Chương 11352 + 11353: Gọi Tô cô nương giúp đỡ không?
Giờ phút này sắc mặt của Ninh Dịch Tinh lại khó coi đến cực
điểm.
Bởi vì này sương trắng thần bí này, Ninh Dịch Tinh lại hoàn
toàn nhìn không hiểu.
"Ninh đại nhân..."
Mọi người quay đầu nhìn Ninh Dịch Tinh, chỉ thấy Ninh Dịch
Tinh toàn thân thắt chặt lại, sắc mặt thắt chặt lại, cả người đều ở trong trạng thái bất minh.
"Ninh đại nhân?"
Tất cả mọi người có chút luống cuống.
Bởi vì sương trắng cách bên này đã ngày càng gần, đừng nói
là mười lăm phút rồi, thời gian bảy phút rưỡi cũng không có.
Sắc mặt Ninh Dịch Tinh âm
tình bất định1, cuối cùng hắn nói một câu: "Tìm lối
ra."
Lời này vừa nói ra, sắc mặt mọi người nhất thời cực kỳ trở
nên khó coi.
Bởi vì câu nói này đại diện cho Ninh Dịch Tinh thúc thủ vô sách2 với sương
trắng này.
"Nhưng...Nhưng Ninh đại nhân, không có lối ra a!"
Kim Dương đại ca cầm đầu vẻ mặt đau khổ.
Những người còn lại đều gật đầu: "Lúc trước cái lối để
bọn tôi lên đây không thấy nữa, làm thế nào cũng tìm không thấy!"
"Đúng vậy đúng vậy, Ninh đại nhân, van cầu người cứu cứu
bọn tôi! Người nhất định có thể tìm được lối ra!"
Đầu mày Ninh Dịch Tinh nhíu chặt, hắn nhìn về hướng đại trưởng
lão đời trung.
Đại trưởng lão đời trung lẳng lặng lắc đầu với Ninh Dịch
Tinh.
Nói cách khác, lời của mọi người không có sai, cửa thông đạo
thật sự đóng kín rồi?
Ninh Dịch Tinh không tin.
Làm sao lên đây, hắn vẫn nhớ rất rõ.
Thông đạo ở nơi nào, hắn cũng ghi nhớ kỹ càng.
Nhưng khi Ninh Dịch Tinh dựa vào trí nhớ đi qua đó, lại phát
hiện... Cửa thông đạo thật sự biến mất.
Lối vào vốn dĩ để lên đây, là một khối đất đen bằng phẳng, tựa
hồ mấy vạn năm cũng chưa từng bị đào xới qua.
Ý thức của Ninh Dịch Tinh đi sâu vào hướng thổ nhưỡng.
Không biết là đất gì nữa, ý thức của Ninh Dịch Tinh chỉ có
thể vào sâu vài trăm thước.
Nhưng vài trăm thước này đã làm cho Ninh Dịch Tinh ý thức
sâu sắc, dưới bùn đất cũng không có thông đạo.
Thông đạo lại biến mất theo hư không.
Hiện tại việc Ninh Dịch Tinh làm, những người còn lại cũng đều
đã làm, tất cả mọi người đều dùng
thần thức thăm dò qua vùng lân cận này.
Để tiết kiệm thời gian, Kim Dương nói thẳng: "Ninh đại
nhân, chu vi thông đạo vốn dĩ là mười dặm, chúng tôi đã điều tra qua, không có
thông đạo, thật sự không có!"
Tất cả mọi người đều dùng ánh mắt mong chờ nhìn Ninh Dịch
Tinh.
Giờ khắc này, tất cả mọi người đều xem Ninh Dịch Tinh là ngọn
rơm cứu mạng, hy vọng có thể giữ mạng sống của hắn.
Bởi vì tên độc sư này, như sấm bên tai bọn họ.
