Chương 11407 + 11408: Đông Mộc Phong
Mộng Vũ tiên tử như thế nào, Tô Lạc không hề để tâm, bởi vì cô đến Hoa Vân Tông, chỉ là mượn cửa chuyên chở của Hoa Vân Tông thôi.
Đợi khi vào cửa chuyên chở, rồi chạy lấy người, vậy cũng không có quan hệ gì với Hoa Vân Tông.
Cho nên thay vì hỏi thăm Mộng Vũ tiên tử, không bằng hỏi thăm cửa chuyên chở.
Nhưng khi Tô Lạc và Mộc Tịnh Ngôn ám chỉ cửa chuyên chở, đôi mắt Mộc Tịnh Ngôn lại lóe sáng.
Tô Lạc nghi hoặc, cửa chuyên chở lóe sáng cái gì chớ.
Nhưng câu tiếp theo của Mộc Tịnh Ngôn là: "Hoa Vân Tông bọn ta có cửa chuyên chở, chỉ cần đánh dấu định vị, đều có thể tới, dù là thành trì, cả hai đồng ý qua đó, cũng đều có thể đến."
Bộ dạng ngơ ngát của Tô Lạc: "Vậy lui tới chẳng phải là rất thuận tiện sao? Muốn đi đế đô thì có thể đi đế đô?"
Mộc Tịnh Ngôn dùng ánh mắt quái dị nhìn Tô Lạc một cái.
Tô Lạc nghi hoặc: "Chẳng lẽ không đúng sao?"
Mộc Tịnh Ngôn: "Làm gì dễ dàng như vậy? Nếu dễ dàng như vậy, vậy trên đại lục này chẳng phải là đâu đâu cũng là cửa chuyên chở sao? Cần chi đi bộ chớ?"
Tô Lạc: "Cũng đúng ha."
Mộc Tịnh Ngôn đắc ý nói: "Trong phạm vi hơn ngàn dặm, cũng chỉ có Hoa Vân Tông bọn ta mới có cửa chuyên chở, dù là các thành chủ ở các thành trì lân cận muốn lui tới đế đô, cũng phải mượn cánh cửa không gian của bọn ta, Hoa Vân Tông bọn ta còn chưa chắc chịu đưa đi."
Tô Lạc vẻ mặt vô tội: "Tại sao không chịu đưa đi? Đây chẳng phải là cơ hội tốt để kết thêm thiện duyên, nhân tình lui tới sao?"
Mộc Tịnh Ngôn: "Uổng công ngươi là linh trận sư tông sư cấp, ngay cả cái này cũng không biết? Mở ra cánh cửa không gian, linh thạch hao phí bao nhiêu? Hơn nữa dùng một lần độ bền liền giảm một chút, cần linh trận đại sư bọn ta chữa trị, cho nên trừ phi cần thiết, nếu không cánh cửa không gian của bọn ta sẽ không mở ra đâu."
Tô Lạc gật gật đầu: "Có thể chế tạo ra cánh cửa không gian, linh trận sư của Hoa Vân Tông nhất định rất lợi hại nhỉ?"
Mộc Tịnh Ngôn lại đắc ý: "Cũng đúng nhỉ? Người lợi hại nhất Hoa Vân Tông bọn ta chính là linh hư sư tổ, cấp bậc linh trận pháp của ông ta, quả là hoàng cấp á!"
Mộc Tịnh Ngôn không khỏi nhìn Tô Lạc một cái, vỗ vỗ vai cô: "Huynh tuổi còn trẻ đã là tông sư cấp, cũng xem là có linh khí lắm rồi, nếu có cơ hội, ta dẫn huynh đi gặp linh hư sư tổ, bảo ông ấy truyền cho huynh vài chiêu thức, đảm bảo huynh được lợi cả đời!"
Tô Lạc nở nụ cười: "Cảm tình tốt quá, Vân mỗ tại đây liền đa tạ Mộc huynh."
