Chương 11413 + 11414: Sống rồi
Dao găm đang đâm ngay ngực hắn, hắn còn có thể sống?
"Ta..." Mộc Vô Cực giơ tay lên.
Hắn nhìn tay mình giơ lên, trên mặt lại hiện lên một vẻ ngạc nhiên.
"Chẳng lẽ... Ta đã ở địa phủ rồi sao?" Hắn nhìn chằm chằm Mộc phu nhân: "Bà thật sự theo ta xuống sao? Bà, ầy, thật ngốc."
"Ông mới ngốc." Mộc phu nhân cười hì một cái, đánh Mộc Vô Cực một cái.
"A..."
Trong miệng Mộc Vô Cực khẽ phát ra một tiếng kêu đau.
Mộc phu nhân nhất thời nóng nảy: "Làm đau ông sao? Tôi...Tôi sơ ý quá, thần y nói ông chưa khỏi hẳn."
"Thần y?" Mộc Vô Cực nghi hoặc.
Mà giờ phút này Mộc phu nhân đã quay đầu nhìn Tô Lạc: "Thần y đại nhân, ngài mau xem, ông ấy bây giờ vẫn khỏe chứ?"
Tô Lạc thản nhiên nói: "Thương thế tuy rằng trị được, nhưng dù sao vết thương ở tim, một chốc thì chưa khỏi đâu, cần phải dùng thuốc trị từ từ."
Mộc phu nhân vội gật đầu nói: "Được được, không biết cần dược liệu gì, xin thần y bảo cho biết."
Tô Lạc nói ra vài dược liệu.
Mộc phu nhân vội nói với Lý Tử Hành bên cạnh: "Tử Hành con nghe thấy chưa? Mau đi bốc thuốc sắc thuốc đi."
Lý Tử Hành lại buồn rười rượi: "Bát sư thúc, thuốc này... Thuốc này... Có chút khó."
Mộc phu nhân nhíu mày nhìn Lý Tử Hành: "Dược liệu bên đó của sư phụ con cứ lấy thoải mái, lát sau ta sẽ bù lại."
Lý Tử Hành tiếp tục buồn bã: "Sư phụ nơi đó nếu có dược liệu, Tử Hành ắt sẽ sớm lấy cho nhị sư bá dùng, nhưng mấy này..."
"Vân huynh đệ." Mộc Tịnh Ngôn ở bên nói.
"Vị Vân dược sư nói mấy dược liệu kia, trong đó có bảy loại, nhưng cái loại Long Linh Lan sư phụ cuối cùng thì không có."
"Nơi nào mới có?" Mộc phu nhân vội lên tiếng.
Mạng của Mộc Vô Cực thật vất vả lắm mới cướp về từ chỗ tử thần, nếu bởi vì không có dược liệu mà xảy ra chuyện...Bà thực sự sẽ đâm đầu mà chết.
Lý Tử Hành vẻ mặt khó xử: "Không biết môn phái khác có hay không..."
Mộc Tịnh Ngôn nhíu mày: "Hiện tại Thanh Vân bang ở bên ngoài đang chặn sơn môn, chúng ta căn bản ra không được, cho dù môn phái khác, nước xa không cứu được lửa gần."
Nghĩ vậy, Mộc Tịnh Ngôn hỏi Tô Lạc: "Nếu trong thời gian ngắn không tìm được Long Linh Lan sẽ như thế nào?"
Tô Lạc hỏi lại: "Thế huynh cảm thấy sẽ ra sao?"
Mộc Tịnh Ngôn nhất thời vẻ mặt đau khổ, theo lời Vân huynh đệ nói, nếu không có Long Linh Lan, phụ thân ắt phải chết.
"Vậy làm sao? Vậy làm sao mới được." Mộc Tịnh Ngôn cùng Mộc phu nhân đều nóng nảy.
Tô Lạc chợt hỏi: "Xem ra Hoa Vân Tông của các ngươi cũng lớn đó, đằng sau có một ngọn núi nối liền với khu rừng tối tăm?"
"Đúng vậy, phía sau núi chúng tôi chính là đoạn ngắn kéo dài của khu rừng tối tăm, Vân huynh đệ hỏi như vậy, chẳng lẽ..."
Tô Lạc gật gật đầu: "Có lẽ trong rừng có."
"Ta lập tức đi tìm!" Mộc Tịnh Ngôn nói xong liền đi.
