Chương 11397 + 11398: Gặp nhau

Đúng lúc này, một bóng hình vụt tới sau lưng thất hoàng tử.
"Điện hạ!"
Đây là một đội ngũ mười tám người, mỗi người bọn họ đều tràn đầy sinh lực, đôi mắt tinh quang lấp loáng, thân hình như thanh kiếm lìa vỏ, sát ý xông thẳng tầng không.
Thất hoàng tử nhìn bọn họ một cái: "Phân ba đội, hình quạt, bao vây!"
Mười tám người này, nháy mắt hóa thành một hai ba, tổng cộng ba tiểu đội.
Đội trưởng bọn họ, thực lực đều ở Tinh Thần cảnh sáu sao, đội viên phần nhiều là Tinh Thần cảnh năm sao, chỉ có một hai người là đỉnh Tinh Thần cảnh bốn sao.
Có thể lọt vào mắt thất hoàng tử, được hắn trọng dụng, thực lực chắc chắn không kém.
Bọn họ không nhiều lời thừa, nắm chặt vũ khí trong tay, dùng tốc độ nhanh nhất thẳng tiến.
Thất hoàng tử nhìn chằm chằm bạch ngọc tuyết trùng một cái.
Bạch ngọc tuyết trùng rõ ràng rất sợ thất hoàng tử, hơi co rúm lại, quả đầu yếu ớt chỉ vào một hướng.
Trên tán lá, bị cô nương kia giẫm qua, cho nên quả thật có một chút mùi.
Tuy rằng hình như có mà không, nhưng ai bảo nó lợi hại, chỉ là ngửi thấy thôi.
Tô Lạc cũng không biết con bạch ngọc tuyết trùng bắt được một tia khí tức của cô, sau khi cô nhanh chóng gột rửa xong, vừa mới thay quần áo sạch sẽ, bỗng nhiên, một âm thanh vang lên trong đầu cô!
"Có người đuổi tới!"
"Đang bao vây qua đây!"
Nói chuyện chính là con cóc độc.
Tô Lạc kinh ngạc nhìn nó: "Sao nhanh vậy?!"
Phải biết rằng suốt chặng đường cô không phải chạy, mà là dịch chuyển tức thời, vậy mà có thể đuổi kịp?
Ánh mắt con cóc độc nghiêm túc, gật đầu: "Chỉ còn khoảng cách trăm dặm, nhưng với cước trình bọn họ mà nói, rất nhanh!"
Tô Lạc: "Sao người biết?"
Con cóc độc nhìn Tô Lạc một cái: "Ta đã từng, là...khu rừng tối tăm. Khụ khụ, dù sao khoan nói cái này, ngươi chỉ cần biết, trong khu rừng tối tăm, ta có rất nhiều thuộc hạ là được, chúng nó đều nghe ta nói!"
Tô Lạc nghi hoặc nhìn con cóc độc một cái, chẳng lẽ con vật nhỏ này trước khi bị lão phụ thân của cô bắt, đã từng sống trong khu rừng này sao, hơn nữa còn tỏ vẻ ghê gớm nữa?"
Tô Lạc tin rồi.
Hơn nữa lúc này, cô cũng không thể không tin.
"Hồi báo ngươi tin tức biết được hiện tại." Tô Lạc nháy mắt đổi thành trạng thái chiến đấu.
Con cóc độc nghiêng tai lắng nghe -
Tô Lạc nhìn thấy trên cây đối diện con cóc độc có một con nhện đuôi màu, con nhện lúc này đang kêu càu nhàu, tựa hồ đang nói chuyện.
Tô Lạc nhìn con nhện đuôi màu, và nhìn lại con cóc độc...
Con nhện đuôi màu cuối cùng bỗng nhiên nhìn Tô Lạc một cái, sau đó nhanh chóng rời đi.
Tô Lạc: "..."
Ánh mắt nghi hoặc của cô nhìn con cóc độc, con cóc độc quả nhiên nhanh chóng hồi báo tình hình cho Tô Lạc:
"Kẻ địch tổng cộng mười chín người, thất hoàng tử, ngoài ra còn mười tám chiến sĩ."
"Thất hoàng tử mang theo bạch ngọc tuyết trùng đang qua hướng này, chết tiệt, bạch ngọc tuyết trùng là trùng theo dõi, nó nhất định để lại khí tức trên người ngươi, ta lúc trước lại không biết."
Thấy Tô Lạc nhíu mày, con cóc độc lại nói: "Ngươi hiện tại toàn thân trong ngoài trên dưới đều thay đổi một phen, nó hẳn là cảm nhận không được, nhưng trước đó nhất định cảm nhận được, bằng không thất hoàng tử cũng sẽ không đuổi tới."
"Còn mười tám chiến sĩ kia, yếu nhất là đỉnh Tinh Thần bốn sao, mạnh nhất, Tinh Thần năm sao."
Con cóc độc liếc Tô Lạc một cái thật sâu: "Ngươi đánh không lại bọn họ."
Tô Lạc: "..."
"Chạy đi." Tô Lạc cũng không phản bác, thực lực đối phương quả thật mạnh hơn cô, trừ phi vừa chạy vừa chiến, cũng không có cách khác.