Mộc Tịnh Ngôn tươi cười thỏa mãn: "Đâu có đâu có."
Tô Lạc: "Nhưng theo ta nghe ngóng, hoàng cấp linh trận pháp đại sư, vẫn không thể chế tạo ra cửa chuyên chở mà?"
Mộc Tịnh Ngôn gật gật đầu: "Tổ tiên bọn ta quả là có một vị linh trận..."
Tô Lạc chờ Mộc Tịnh Ngôn nói, nhưng nói tới rồi, Mộc Tịnh Ngôn ngược lại không nói, hắn đổi chủ đề: "Phía trước rất nhanh sẽ tới Đông Mộc Phong bọn ta, huynh có biết vì sao bên bọn ta gọi là Đông Mộc Phong không?"
Tô Lạc: "Tại sao?"
Mộc Tịnh Ngôn cười: "Bởi vì phong chủ từ đầu đến cuối đều họ Mộc."
Tô Lạc đôi mắt sáng ngời: "Cho nên Mộc huynh..."
Mộc Tịnh Ngôn ở trước bộ dạng ngơ ngát của Tô Lạc cực kỳ có cảm giác tồn tại và thỏa mãn, hắn nhướn mày đắc ý: "Phụ thân ta chính là Đông Mộc Phong phong chủ, tổ gia gia ta là Đông Mộc Phong khai phong phong chủ."
Tô Lạc kinh ngạc: "Có thể thấy được Mộc gia xuất nhân tài nha, nếu không ngôi vị phong chủ này cũng không có thể giữ được đến nay."
Mộc Tịnh Ngôn càng vui vẻ hơn, vị Vân huynh đệ này thật là... Nói chuyện hay thật.
"Đó là, Đông Mộc Phong bọn ta vẫn luôn yên tĩnh hòa bình, trái lại các ngọn núi khác, Vân huynh phải cẩn thận chút."
Tô Lạc: "Ừ?"
Mộc Tịnh Ngôn giới thiệu cho Tô Lạc: "Ngoài Đông Mộc Phong bọn ta ra, còn có ba ngọn núi tây nam bắc, ngọn núi cao nhất ở giữa, tông chủ Hoa Vân Tông, chính là phụ thân của Mộng Vũ tiên tử."
Tô Lạc cảm thấy câu nói của Mộc Tịnh Ngôn rất quái lạ, làm gì có Hoa Vân Tông là mộng phụ thân của
Mộng Vũ tiên tử, bình thường không phải nói ngược lại sao?
Mộc Tịnh Ngôn nhìn ra trong lòng Tô Lạc đầy nghi hoặc, không khỏi nhướn mày: "Huynh cảm thấy khó chịu với lời ta nói sao? Thật ra không phải đâu, chờ huynh gặp Mộng Vũ tiên tử, huynh sẽ thấy cô ấy hoàn mỹ không tỳ vết cỡ nào."
Tô Lạc ảm đạm cười.
Mộc Tịnh Ngôn dẫn Tô Lạc đến Đông Mộc Phong, vừa mới tới, cách đó không xa liền vang lên một tiếng la hét ầm ĩ, điều này làm cho đầu mày Mộc Tịnh Ngôn hơi nhíu lại, sắc mặt có chút khó coi.
Hắn vừa mới nói với Vân huynh đệ Đông Mộc Phong hòa bình cỡ nào, giờ lại ầm ĩ rồi?
"Chuyện gì thế này?"
Mộc Tịnh Ngôn nhíu mày đi lên, nhìn chằm chằm vài người trước mắt.
Tô Lạc nhìn thấy một đám người trước mắt đang đá một cậu bé, đấm đá đến độ mặt mũi cậu bé bầm dập.
"Nhị sư huynh."
Thấy Mộc Tịnh Ngôn trở về, năm người này mới dừng tay, ngượng ngùng mở miệng.