Nếu ngay cả độc sư Ninh Dịch Tinh đều bó tay bất lực với
sương trắng ăn thịt người này, những người bọn họ sẽ...chết không nghi ngờ gì.
Đầu mày Ninh Dịch Tinh nhíu thật sâu.
Vận khí của hắn hôm nay sao lại tệ như vậy?
Trước có bệnh khuẩn có độc của Tô cô nương, lại có sương trắng
ăn thịt người...đều làm hắn thúc thủ vô sách.
Mọi người thấy Ninh Dịch Tinh đi nghiên cứu sương trắng, cuối
cùng cũng chậm rãi thở phào nhẹ nhõm.
Bọn họ đều tiếp sức cho nhau.
"Có cách cả, vị này chính là độc sư Ninh Dịch Tinh, nếu
ngay cả hắn cũng không có cách, vậy thế giới này thật sự không còn ai có cách nữa."
"Đúng vậy đúng vậy, thánh thủ độc y, thiên hạ vô
song!"
Đúng lúc này, không biết ai nói ra một câu: "Thật ra...
Chúng ta có phải quên rồi không, còn có một người?"
"Ai?"
"Vị Tô cô nương kia bên cạnh Chiến Bắc Dã?"
"Cô ấy?"
"Các ngươi quên rồi sao? Lúc trước ở trên sông, là Tô
cô nương đã cứu rất nhiều người chúng ta, y thuật của cô ấy hẳn là cực kì tốt."
"Y thuật của Tô cô nương có lẽ là không tồi, vậy phải
xem so với ai cơ."
Mọi người thấy lúc nhắc tới Tô cô nương, đầu mày Ninh Dịch
Tinh nhíu chặt, thế là trong lòng bọn họ đều đã hiểu, Ninh Dịch Tinh không hề
ưa thích vị Tô cô nương này.
"Quả thật, y thuật của Tô cô nương quả thật không tồi,
điều này ta thừa nhận, nhưng so với Ninh đại sư, quả thật kém xa lắm, không
đáng nhắc tới, không đáng nhắc tới a."
"Cho nên
chúng ta thật sự...không gọi cô ấy giúp đỡ sao?" Kim Hoa đại nương nhíu
mày.
Trong kí ức của
bà, vị Tô cô nương kia quả thật rất lợi hại rất lợi hại.
Nhưng biểu cảm mà
mọi người nhìn Ninh Dịch Tinh, đều lắc đầu và xua tay với Kim Hoa đại nương.
"Có Ninh đại
sư chúng ta là đủ rồi, về phần Tô cô nương kia, cô ấy không được."
Nếu trong hai người
phải chọn một người, bọn họ là tuyệt đối chọn Ninh đại sư, mà không phải vị Tô
cô nương kia.
Trong lòng Kim
Hoa đại nương không vui, bà còn muốn nói chuyện, nhưng mọi người sợ đắc tội
Ninh Dịch Tinh, thế là đều đẩy bà về sau, chỉ trong chốc lát, Kim Hoa đại nương
đã bị đẩy đến cuối cùng.
Cái trán Ninh Dịch
Tinh bắt đầu đổ mồ hôi.
Sương mù màu trắng
này rốt cuộc là cái thứ đồ quỷ gì? Sao tính ăn mòn mạnh như vậy?
Hắn thu một lọ
chuẩn bị nghiên cứu, nhưng, cái bình mà hắn đặc chế sau khi thu sương mù màu trắng,
bên trong lại xuất hiện vết nứt, cuối cùng cái bình đều bị ăn mòn.
Ninh Dịch Tinh quả
thực không dám tin!
Hắn có túi chứa đựng
không gian, thế là mở ra, để sương trắng đi vào một chút.
Nhưng túi chứa đựng
không gian của hắn mới để sương mù màu trắng đi vào một chút, Ninh Dịch Tinh liền
ý thức được không ổn!
Bởi vì sương trắng
lại bắt đầu tiến hành ăn mòn trong không gian của hắn.