Tô Lạc: "Khoan đã, huynh biết Long Linh Lan như nào sao?"
Mộc Tịnh Ngôn: "Không biết..."
Tô Lạc nói: "Ta đi cùng huynh, vết thương của phụ thân huynh cần phải trị nhanh, vừa rồi biện pháp của ta trị phần ngọn không trị phần gốc, nếu không sớm chút dùng thảo dược, rất nhanh sẽ tái phát ngay."
Mộc Tịnh Ngôn nóng nảy, vội hỏi: "Đi đi nào, chúng ta hiện tại sẽ đi."
Mộc phu nhân cũng đồng ý, nhìn theo bọn họ rời đi.
Mộc Vô Cực nhìn thấy toàn bộ cuộc đối thoại của họ, lúc này có chút phản ứng: "Vị Vân dược sư này..."
Mộc phu nhân gật đầu nói: "Chính là hắn cứu ông, hắn là ân nhân cứu mạng của cả nhà chúng ta."
Mộc Vô Cực gật gật đầu.
Đâu chỉ là cả nhà?
Nếu hắn chết đi, phu nhân nhà mình tất nhiên là không sống nổi, Mộc Tịnh Ngôn một thiếu niên chưa trưởng thành, làm sao giữ được Đông Mộc Phong?
Nghĩ vậy Mộc Vô Cực âm thầm cảnh giác, hắn nhất định phải sống sót!
Sau khi Tô Lạc cùng Mộc Tịnh Ngôn rời đi, rất nhanh liền đến khu rừng tối tăm.
Mộc Tịnh Ngôn hôm nay mới quen biết Tô Lạc, người tự nhiên quen cũng sẽ không tăng mối quan hệ nhanh được, nhưng bởi vì quan hệ Tô Lạc cứu Mộc Vô Cực, hiện tại Mộc Tịnh Ngôn vô cùng cảm kích
Tô Lạc.
"Vân huynh đệ..."
Suốt dọc đường, Tô Lạc nghe hết những lời cảm kích của Mộc Tịnh Ngôn, lúc này không khỏi cười khổ xua tay: "Lời cảm tạ thì quên đi, nhưng, ta cũng có chuyện tò mò, chưởng môn Hoa Vân Tông của các ngươi đâu? Bị đánh như vậy rồi, còn chưa chịu ra sao?"
Mộc Tịnh Ngôn: "Nghe nói chưởng môn sư bá đang bế quan, rất nhanh sẽ xuất quan, dù sao tân đệ tử nhập môn sắp tới, ngày chọn rể của Mộng Vũ sư muội cũng nhanh đến."
Nói đến đây, Mộc Tịnh Ngôn lại rất phẫn nộ: "Thanh Vân bang đoán chuẩn thật! Bọn họ đoán đúng chưởng môn sư bá bế quan, lại đoán trúng thời điểm bọn ta chiêu tân đệ tử..."
"Mấy tân đệ tử đều có lai lịch, đều là đại gia đệ tử ở các thành trì lân cận... Thanh Vân bang muốn diệt tận gốc Hoa Vân Tông bọn ta, hơn nữa còn muốn Hoa Vân Tông bọn ta mất thể diện!"
Tô Lạc thấy Mộc Tịnh Ngôn tức giận nắm tay, không khỏi nói: "Chưởng môn sư bá các ngươi... Thật sự bế quan sao? Có lẽ nào...không ở tông môn không?"
Mộc Tịnh Ngôn: "Không thể!"
Tô Lạc lại lần nữa nói về đề tài cánh cửa không gian.
"Cũng không chắc, huynh quên rồi sao? Hoa Vân Tông các ngươi có cánh cửa không gian mà, chưởng môn sư bá các ngươi đi ra ngoài từ cánh cửa không gian, ai mà biết chứ?" Tô Lạc cố ý nói.
Mục đích cô đến Hoa Vân Tông chính là mượn cánh cửa không gian, về phần cuộc chiến giữa Hoa Vân Tông và Thanh Vân bang, thật xin lỗi cô thật sự không có hứng thú.
"Hả?" Mộc Tịnh Ngôn bị Tô Lạc nhắc nhở, nhất thời có chút ưu sầu: "Thật sự có khả năng này sao?"