"Này chẳng phải là tiểu bất điểm của Tây Nhạc Phong sao?" Mộc Tịnh Ngôn nhìn chằm chằm mấy sư đệ nhà mình, hơi nhíu mày.
Hà Nham: "Nhị sư huynh, tiểu bất điểm này trộm đồ chúng ta, chúng ta đưa nó lại đây giáo huấn một chút, cũng là giáo dục nó thôi."
Những người còn lại cũng gật đầu, đúng vậy đúng vậy.
Mộc Tịnh Ngôn nhíu mày lại, nhìn tiểu bất điểm.
Tiểu bất điểm quật cường: "Ta không có! Ta không có trộm."
Hà Nham cười lạnh: "Vậy viên linh thạch phỉ lục sao lại ở trong tay ngươi?"
"Linh thạch phỉ lục?" Mộc Tịnh Ngôn hơi nhíu mày: "Đây là linh thạch phỉ lục chuyên dùng cho cánh cửa không gian, tiểu bất điểm, sao lại thế này?"
Tiểu bất điểm vẫn quật cường: "Không phải ta trộm, là ta nhặt được!"
Hà Nham bọn họ cười lạnh lên tiếng: "Nhặt được? Linh thạch phỉ lục trân quý như vậy, nhà ngươi có thể tùy tiện nhặt được sao? Lừa ai hả ngươi? Nhặt được ở đâu?"
Tiểu bất điểm: "Ngay tại phía sau rừng Phỉ Thúy..."
"Ngươi cho là rừng Phỉ Thúy có thể sản sinh linh thạch phỉ lục sao? Nhiều năm như vậy cũng chưa nghe nói ai đào được linh thạch phỉ lục trong rừng Phỉ Thúy, tiểu bất điểm nhà ngươi cũng giỏi nói bừa ha." Nói xong, Hà Nham giơ tay muốn đánh người.
Trong lòng Tô Lạc hơi kích động.
Linh thạch phỉ lục? Cánh cửa không gian?
Cánh tay cô hơi kích động, kéo tiểu bất điểm đến sau lưng mình.
"Ngươi ai vậy?" Hà Nham đánh một cái tát, ngẩng đầu nhìn thấy thiếu niên diện mạo bình thường trước mắt, lúc này nhíu mày: "Ngươi ai vậy? Ở đây có chuyện của ngươi sao?"
Nói xong Hà Nham đẩy Tô Lạc ra một phen.
Nhưng...
Không đợi hắn động thủ, Tô Lạc đã đỡ được cánh tay của hắn.
"A!"
Hà Nham chỉ cảm thấy đau đớn bứt rứt, phút chốc cảm thấy cánh tay phải tê nhói, không thể động đậy, nước mắt suýt chút chảy ra luôn.
"Đau đau đau..." Chữ khác hắn cũng không nói ra được.
"Vân huynh đệ..." Mộc Tịnh Ngôn nhìn Tô Lạc.
Tô Lạc lúc này mới buông tay.
Hà Nham vịn cánh tay phải của mình nhanh chóng lui về phía sau, lui ra xa mấy thước, lúc này mới ngẩng đầu hung tợn trừng mắt nhìn Tô Lạc: "Ngươi rốt cuộc là ai?!"
"Vân huynh đệ là bằng hữu của ta, giáo huấn ngươi một chút làm sao vậy? Có ý kiến?" Mộc Tịnh Ngôn trừng mắt nhìn hắn một cái, "Còn chưa cút?!"
Hà Nham trong lòng ngậm một cục tức, sắc mặt xanh mét, nhưng lúc này không thể không dẫn huynh đệ mình rời đi.
Phía xa xa, Tô Lạc còn nghe được giọng tức giận của Hà Nham: "Hắn nghĩ hắn là ai vậy? Gọi hắn một tiếng nhị sư huynh, còn tưởng mình chính là nhị sư huynh, hơ hơ! Hắn xách giày cho đại sư huynh cũng không xứng!"
