Chương 11383 + 11384: Mãng xà khổng lồ ngàn thọ
Thất hoàng tử chú ý tới sự khác thường của Tô Lạc, nhưng trong tay hắn hiện tại có việc cần làm, cho nên tạm thời không thể quản Tô Lạc, cũng để cô đi. Nhưng điều thất hoàng tử không biết chính là, hắn cho Tô Lạc đi, hậu quả không phải nghiêm trọng bình thường đâu.
Con cóc độc đang kích động hô Tô Lạc: "Mau mở hộp này, mở ra mở ra."
Người khác mở không được, nhưng Tô Lạc lại có thể dễ dàng mở ra.
Một cây trâm ngọc bích tỉ.
Con cóc độc nói với Tô Lạc: "Chính là nó, sau khi ngươi cài lên, có thể chặn tất cả theo dõi, tiểu thất nhà Hiên Viên cũng chẳng làm gì được ngươi."
Thật sự là quá tốt!
Tay Tô Lạc cầm trâm ngọc, đang muốn cài vào tóc ti của mình, nhưng rất nhanh cô liền dừng ngay động tác này.
Nếu hiện tại làm như vậy, thất hoàng tử cảm nhận không được mình... Hắn lập tức sẽ tái phát?
"Ta tạm thời chưa muốn chặn, phải làm sao?" Tô Lạc hỏi con cóc độc quen thuộc.
Con cóc độc nói: "Cất cây trâm ngọc vào hộp gấm này, không cần lấy ra là có thể."
Tô Lạc gật gật đầu, trâm ngọc và hộp gấm cùng nhau thu vào trong không gian, như vậy, cô có thể chặn theo dõi của thất hoàng tử thì có thể chặn được.
Trong lúc nhất thời, lòng tin của Tô Lạc tăng lên nhiều.
"Nếu có thể tháo đồ vật này xuống." Tô Lạc gõ gõ cái vòng theo dõi đang đeo trên đầu mình.
Về điểm này, con cóc độc liền lực bất tòng tâm.
Có trâm ngọc, Tô Lạc tạm thời cũng không sốt ruột.
Cô hỏi con cóc độc: "Thạch thất nào, cất giấu cái gì vậy, ngươi đều biết?"
Con cóc độc nghĩ nghĩ, gật gật đầu.
Tô Lạc đột nhiên đầu óc vừa động: "Thất hoàng tử ở nơi nào? Hắn đang làm cái gì?"
Con cóc độc không biết thông qua phương thức gì, tóm lại nó cảm nhận được, sau khi cảm nhận được, sắc mặt con cóc độc còn có chút không tốt.
Tô Lạc nghi hoặc nhìn con cóc độc.
Con cóc độc sững sờ nhìn Tô Lạc, sau một lúc lâu mới nói: "Vị thất hoàng tử này thật đúng là người tài ba, hắn thật đúng là dám nghĩ."
Tô Lạc: "Cái gì?"
Con cóc độc: "Hắn lại định dọn hết cả tổ ong thạch thất này!"
Tô Lạc: "..."
Con cóc độc: "Đại đế năm đó quả thật giấu rất nhiều thứ tốt ở đây, nhưng đều là để lại cho ngươi, thất hoàng tử này hắn nghe tin từ đâu, biết bảo bối lại ở dưới nền đất này?!"
Tô Lạc: "Hắn có thể dọn đi?"
Con cóc độc: "Nhìn dáng vẻ của hắn, là chuẩn bị hoàn toàn mới đến, thật cũng có chút khả năng..."
Con cóc độc ngược lại nhìn chằm chằm Tô Lạc: "Tiểu chủ nhân, tuyệt đối không thể đế hắn dọn tổ ong thạch thất, thứ đồ dưới đất đều là đại đế để lại cho ngươi, là của ngươi!"
"Chúng ta hiện tại phải ngăn cản!" Con cóc độc.
Tô Lạc: "Nếu... Chúng ta đào mấy đồ này trước một bước thì?"
Con cóc độc nhìn chằm chằm Tô Lạc, đôi mắt đột nhiên lóe sáng: "Đúng ha, còn có thể làm như vậy!"
"Mau mau, đi theo ta, ta biết thông đạo đi xuống mau lẹ!"