Tô Lạc gật đầu: "Có lẽ không có đi, huynh cũng nói chắc không có, chưởng môn sư bá của huynh không ở đây, cha huynh không phải đứng hàng thứ hai sao, dù sao trị khỏi cũng là ông ấy phải đứng ra bảo vệ tông môn sao?"
Lời này của Tô Lạc...
Cái gọi là quan tâm sẽ bị loạn, Mộc Tịnh Ngôn lúc này hoàn toàn không chú ý tới Tô Lạc là cố ý dẫn đề tài này vào, hắn cảm thấy Vân của hắn nói rất đúng!
"Nhưng cánh cửa không gian... Cánh cửa không gian muốn mở ra, phải cần chìa khóa, không phải chưởng môn sư bá mà muốn mở là mở không được đâu."
Tô Lạc tỏ ý hỏi lại: "Ơ?"
Mộc Tịnh Ngôn cho rằng Tô Lạc không tin, thật sự nghiêm túc nhớ lại, trịnh trọng gật đầu nói: "Muốn mở cánh cửa không gian, phải đồng thời đưa ra bốn cái chìa khóa!"
"Cha ta bọn họ không phải có tám huynh đệ sao, trong tay mỗi người bọn họ đều cầm một lệnh bài, là có thể mở cánh cửa không gian, cho nên..."
"Nếu chúng ta có thời gian, đều có thể đến cánh cửa không gian xem thử, đó là ở hướng tây bắc của ngọn núi cao nhất... Nhưng hiện tại chúng ta vội vã tìm Long Linh Lan."
"Ầy, theo trí nhớ của ta!"
Tô Lạc vỗ đầu, nhìn Mộc Tịnh Ngôn: "Nếu không phải huynh nhắc nhở, ta cũng quên mất."
"Cái gì?" Mộc Tịnh Ngôn vội hỏi.
Tô Lạc nói: "Không phải huynh luôn nhắc cánh cửa không gian sao, ta nhớ ra rồi, Long Linh Lan thích nhất nơi có nguyên tố không gian nồng nặc, vừa rồi huynh nhắc đến cánh cửa không gian, không phải là nơi linh khí nồng nặc sao?"
Mộc Tịnh Ngôn vẻ mặt ngạc nhiên: "Ta giúp ích rồi sao?"
Tô Lạc gật đầu: "Huynh quả thực giúp ích quá lớn rồi!"
"Ta..." Mộc Vô Cực giơ tay lên.
Hắn nhìn tay mình giơ lên, trên mặt lại hiện lên một vẻ ngạc nhiên.
"Chẳng lẽ... Ta đã ở địa phủ rồi sao?" Hắn nhìn chằm chằm Mộc phu nhân: "Bà thật sự theo ta xuống sao? Bà, ầy, thật ngốc."
"Ông mới ngốc." Mộc phu nhân cười hì một cái, đánh Mộc Vô Cực một cái.
"A..."
Trong miệng Mộc Vô Cực khẽ phát ra một tiếng kêu đau.
Mộc phu nhân nhất thời nóng nảy: "Làm đau ông sao? Tôi...Tôi sơ ý quá, thần y nói ông chưa khỏi hẳn."
"Thần y?" Mộc Vô Cực nghi hoặc.
Mà giờ phút này Mộc phu nhân đã quay đầu nhìn Tô Lạc: "Thần y đại nhân, ngài mau xem, ông ấy bây giờ vẫn khỏe chứ?"
Tô Lạc thản nhiên nói: "Thương thế tuy rằng trị được, nhưng dù sao vết thương ở tim, một chốc thì chưa khỏi đâu, cần phải dùng thuốc trị từ từ."
Mộc phu nhân vội gật đầu nói: "Được được, không biết cần dược liệu gì, xin thần y bảo cho biết."
Tô Lạc nói ra vài dược liệu.
Mộc phu nhân vội nói với Lý Tử Hành bên cạnh: "Tử Hành con nghe thấy chưa? Mau đi bốc thuốc sắc thuốc đi."
Lý Tử Hành lại buồn rười rượi: "Bát sư thúc, thuốc này... Thuốc này... Có chút khó."
Mộc phu nhân nhíu mày nhìn Lý Tử Hành: "Dược liệu bên đó của sư phụ con cứ lấy thoải mái, lát sau ta sẽ bù lại."
Lý Tử Hành tiếp tục buồn bã: "Sư phụ nơi đó nếu có dược liệu, Tử Hành ắt sẽ sớm lấy cho nhị sư bá dùng, nhưng mấy này..."