Tô Lạc không khỏi nhìn Mộc Tịnh Ngôn một cái, quả nhiên, Mộc Tịnh Ngôn tức giận đến mặt mũi trắng bệch.
Đợi khi vào cửa chuyên chở, rồi chạy lấy người, vậy cũng không có quan hệ gì với Hoa Vân Tông.
Cho nên thay vì hỏi thăm Mộng Vũ tiên tử, không bằng hỏi thăm cửa chuyên chở.
Nhưng khi Tô Lạc và Mộc Tịnh Ngôn ám chỉ cửa chuyên chở, đôi mắt Mộc Tịnh Ngôn lại lóe sáng.
Tô Lạc nghi hoặc, cửa chuyên chở lóe sáng cái gì chớ.
Nhưng câu tiếp theo của Mộc Tịnh Ngôn là: "Hoa Vân Tông bọn ta có cửa chuyên chở, chỉ cần đánh dấu định vị, đều có thể tới, dù là thành trì, cả hai đồng ý qua đó, cũng đều có thể đến."
Bộ dạng ngơ ngát của Tô Lạc: "Vậy lui tới chẳng phải là rất thuận tiện sao? Muốn đi đế đô thì có thể đi đế đô?"
Mộc Tịnh Ngôn dùng ánh mắt quái dị nhìn Tô Lạc một cái.
Tô Lạc nghi hoặc: "Chẳng lẽ không đúng sao?"
Mộc Tịnh Ngôn: "Làm gì dễ dàng như vậy? Nếu dễ dàng như vậy, vậy trên đại lục này chẳng phải là đâu đâu cũng là cửa chuyên chở sao? Cần chi đi bộ chớ?"
Tô Lạc: "Cũng đúng ha."
Mộc Tịnh Ngôn đắc ý nói: "Trong phạm vi hơn ngàn dặm, cũng chỉ có Hoa Vân Tông bọn ta mới có cửa chuyên chở, dù là các thành chủ ở các thành trì lân cận muốn lui tới đế đô, cũng phải mượn cánh cửa không gian của bọn ta, Hoa Vân Tông bọn ta còn chưa chắc chịu đưa đi."
Tô Lạc vẻ mặt vô tội: "Tại sao không chịu đưa đi? Đây chẳng phải là cơ hội tốt để kết thêm thiện duyên, nhân tình lui tới sao?"
Mộc Tịnh Ngôn: "Uổng công ngươi là linh trận sư tông sư cấp, ngay cả cái này cũng không biết? Mở ra cánh cửa không gian, linh thạch hao phí bao nhiêu? Hơn nữa dùng một lần độ bền liền giảm một chút, cần linh trận đại sư bọn ta chữa trị, cho nên trừ phi cần thiết, nếu không cánh cửa không gian của bọn ta sẽ không mở ra đâu."
Tô Lạc gật gật đầu: "Có thể chế tạo ra cánh cửa không gian, linh trận sư của Hoa Vân Tông nhất định rất lợi hại nhỉ?"
Mộc Tịnh Ngôn lại đắc ý: "Cũng đúng nhỉ? Người lợi hại nhất Hoa Vân Tông bọn ta chính là linh hư sư tổ, cấp bậc linh trận pháp của ông ta, quả là hoàng cấp á!"
Mộc Tịnh Ngôn không khỏi nhìn Tô Lạc một cái, vỗ vỗ vai cô: "Huynh tuổi còn trẻ đã là tông sư cấp, cũng xem là có linh khí lắm rồi, nếu có cơ hội, ta dẫn huynh đi gặp linh hư sư tổ, bảo ông ấy truyền cho huynh vài chiêu thức, đảm bảo huynh được lợi cả đời!"
Tô Lạc nở nụ cười: "Cảm tình tốt quá, Vân mỗ tại đây liền đa tạ Mộc huynh."
Mộc Tịnh Ngôn tươi cười thỏa mãn: "Đâu có đâu có."