Mà lúc này, Tô Lạc chắc chắn phải cài trâm ngọc lên, nếu không làm cho thất hoàng tử càm nhận được vị trí của cô, vậy thật sự là kết thúc triệt để rồi.
Thất hoàng tử đang bận rộn chuyện của hắn, hắn thật sự không chú ý tới bóng dáng mất tích của Tô Lạc.
Con cóc độc luôn dẫn theo Tô Lạc, nhanh chóng chui vào tầng dưới.
Một tầng lại một tầng...
Rất nhanh, bọn họ đến một tầng thạch thất cuối cùng.
Con cóc độc nghiêm túc nói cho Tô Lạc: "Chỗ này vẫn chưa đủ xa, chúng ta còn phải vào sâu năm nghìn thước mới được, đồ vật cất giấu ở đó. Đi mau!"
Con cóc độc dẫn theo Tô Lạc tiếp tục vào sâu năm nghìn thước.
Càng vào sâu, nhiệt độ không khí càng lạnh hơn.
Con cóc độc có chút lo lắng quay đầu lại nhìn Tô Lạc một cái. Tô Lạc xua tay: "Ta còn kiên trì được, yên tâm."
Tuy rằng hiện tại toàn thân cô giống như sương lạnh ngưng tụ lại, nhưng hỏa nguyên tố trong cơ thể vận chuyển càng nồng đậm hơn, cho nên nhờ ý chí còn có thể kiên trì tiếp.
Rất nhanh, bọn họ đã tới đáy âm mộ năm nghìn thước..
Bọn họ còn chưa đến gần, thì có một vách tường thật lớn che đi tầm mắt của Tô Lạc.
"Là mãng xà khủng lồ ngàn thọ." Con cóc độc giải thích một câu cho Tô Lạc, liền kêu hô Đá Phá Hồn tiến lên.
Cho đến lúc này Tô Lạc mới nhìn rõ, thì ra thứ vừa rồi che mình, không phải một bức tường, mà là một một mảnh lân giáp của con mãng xà ngàn thọ này.
Lân giáp của con mãng xà ngàn thọ lúc này thật sâu, tỏa ra hơi thở uy nghiêm mà kinh khủng.
Bởi vì Tô Lạc thấy, nó lè lè đầu lưỡi, một ngọn núi trăm mét đã bị nó nuốt vào.
Con cóc độc và Đá Phá Hồn nhảy bưng bưng đến trước mặt mãng xà ngàn thọ, vẫn là con cóc độc chủ đạo nói chuyện, Đá Phá Hồn ở một bên phụ trách gật đầu.
Trong lúc, mãng xà ngàn thọ nhiều lần nhìn chằm chằm Tô Lạc.
Ánh mắt thâm hàn nhìn chằm chằm Tô Lạc trong lòng từng đợt sợ hãi.
Tô Lạc biết, thất hoàng tử rất nhanh sẽ xuống đây, cho nên cô cần phải thu đồ vật vào trước lúc thất hoàng tử, nếu không...Sẽ trở thành vật trong bàn tay của thất hoàng tử.
Chẳng được bao lâu, con cóc độc nhảy bưng bưng đến trước mặt Tô Lạc, hạ giọng nói rất nhanh: "Cần máu thì đến nghiệm chứng khuôn mặt tiểu chủ nhân ngươi."
Tô Lạc gật đầu nói: "Được."
Tô Lạc dùng thuật di hình đổi nhan lộ ra mặt thật.
Mãng xà ngàn thọ nhìn thấy khuôn mặt này của Tô Lạc, cặp mắt vốn dĩ thâm hàn kia trong nháy mắt trở nên ướt át.
Nhưng Tô Lạc sau khi dùng máu của cô thông qua lần thứ hai nghiệm chứng, mãng xà ngàn thọ rõ ràng toàn thân đều đang run rẩy.
Nó vốn dĩ thân hình thật lớn trong nháy mắt thu nhỏ lại đến một thước dài, nằm rập xuống trước mặt Tô Lạc, một chút cũng không dám nhúc nhích, miệng gọi chủ nhân.
Cảm giác con mãng xà ngàn thọ này cho Tô Lạc, thực lực vô cùng đáng sợ, quả thực sâu không lường được.
Nhưng hiện tại hoàn toàn phục tùng...