"Vân huynh đệ." Mộc Tịnh Ngôn ở bên nói.
"Vị Vân dược sư nói mấy dược liệu kia, trong đó có bảy loại, nhưng cái loại Long Linh Lan sư phụ cuối cùng thì không có."
"Nơi nào mới có?" Mộc phu nhân vội lên tiếng.
Mạng của Mộc Vô Cực thật vất vả lắm mới cướp về từ chỗ tử thần, nếu bởi vì không có dược liệu mà xảy ra chuyện...Bà thực sự sẽ đâm đầu mà chết.
Lý Tử Hành vẻ mặt khó xử: "Không biết môn phái khác có hay không..."
Mộc Tịnh Ngôn nhíu mày: "Hiện tại Thanh Vân bang ở bên ngoài đang chặn sơn môn, chúng ta căn bản ra không được, cho dù môn phái khác, nước xa không cứu được lửa gần."
Nghĩ vậy, Mộc Tịnh Ngôn hỏi Tô Lạc: "Nếu trong thời gian ngắn không tìm được Long Linh Lan sẽ như thế nào?"
Tô Lạc hỏi lại: "Thế huynh cảm thấy sẽ ra sao?"
Mộc Tịnh Ngôn nhất thời vẻ mặt đau khổ, theo lời Vân huynh đệ nói, nếu không có Long Linh Lan, phụ thân ắt phải chết.
"Vậy làm sao? Vậy làm sao mới được." Mộc Tịnh Ngôn cùng Mộc phu nhân đều nóng nảy.
Tô Lạc chợt hỏi: "Xem ra Hoa Vân Tông của các ngươi cũng lớn đó, đằng sau có một ngọn núi nối liền với khu rừng tối tăm?"
"Đúng vậy, phía sau núi chúng tôi chính là đoạn ngắn kéo dài của khu rừng tối tăm, Vân huynh đệ hỏi như vậy, chẳng lẽ..."
Tô Lạc gật gật đầu: "Có lẽ trong rừng có."
"Ta lập tức đi tìm!" Mộc Tịnh Ngôn nói xong liền đi.
Tô Lạc: "Khoan đã, huynh biết Long Linh Lan như nào sao?"
Mộc Tịnh Ngôn: "Không biết..."
Tô Lạc nói: "Ta đi cùng huynh, vết thương của phụ thân huynh cần phải trị nhanh, vừa rồi biện pháp của ta trị phần ngọn không trị phần gốc, nếu không sớm chút dùng thảo dược, rất nhanh sẽ tái phát ngay."
Mộc Tịnh Ngôn nóng nảy, vội hỏi: "Đi đi nào, chúng ta hiện tại sẽ đi."
Mộc phu nhân cũng đồng ý, nhìn theo bọn họ rời đi.
Mộc Vô Cực nhìn thấy toàn bộ cuộc đối thoại của họ, lúc này có chút phản ứng: "Vị Vân dược sư này..."
Mộc phu nhân gật đầu nói: "Chính là hắn cứu ông, hắn là ân nhân cứu mạng của cả nhà chúng ta."
Mộc Vô Cực gật gật đầu.
Đâu chỉ là cả nhà?
Nếu hắn chết đi, phu nhân nhà mình tất nhiên là không sống nổi, Mộc Tịnh Ngôn một thiếu niên chưa trưởng thành, làm sao giữ được Đông Mộc Phong?
Nghĩ vậy Mộc Vô Cực âm thầm cảnh giác, hắn nhất định phải sống sót!
Sau khi Tô Lạc cùng Mộc Tịnh Ngôn rời đi, rất nhanh liền đến khu rừng tối tăm.
Mộc Tịnh Ngôn hôm nay mới quen biết Tô Lạc, người tự nhiên quen cũng sẽ không tăng mối quan hệ nhanh được, nhưng bởi vì quan hệ Tô Lạc cứu Mộc Vô Cực, hiện tại Mộc Tịnh Ngôn vô cùng cảm kích
Tô Lạc.
"Vân huynh đệ..."
Suốt dọc đường, Tô Lạc nghe hết những lời cảm kích của Mộc Tịnh Ngôn, lúc này không khỏi cười khổ xua tay: "Lời cảm tạ thì quên đi, nhưng, ta cũng có chuyện tò mò, chưởng môn Hoa Vân Tông của các ngươi đâu? Bị đánh như vậy rồi, còn chưa chịu ra sao?"