Tô Lạc: "Nhưng theo ta nghe ngóng, hoàng cấp linh trận pháp đại sư, vẫn không thể chế tạo ra cửa chuyên chở mà?"
Mộc Tịnh Ngôn gật gật đầu: "Tổ tiên bọn ta quả là có một vị linh trận..."
Tô Lạc chờ Mộc Tịnh Ngôn nói, nhưng nói tới rồi, Mộc Tịnh Ngôn ngược lại không nói, hắn đổi chủ đề: "Phía trước rất nhanh sẽ tới Đông Mộc Phong bọn ta, huynh có biết vì sao bên bọn ta gọi là Đông Mộc Phong không?"
Tô Lạc: "Tại sao?"
Mộc Tịnh Ngôn cười: "Bởi vì phong chủ từ đầu đến cuối đều họ Mộc."
Tô Lạc đôi mắt sáng ngời: "Cho nên Mộc huynh..."
Mộc Tịnh Ngôn ở trước bộ dạng ngơ ngát của Tô Lạc cực kỳ có cảm giác tồn tại và thỏa mãn, hắn nhướn mày đắc ý: "Phụ thân ta chính là Đông Mộc Phong phong chủ, tổ gia gia ta là Đông Mộc Phong khai phong phong chủ."
Tô Lạc kinh ngạc: "Có thể thấy được Mộc gia xuất nhân tài nha, nếu không ngôi vị phong chủ này cũng không có thể giữ được đến nay."
Mộc Tịnh Ngôn càng vui vẻ hơn, vị Vân huynh đệ này thật là... Nói chuyện hay thật.
"Đó là, Đông Mộc Phong bọn ta vẫn luôn yên tĩnh hòa bình, trái lại các ngọn núi khác, Vân huynh phải cẩn thận chút."
Tô Lạc: "Ừ?"
Mộc Tịnh Ngôn giới thiệu cho Tô Lạc: "Ngoài Đông Mộc Phong bọn ta ra, còn có ba ngọn núi tây nam bắc, ngọn núi cao nhất ở giữa, tông chủ Hoa Vân Tông, chính là phụ thân của Mộng Vũ tiên tử."
Tô Lạc cảm thấy câu nói của Mộc Tịnh Ngôn rất quái lạ, làm gì có Hoa Vân Tông là mộng phụ thân của
Mộng Vũ tiên tử, bình thường không phải nói ngược lại sao?
Mộc Tịnh Ngôn nhìn ra trong lòng Tô Lạc đầy nghi hoặc, không khỏi nhướn mày: "Huynh cảm thấy khó chịu với lời ta nói sao? Thật ra không phải đâu, chờ huynh gặp Mộng Vũ tiên tử, huynh sẽ thấy cô ấy hoàn mỹ không tỳ vết cỡ nào."
Tô Lạc ảm đạm cười.
Mộc Tịnh Ngôn dẫn Tô Lạc đến Đông Mộc Phong, vừa mới tới, cách đó không xa liền vang lên một tiếng la hét ầm ĩ, điều này làm cho đầu mày Mộc Tịnh Ngôn hơi nhíu lại, sắc mặt có chút khó coi.
Hắn vừa mới nói với Vân huynh đệ Đông Mộc Phong hòa bình cỡ nào, giờ lại ầm ĩ rồi?
"Chuyện gì thế này?"
Mộc Tịnh Ngôn nhíu mày đi lên, nhìn chằm chằm vài người trước mắt.
Tô Lạc nhìn thấy một đám người trước mắt đang đá một cậu bé, đấm đá đến độ mặt mũi cậu bé bầm dập.
"Nhị sư huynh."
Thấy Mộc Tịnh Ngôn trở về, năm người này mới dừng tay, ngượng ngùng mở miệng.
"Này chẳng phải là tiểu bất điểm của Tây Nhạc Phong sao?" Mộc Tịnh Ngôn nhìn chằm chằm mấy sư đệ nhà mình, hơi nhíu mày.