Cũng may có một thần báo con cóc nhỏ bên tai, tin tức của Tô Lạc mới không mất.
"Bọn họ đến gần hơn rồi, năm mươi dặm."
Con cóc nhỏ: "Một đội ngũ đến từ phía đông nam, phía nam là thất hoàng tử, cũng có một đội đến từ phía tây nam, còn một đội đến từ phía tây!"
Tô Lạc: "Ngươi vừa nói, mỗi tiểu đội sáu người?"
Con cóc nhỏ gật đầu: "Đúng là sáu, không nhiều không ít."
Tô Lạc nghĩ nghĩ: "Vậy, chúng ta đi hướng đông."
Đi hướng đông, tất nhiên sẽ gặp đội đến từ đông nam...
"Ngươi phải đối diện với bọn họ? "Ánh mắt kinh nghi của con cóc nhỏ nhìn Tô Lạc.
Tô Lạc thản nhiên gật đầu: "Bọn họ nếu bao vây hình quạt, vậy thế nào cũng phải phá vây, nếu như thế... Phía đông là vòng vây yếu nhất, chúng ta sẽ phá vây từ phía đông."
Con cóc nhỏ gật gật đầu: "Được!"
Kế tiếp, con cóc nhỏ không ngừng nói cho Tô Lạc vị trí đối phương.
"Chỉ còn mười dặm cuối cùng." Con cóc nhỏ nói cho Tô Lạc.
Tô Lạc gật gật đầu, cô không chạy nữa, mà là dừng nga bước chân dưới cây cổ thụ.
Lúc trước dưới thạch thất tổ ong, Tô Lạc đào được nhiều vật từ chỗ mãng xà ngàn thọ, trong đó còn có rất nhiều quân giới, lúc ấy Tô Lạc không kịp xem xét.
Hiện tại cô cũng không kịp xem xét, chỉ lấy ra cái rương quân giới đã mở.
Lúc trước vội vàng nhìn thoáng qua, Tô Lạc không nhìn rõ lắm, bây giờ mở ra vừa xem, quả nhiên là lựu đạn tinh chế từ thiết đen.
Tô Lạc lấy mười quả lựu đạn, giấu kĩ dưới gốc cây, đồng thời lại treo một quả lôi kì dị từ ba quả lên ngọn cây.
Làm xong mấy thứ này, Tô Lạc lấy quần áo bị dính nước dãi của bạch ngọc tuyết trùng ra, tạo thành dáng vẻ đang ngủ trên cây...
Sau đó cô lại tiến hành rồi bố trí tinh xảo một phen.
"Bọn họ sắp tới rồi, chỉ còn ba dặm."
"Hai dặm."
"Năm trăm mét."
Thanh âm nói chuyện của con cóc nhỏ càng ngày càng nghiêm túc ngưng trọng.
Mà lúc này, Tô Lạc cuối cùng cũng bố trí xong vòng cuối, chỉ thấy lúc thân hình cô vừa lướt ngang, rồi định thần nhìn xem, cô đã dịch chuyển ra vài trăm mét.
Tô Lạc trốn ở trên cây cổ thụ to bằng vòng tay ba người, cành lá sum xuê che lấp toàn thân cô, mà trong tay cô lại nắm một khẩu súng.
Quả thật là loại súng ống, nhưng, bên trong không phải đạn dược bình thường.
Đó là một đạn dược màu lam.
Khẩu súng này, ban đầu Tô Lạc không cách nào sử dụng, sau khi cô nhỏ máu mình xuống mới mở khóa, và sử dụng được.
Hơn nữa...
Quân giới to như vậy, cũng chỉ có một khẩu.
Nhưng hiện tại Tô Lạc không chú ý tới mấy này, cô đều đặt sự chú ý của mình lên tiểu đội sáu người này.
Gần, gần lắm...
Tô Lạc nhìn thấy trong tiểu đội sáu người, đội trưởng một thân áo lam, nhưng đội viên đều là áo đen, bọn họ đang tiến nhanh đến hướng cây cổ thụ kia, căn bản không ai chú ý tới sẽ có bẫy hay không.
Nhưng lúc cách bẫy chỉ có mười mét, đội trưởng kia vừa vung tay, tất cả mọi người đều dừng bước.
Trong mắt Tô Lạc hiện lên một vẻ căng thẳng, cô biết đây là thao tác bình thường, nếu lúc này bọn họ liều lĩnh xông lên, đầu óc như vậy, làm sao xứng đáng làm thuộc hạ đắc lực của thất hoàng tử?
Nhưng là cô chắc chắn, bẫy mà cô đặt, đối phương tuyệt đối không thể tưởng tượng...
Quả nhiên, tiểu đội đội trường sau khi nghiêng tai lắng nghe, sau khi kết luận không có nguy hiểm, hắn làm một động tác tay tiến về trước.
"Tiến!"
Thế là, dưới sự dẫn dắt của đội trưởng, đoàn người lặng yên đi tới hướng cây kia.
Bởi vì bọn họ theo khe hở của lá cây trông thấy...

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Chương 11335: Mẹ nợ con trả (1)

Chương 11297: Chào đời (1)

Chương 11364 + 11365: Thất hoàng tử