọc đường, cũng là ngươi gây ra?"
Tô Lạc: "Ách... Khụ khụ, ngươi nói cái gì? Sao ta nghe không hiểu."
Thất hoàng tử chậc một tiếng, liếc Tô Lạc một cái khinh thường, nhưng kiếm trong tay hắn chưa có thu lại, vẫn như cũ uy hiếp sinh mệnh của Tô Lạc.
Tô Lạc biết, nếu có chút vô ý, kiếm này chém xuống, cái đầu của cô sẽ không còn.
Thất hoàng tử thật sự muốn giết cô, không phải đang hù dọa cô, hắn nghiêm túc đó!"
Mạng người trong mắt hắn, tựa hồ là thứ tồn tại như con kiến, chết hay là sống, cũng không gì khác biệt.
Cũng không biết con người lòng lang dạ sói, đời này nằm trong tay ai đây, lại đối đãi với ai thật lòng thật tâm như vậy, thật sự rất chờ mong.
Thấy đôi mắt Tô Lạc lòe lòe tỏa sáng, thất hoàng tử có chút đau đầu, hắn trừng mắt nhìn Tô Lạc một cái: "Suy nghĩ cái gì?"
Tô Lạc không thể nói ngươi về sau sẽ nằm trong tay ai đây? Cô ho nhẹ hai tiếng: "Ta suy nghĩ...Làm thế nào mới có thể giải trừ hiểu lầm của thất hoàng tử điện hạ đối với ta? Ta thật sự nghĩ tới chạy trước đâu, thật sự là... Bị cơ quan ám khí ép đến không có biện pháp, hơn nữa ta cũng đang nghĩ, có thể giúp điện hạ ngài thăm dò đường, cho nên..."
Tô Lạc còn chưa nói xong, thất hoàng tử liền nở nụ cười, kiểu cười lạnh đầy ám khí.
"Dò đường?" Hắn châm chọc một tiếng: "Lời này thật ra cũng không tồi."
Ách?
Tô Lạc kinh ngạc nhìn thất hoàng tử một cái, chỉ thấy ngón tay thất hoàng tử vừa động, thấy tia linh lực đỏ thẳm theo đầu ngón tay của hắn bay về phía trán của Tô Lạc, hơn nữa quay một vòng quanh trán cô.
Tô Lạc vừa sờ, phát hiện chính mình như đeo một cái vòng cẩn cô vậy.
"Đây là...thứ gì?"
"Vòng theo dõi." Thất hoàng tử không chút nào giấu giếm, trực tiếp nói cho Tô Lạc biết: "Đeo cái thứ này, dù ngươi chạy đến chỗ nào, bản điện cũng sẽ biết, cho nên lo lắng ngươi chạy mất."
Nhận xét
Đăng nhận xét