Tô Lạc biết, những thứ này đều được tạo ra dưới sự uy nghiêm vô địch của lão đại đế cùa cô.
Cô lại một lần xúc động, Nghịch Thiên đại đế năm đó, lại mạnh đến như vậy.
Tô Lạc gật gật đầu với mãng xà ngàn thọ: "Thời gian cấp bách, ta cũng không nói gì nhiều, phía trước dẫn đường đi."
Mãng xà ngàn thọ vốn có một đống lời trong bụng muốn nói.
Nó phải nói cho tiểu chủ nhân đại đế năm đó uy vũ cỡ nào, chính mình đóng đô tại bãi bể nương dâu nơi này...
Nhưng nghĩ đến lời con cóc độc nói với mình, tiểu thất nhà Hiên Viên lại tốn công sức vào mảnh đất này của nó, mãng xà ngàn thọ vội nói: "Các ngươi đi vào, ta canh giữ ở đây, hắn dám đến ta sẽ đánh chết hắn!"
Tô Lạc chịu thua: "Nếu ngươi đánh chết hắn, Hiên Viên đế sẽ xác định nơi này quả thật là thủ bút mà phụ thân ta để lại, khi đó..."
Trong lòng mãng xà ngàn thọ phẫn nộ, năm đó khi đại đế nhà bọn họ tại vị, làm gì chịu uất ức thế này?
Tô Lạc: "Yên tâm, phụ thân sẽ sống sót trở ra thôi, chúng ta hiện tại làm tất cả, đều là đang nghĩ cách cứu viện ông ấy ra ngoài."
Mãng xà ngàn thọ trịnh trọng gật đầu: "Được!"
Nó dẫn theo đoàn người Tô Lạc đi vào.
Nếu không phải mãng xà ngàn thọ dẫn đường, chỉ bằng linh trận pháp lợi hại như vậy của Tô Lạc, cũng không tìm được chỗ lắm.
Cha già của cô thật sự là quá biết giấu đồ.
Mãng xà ngàn thọ chỉ vào một hố sâu nói cho Tô Lạc: "Từ nơi này đi vào là tới, ta đi ra ngoài canh giữ, không thể để tiểu thất Hiên Viên tiến vào."
Nói xong, mãng xà ngàn thọ xoay người bò đi.
Chỉ trong nháy mắt, nó lại trở lại là mãng xà ngàn thọ dài hơn ngàn thước.
Con cóc độc đang kích động hô Tô Lạc: "Mau mở hộp này, mở ra mở ra."
Người khác mở không được, nhưng Tô Lạc lại có thể dễ dàng mở ra.
Một cây trâm ngọc bích tỉ.
Con cóc độc nói với Tô Lạc: "Chính là nó, sau khi ngươi cài lên, có thể chặn tất cả theo dõi, tiểu thất nhà Hiên Viên cũng chẳng làm gì được ngươi."
Thật sự là quá tốt!
Tay Tô Lạc cầm trâm ngọc, đang muốn cài vào tóc ti của mình, nhưng rất nhanh cô liền dừng ngay động tác này.
Nếu hiện tại làm như vậy, thất hoàng tử cảm nhận không được mình... Hắn lập tức sẽ tái phát?
"Ta tạm thời chưa muốn chặn, phải làm sao?" Tô Lạc hỏi con cóc độc quen thuộc.
Con cóc độc nói: "Cất cây trâm ngọc vào hộp gấm này, không cần lấy ra là có thể."
Tô Lạc gật gật đầu, trâm ngọc và hộp gấm cùng nhau thu vào trong không gian, như vậy, cô có thể chặn theo dõi của thất hoàng tử thì có thể chặn được.
Trong lúc nhất thời, lòng tin của Tô Lạc tăng lên nhiều.
"Nếu có thể tháo đồ vật này xuống." Tô Lạc gõ gõ cái vòng theo dõi đang đeo trên đầu mình.
Về điểm này, con cóc độc liền lực bất tòng tâm.
Có trâm ngọc, Tô Lạc tạm thời cũng không sốt ruột.
Cô hỏi con cóc độc: "Thạch thất nào, cất giấu cái gì vậy, ngươi đều biết?"
Con cóc độc nghĩ nghĩ, gật gật đầu.
Tô Lạc đột nhiên đầu óc vừa động: "Thất hoàng tử ở nơi nào? Hắn đang làm cái gì?"
