Chương 11396: Khu rừng tối tăm 2

"Hiệu suất sống sót của Tinh Thần cảnh năm sao là một phần mười, thực lực của ả có đến Tinh Thần cảnh năm sao không? Không có." Thất hoàng tử lãnh đạm nói.
Ninh Dịch Tinh gật đầu: "Vậy ả đi vào, chính là tự tìm cái chết cho mình."
Mà lúc này, thất hoàng tử lại hướng Ninh Dịch Tinh vươn tay.
Ninh Dịch Tinh hơi hiểu, hắn biết thất hoàng tử là muốn bạch ngọc tuyết trùng của hắn.
Bạch ngọc tuyết trùng này là linh sủng hắn thích nhất, nhưng hiện tại không thể bỏ thứ yêu thích... Ninh Dịch Tinh giải trừ trói buộc với bạch ngọc tuyết trùng.
"Ưm..."
Hắn ôm ngực, phun ra một ngụm máu tươi, nhưng đồng thời bạch ngọc tuyết trùng quả thật được hắn giải trừ trói buộc.
Thất hoàng tử tiếp nhận bạch ngọc tuyết trùng, trực tiếp trói buộc.
"Vây quét!" Thất hoàng tử hạ lệnh cho Ninh Dịch Tinh, "Âm thầm tiến hành!"
"Vâng." Ninh Dịch Tinh nhanh chóng đáp.
Thất hoàng tử tự mình đi hướng Bắc, tiến vào khu rừng tối tăm đuổi giết Tô Lạc, mà Tô Lạc lúc này...
Cô đang liều mạng trốn chết.
Cô tuy rằng không biết có tồn tại một vật theo dõi như bạch ngọc tuyết trùng, nhưng cô có một dự cảm, thất hoàng tử nhất định sẽ đuổi theo.
Cho nên sau khi tiến vào khu rừng tối tăm, Tô Lạc đi thẳng về hướng Bắc.
Bên ngoài khu rừng vẫn tốt, gặp được ma thú thực lực cũng không mạnh, Tô Lạc không né tránh chúng , chúng ngược lại đều tránh Tô Lạc, trốn mất tăm biệt tích.
Nửa ngày sau, Tô Lạc đã vọt tới vị trí ở giữ của khu rừng tối tăm.
Bởi vì toàn lực tập kích, hơn nữa phải dùng linh lực dịch chuyển nhanh... Tô Lạc tiêu hao rất lớn, linh lực  chỉ còn lại chưa đến một phần mười.
Tô Lạc lúc này, mồ hôi tuôn như mưa, cực kì dính.
Cô nghe được tiếng nước ào ào, vì thế tìm qua hồ sâu, quả nhiên nhìn thấy một chỗ hồ sâu gần trong gang tấc, cô không nói lời nào, lúc này nhảy vào trong hồ sâu, gội rửa bản thân thật sảng khoái.
Mà thất hoàng tử lúc này...
Trong tay hắn cầm bạch ngọc tuyết trùng, suốt chặng đường nói chuyện với con sâu béo này.
Câu trả lời của con sâu béo vẫn là lắc đầu.
Không có, không có, không có...
Không có cảm ứng được.
Hoàn toàn không có cảm ứng được.
Thất hoàng tử cứ nhăn mày, điều này không thể nào.
Thực lực hắn vượt qua đối phương rất nhiều, dưới tình hình dốc hết toàn lực tiến lên, không thể không đuổi kịp nha đầu đó, chẳng lẽ nói, tự mình chạy đến đằng trước sao?
Hoặc là, đi lầm đường?
Thất hoàng tử dừng lại trong rừng, khoanh chân ngồi xuống, bắt đầu suy ngẫm kỹ càng.
"Ôi!"
Đúng lúc này, bạch ngọc tuyết trùng phát ra tiếng kích động.
Thất hoàng tử nghi hoặc nhìn nó một cái.
Bạch ngọc tuyết trùng nhảy từ trong tay thất hoàng tử xuống mặt đất, giẫm lên một miếng lá vàng to cỡ bàn chân, kích động nhảy qua nhảy lại.
Thất hoàng tử: "Trên phiến lá này, có nước miếng của mày sao?"
Bạch ngọc tuyết trùng gật gật đầu.
Thất hoàng tử nhíu mày, lầm bầm lầu bầu: "...Không thể nào."
Mình đã dốc toàn lực, nửa ngày như vậy cũng chỉ tới đây, cô nương kia lại đến nơi này? Vậy tốc độ cuối cùng của ả là thế nào? Chẳng là ả che giấu thực lực?
Nghĩ vậy, sắc mặt thất hoàng tử càng ngưng trọng.
Thì ra tự mình không có chạy trước...
"Ả ở trong phạm vi trăm mét?" Thất hoàng tử nhìn chằm chằm bạch ngọc tuyết trùng.
Nhưng bạch ngọc tuyết trùng lại lắc đầu.
Thất hoàng tử hơi trầm ngâm, nói với bạch ngọc tuyết trùng: "Lần theo phiến lá này tìm đi, cho đến khi khí tức hết hẳn."
Vẻ nghiêm túc chưa từng có của thất hoàng tử, bạch ngọc tuyết trùng có chút bị dọa mất, trong mắt ứa hai giọt lệ, nhưng vẫn ngoan ngoãn gật đầu.
Thất hoàng tử biết, cô nương kia cách hắn không quá xa.
Nếu nói...

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Chương 11427: Ngươi chính là Tô Lạc 3

Chương 11437: Tổ chức thiên sát

Chương 11288: Khiếp sợ (2)