Không gian quả là
có những chai lọ hắn nghiên cứu nhiều năm, và những bảo bối hiếm lạ!
Ninh Dịch Tinh
làm sao nỡ lòng?
Hắn nhanh chóng
xua đuổi sương trắng ra khỏi không gian.
Nhưng...
Thỉnh thần dễ
nhưng tiễn thần khó.
Sau khi đám sương
trắng tự tiến vào túi chứa đựng không gian của Ninh Dịch Tinh, liền bám vào tường
vách của không gian, hóa thành bọt nước trong suốt.
Ninh Dịch Tinh có
ý đồ đuổi chúng nó ra ngoài, chúng nó tựa như có linh tính vậy, đều xâm nhập
sâu vào tường không gian.
Không gian của
Ninh Dịch Tinh, dần dần bắt đầu ố vàng.
Hơn nữa tốc độ bị
ăn mòn có thể thầy bằng mắt thường.
Sắc mặt Ninh Dịch
Tinh trong nháy mắt trở nên trắng bệch!
Không thể nào!
Hắn lúc này
khoanh chân ngồi thiền, vận linh khí, liều mạng ngăn cản đám sương trắng.
Song phương đang
đánh giằng co, khó phân thắng bại...
Mà sương trắng ở
ngoài không gian, như trước vẫn bên này dần đến hướng mọi người.
Mọi người vốn dĩ
gửi hy vọng vào Ninh Dịch Tinh, nhưng... Hắn khoanh chân ngồi thiền đã lâu như
vậy, vẫn không nhúc nhích... Tựa hồ không có chút tiến triển?
"Sương trắng
lập tức liền lan tràn qua đây!"
"Cách Ninh đại
sư cũng chỉ có vài trăm thước!"
"Ninh đại sư
còn đang chiến đấu với sương trắng không? Hắn hắn hắn..."
"Sương trắng
cách chúng ta cũng chỉ có vài trăm thước, trời ạ, làm sao bây giờ?!"
Lúc này mọi người
thật sự luống cuống.
Bởi vì thật sự uy
hiếp đến sinh mệnh của bọn họ.
Nếu sương trắng
không dừng lại, nhóm người bọn họ rất nhanh sẽ bị sương trắng vây quanh, một
khi bị vây quanh, sẽ chết không nghi ngờ gì!
"Ta, ta đi
thỉnh Tô cô nương!" Kim Hoa đại nương nhanh chân bỏ chạy.
Lúc này cũng
không ai ngăn cản bà.
Bởi vì mọi người
đều luống cuống, sắc mặt trắng bệch, không biết làm sao.
Đây là một sự sợ
hãi...biết rõ phải chết, hơn nữa trơ mắt nhìn thấy chính mình sắp chết...
Tầm mắt của mọi
người lại nhất tề nhìn phía Ninh Dịch Tinh.
"Không phải
nói độc y song tuyệt Ninh Dịch Tinh sao? Tại sao ngay cả chút sương trắng này
cũng không có cách?!" Không biết ai oán giận một tiếng.
Những người còn lại
sắc mặt đều khó coi.
Mà lúc này, Kim
Hoa đại nương đã vọt tới trước cửa động Tô Lạc.
Cửa động, Chiến Bắc
Dã cùng Tiểu Khắc hai người như thần giữ cửa đứng ở đó.
Chiến Bắc Dã là
người thích góp vui, hắn đã sớm nhìn thấy sương trắng, cũng nhìn thấy mọi người
tụ tập lại một chỗ, theo tính cách lúc trước của hắn, lúc này sớm đã chạy tới
đó rồi.
Chú thích:
1 nghĩa là tâm trạng, cảm xúc
không ổn định, vui buồn thất thường
2 nghĩa là không có bất kì biện
pháp, đành bó tay chịu thua thôi
Nhận xét
Đăng nhận xét