Con cóc độc không biết thông qua phương thức gì, tóm lại nó cảm nhận được, sau khi cảm nhận được, sắc mặt con cóc độc còn có chút không tốt.
Tô Lạc nghi hoặc nhìn con cóc độc.
Con cóc độc sững sờ nhìn Tô Lạc, sau một lúc lâu mới nói: "Vị thất hoàng tử này thật đúng là người tài ba, hắn thật đúng là dám nghĩ."
Tô Lạc: "Cái gì?"
Con cóc độc: "Hắn lại định dọn hết cả tổ ong thạch thất này!"
Tô Lạc: "..."
Con cóc độc: "Đại đế năm đó quả thật giấu rất nhiều thứ tốt ở đây, nhưng đều là để lại cho ngươi, thất hoàng tử này hắn nghe tin từ đâu, biết bảo bối lại ở dưới nền đất này?!"
Tô Lạc: "Hắn có thể dọn đi?"
Con cóc độc: "Nhìn dáng vẻ của hắn, là chuẩn bị hoàn toàn mới đến, thật cũng có chút khả năng..."
Con cóc độc ngược lại nhìn chằm chằm Tô Lạc: "Tiểu chủ nhân, tuyệt đối không thể đế hắn dọn tổ ong thạch thất, thứ đồ dưới đất đều là đại đế để lại cho ngươi, là của ngươi!"
"Chúng ta hiện tại phải ngăn cản!" Con cóc độc.
Tô Lạc: "Nếu... Chúng ta đào mấy đồ này trước một bước thì?"
Con cóc độc nhìn chằm chằm Tô Lạc, đôi mắt đột nhiên lóe sáng: "Đúng ha, còn có thể làm như vậy!"
"Mau mau, đi theo ta, ta biết thông đạo đi xuống mau lẹ!"
Mà lúc này, Tô Lạc chắc chắn phải cài trâm ngọc lên, nếu không làm cho thất hoàng tử càm nhận được vị trí của cô, vậy thật sự là kết thúc triệt để rồi.
Thất hoàng tử đang bận rộn chuyện của hắn, hắn thật sự không chú ý tới bóng dáng mất tích của Tô Lạc.
Con cóc độc luôn dẫn theo Tô Lạc, nhanh chóng chui vào tầng dưới.
Một tầng lại một tầng...
Rất nhanh, bọn họ đến một tầng thạch thất cuối cùng.
Con cóc độc nghiêm túc nói cho Tô Lạc: "Chỗ này vẫn chưa đủ xa, chúng ta còn phải vào sâu năm nghìn thước mới được, đồ vật cất giấu ở đó. Đi mau!"
Con cóc độc dẫn theo Tô Lạc tiếp tục vào sâu năm nghìn thước.
Càng vào sâu, nhiệt độ không khí càng lạnh hơn.
Con cóc độc có chút lo lắng quay đầu lại nhìn Tô Lạc một cái. Tô Lạc xua tay: "Ta còn kiên trì được, yên tâm."
Tuy rằng hiện tại toàn thân cô giống như sương lạnh ngưng tụ lại, nhưng hỏa nguyên tố trong cơ thể vận chuyển càng nồng đậm hơn, cho nên nhờ ý chí còn có thể kiên trì tiếp.
Rất nhanh, bọn họ đã tới đáy âm mộ năm nghìn thước..
Bọn họ còn chưa đến gần, thì có một vách tường thật lớn che đi tầm mắt của Tô Lạc.
"Là mãng xà khủng lồ ngàn thọ." Con cóc độc giải thích một câu cho Tô Lạc, liền kêu hô Đá Phá Hồn tiến lên.
Cho đến lúc này Tô Lạc mới nhìn rõ, thì ra thứ vừa rồi che mình, không phải một bức tường, mà là một một mảnh lân giáp của con mãng xà ngàn thọ này.
Lân giáp của con mãng xà ngàn thọ lúc này thật sâu, tỏa ra hơi thở uy nghiêm mà kinh khủng.
Bởi vì Tô Lạc thấy, nó lè lè đầu lưỡi, một ngọn núi trăm mét đã bị nó nuốt vào.