Mộc Tịnh Ngôn: "Nghe nói chưởng môn sư bá đang bế quan, rất nhanh sẽ xuất quan, dù sao tân đệ tử nhập môn sắp tới, ngày chọn rể của Mộng Vũ sư muội cũng nhanh đến."
Nói đến đây, Mộc Tịnh Ngôn lại rất phẫn nộ: "Thanh Vân bang đoán chuẩn thật! Bọn họ đoán đúng chưởng môn sư bá bế quan, lại đoán trúng thời điểm bọn ta chiêu tân đệ tử..."
"Mấy tân đệ tử đều có lai lịch, đều là đại gia đệ tử ở các thành trì lân cận... Thanh Vân bang muốn diệt tận gốc Hoa Vân Tông bọn ta, hơn nữa còn muốn Hoa Vân Tông bọn ta mất thể diện!"
Tô Lạc thấy Mộc Tịnh Ngôn tức giận nắm tay, không khỏi nói: "Chưởng môn sư bá các ngươi... Thật sự bế quan sao? Có lẽ nào...không ở tông môn không?"
Mộc Tịnh Ngôn: "Không thể!"
Tô Lạc lại lần nữa nói về đề tài cánh cửa không gian.
"Cũng không chắc, huynh quên rồi sao? Hoa Vân Tông các ngươi có cánh cửa không gian mà, chưởng môn sư bá các ngươi đi ra ngoài từ cánh cửa không gian, ai mà biết chứ?" Tô Lạc cố ý nói.
Mục đích cô đến Hoa Vân Tông chính là mượn cánh cửa không gian, về phần cuộc chiến giữa Hoa Vân Tông và Thanh Vân bang, thật xin lỗi cô thật sự không có hứng thú.
"Hả?" Mộc Tịnh Ngôn bị Tô Lạc nhắc nhở, nhất thời có chút ưu sầu: "Thật sự có khả năng này sao?"
Tô Lạc gật đầu: "Có lẽ không có đi, huynh cũng nói chắc không có, chưởng môn sư bá của huynh không ở đây, cha huynh không phải đứng hàng thứ hai sao, dù sao trị khỏi cũng là ông ấy phải đứng ra bảo vệ tông môn sao?"
Lời này của Tô Lạc...
Cái gọi là quan tâm sẽ bị loạn, Mộc Tịnh Ngôn lúc này hoàn toàn không chú ý tới Tô Lạc là cố ý dẫn đề tài này vào, hắn cảm thấy Vân của hắn nói rất đúng!
"Nhưng cánh cửa không gian... Cánh cửa không gian muốn mở ra, phải cần chìa khóa, không phải chưởng môn sư bá mà muốn mở là mở không được đâu."
Tô Lạc tỏ ý hỏi lại: "Ơ?"
Mộc Tịnh Ngôn cho rằng Tô Lạc không tin, thật sự nghiêm túc nhớ lại, trịnh trọng gật đầu nói: "Muốn mở cánh cửa không gian, phải đồng thời đưa ra bốn cái chìa khóa!"
"Cha ta bọn họ không phải có tám huynh đệ sao, trong tay mỗi người bọn họ đều cầm một lệnh bài, là có thể mở cánh cửa không gian, cho nên..."
"Nếu chúng ta có thời gian, đều có thể đến cánh cửa không gian xem thử, đó là ở hướng tây bắc của ngọn núi cao nhất... Nhưng hiện tại chúng ta vội vã tìm Long Linh Lan."
"Ầy, theo trí nhớ của ta!"
Tô Lạc vỗ đầu, nhìn Mộc Tịnh Ngôn: "Nếu không phải huynh nhắc nhở, ta cũng quên mất."
"Cái gì?" Mộc Tịnh Ngôn vội hỏi.
Tô Lạc nói: "Không phải huynh luôn nhắc cánh cửa không gian sao, ta nhớ ra rồi, Long Linh Lan thích nhất nơi có nguyên tố không gian nồng nặc, vừa rồi huynh nhắc đến cánh cửa không gian, không phải là nơi linh khí nồng nặc sao?"
Mộc Tịnh Ngôn vẻ mặt ngạc nhiên: "Ta giúp ích rồi sao?"
Tô Lạc gật đầu: "Huynh quả thực giúp ích quá lớn rồi!"
Nhận xét
Đăng nhận xét