Con cóc độc và Đá Phá Hồn nhảy bưng bưng đến trước mặt mãng xà ngàn thọ, vẫn là con cóc độc chủ đạo nói chuyện, Đá Phá Hồn ở một bên phụ trách gật đầu.
Trong lúc, mãng xà ngàn thọ nhiều lần nhìn chằm chằm Tô Lạc.
Ánh mắt thâm hàn nhìn chằm chằm Tô Lạc trong lòng từng đợt sợ hãi.
Tô Lạc biết, thất hoàng tử rất nhanh sẽ xuống đây, cho nên cô cần phải thu đồ vật vào trước lúc thất hoàng tử, nếu không...Sẽ trở thành vật trong bàn tay của thất hoàng tử.
Chẳng được bao lâu, con cóc độc nhảy bưng bưng đến trước mặt Tô Lạc, hạ giọng nói rất nhanh: "Cần máu thì đến nghiệm chứng khuôn mặt tiểu chủ nhân ngươi."
Tô Lạc gật đầu nói: "Được."
Tô Lạc dùng thuật di hình đổi nhan lộ ra mặt thật.
Mãng xà ngàn thọ nhìn thấy khuôn mặt này của Tô Lạc, cặp mắt vốn dĩ thâm hàn kia trong nháy mắt trở nên ướt át.
Nhưng Tô Lạc sau khi dùng máu của cô thông qua lần thứ hai nghiệm chứng, mãng xà ngàn thọ rõ ràng toàn thân đều đang run rẩy.
Nó vốn dĩ thân hình thật lớn trong nháy mắt thu nhỏ lại đến một thước dài, nằm rập xuống trước mặt Tô Lạc, một chút cũng không dám nhúc nhích, miệng gọi chủ nhân.
Cảm giác con mãng xà ngàn thọ này cho Tô Lạc, thực lực vô cùng đáng sợ, quả thực sâu không lường được.
Nhưng hiện tại hoàn toàn phục tùng...
Tô Lạc biết, những thứ này đều được tạo ra dưới sự uy nghiêm vô địch của lão đại đế cùa cô.
Cô lại một lần xúc động, Nghịch Thiên đại đế năm đó, lại mạnh đến như vậy.
Tô Lạc gật gật đầu với mãng xà ngàn thọ: "Thời gian cấp bách, ta cũng không nói gì nhiều, phía trước dẫn đường đi."
Mãng xà ngàn thọ vốn có một đống lời trong bụng muốn nói.
Nó phải nói cho tiểu chủ nhân đại đế năm đó uy vũ cỡ nào, chính mình đóng đô tại bãi bể nương dâu nơi này...
Nhưng nghĩ đến lời con cóc độc nói với mình, tiểu thất nhà Hiên Viên lại tốn công sức vào mảnh đất này của nó, mãng xà ngàn thọ vội nói: "Các ngươi đi vào, ta canh giữ ở đây, hắn dám đến ta sẽ đánh chết hắn!"
Tô Lạc chịu thua: "Nếu ngươi đánh chết hắn, Hiên Viên đế sẽ xác định nơi này quả thật là thủ bút mà phụ thân ta để lại, khi đó..."
Trong lòng mãng xà ngàn thọ phẫn nộ, năm đó khi đại đế nhà bọn họ tại vị, làm gì chịu uất ức thế này?
Tô Lạc: "Yên tâm, phụ thân sẽ sống sót trở ra thôi, chúng ta hiện tại làm tất cả, đều là đang nghĩ cách cứu viện ông ấy ra ngoài."
Mãng xà ngàn thọ trịnh trọng gật đầu: "Được!"
Nó dẫn theo đoàn người Tô Lạc đi vào.
Nếu không phải mãng xà ngàn thọ dẫn đường, chỉ bằng linh trận pháp lợi hại như vậy của Tô Lạc, cũng không tìm được chỗ lắm.
Cha già của cô thật sự là quá biết giấu đồ.
Mãng xà ngàn thọ chỉ vào một hố sâu nói cho Tô Lạc: "Từ nơi này đi vào là tới, ta đi ra ngoài canh giữ, không thể để tiểu thất Hiên Viên tiến vào."
Nói xong, mãng xà ngàn thọ xoay người bò đi.
Chỉ trong nháy mắt, nó lại trở lại là mãng xà ngàn thọ dài hơn ngàn thước.
Nhận xét
Đăng nhận xét