Hà Nham: "Nhị sư huynh, tiểu bất điểm này trộm đồ chúng ta, chúng ta đưa nó lại đây giáo huấn một chút, cũng là giáo dục nó thôi."
Những người còn lại cũng gật đầu, đúng vậy đúng vậy.
Mộc Tịnh Ngôn nhíu mày lại, nhìn tiểu bất điểm.
Tiểu bất điểm quật cường: "Ta không có! Ta không có trộm."
Hà Nham cười lạnh: "Vậy viên linh thạch phỉ lục sao lại ở trong tay ngươi?"
"Linh thạch phỉ lục?" Mộc Tịnh Ngôn hơi nhíu mày: "Đây là linh thạch phỉ lục chuyên dùng cho cánh cửa không gian, tiểu bất điểm, sao lại thế này?"
Tiểu bất điểm vẫn quật cường: "Không phải ta trộm, là ta nhặt được!"
Hà Nham bọn họ cười lạnh lên tiếng: "Nhặt được? Linh thạch phỉ lục trân quý như vậy, nhà ngươi có thể tùy tiện nhặt được sao? Lừa ai hả ngươi? Nhặt được ở đâu?"
Tiểu bất điểm: "Ngay tại phía sau rừng Phỉ Thúy..."
"Ngươi cho là rừng Phỉ Thúy có thể sản sinh linh thạch phỉ lục sao? Nhiều năm như vậy cũng chưa nghe nói ai đào được linh thạch phỉ lục trong rừng Phỉ Thúy, tiểu bất điểm nhà ngươi cũng giỏi nói bừa ha." Nói xong, Hà Nham giơ tay muốn đánh người.
Trong lòng Tô Lạc hơi kích động.
Linh thạch phỉ lục? Cánh cửa không gian?
Cánh tay cô hơi kích động, kéo tiểu bất điểm đến sau lưng mình.
"Ngươi ai vậy?" Hà Nham đánh một cái tát, ngẩng đầu nhìn thấy thiếu niên diện mạo bình thường trước mắt, lúc này nhíu mày: "Ngươi ai vậy? Ở đây có chuyện của ngươi sao?"
Nói xong Hà Nham đẩy Tô Lạc ra một phen.
Nhưng...
Không đợi hắn động thủ, Tô Lạc đã đỡ được cánh tay của hắn.
"A!"
Hà Nham chỉ cảm thấy đau đớn bứt rứt, phút chốc cảm thấy cánh tay phải tê nhói, không thể động đậy, nước mắt suýt chút chảy ra luôn.
"Đau đau đau..." Chữ khác hắn cũng không nói ra được.
"Vân huynh đệ..." Mộc Tịnh Ngôn nhìn Tô Lạc.
Tô Lạc lúc này mới buông tay.
Hà Nham vịn cánh tay phải của mình nhanh chóng lui về phía sau, lui ra xa mấy thước, lúc này mới ngẩng đầu hung tợn trừng mắt nhìn Tô Lạc: "Ngươi rốt cuộc là ai?!"
"Vân huynh đệ là bằng hữu của ta, giáo huấn ngươi một chút làm sao vậy? Có ý kiến?" Mộc Tịnh Ngôn trừng mắt nhìn hắn một cái, "Còn chưa cút?!"
Hà Nham trong lòng ngậm một cục tức, sắc mặt xanh mét, nhưng lúc này không thể không dẫn huynh đệ mình rời đi.
Phía xa xa, Tô Lạc còn nghe được giọng tức giận của Hà Nham: "Hắn nghĩ hắn là ai vậy? Gọi hắn một tiếng nhị sư huynh, còn tưởng mình chính là nhị sư huynh, hơ hơ! Hắn xách giày cho đại sư huynh cũng không xứng!"
Tô Lạc không khỏi nhìn Mộc Tịnh Ngôn một cái, quả nhiên, Mộc Tịnh Ngôn tức giận đến mặt mũi trắng bệch.
Nhận xét
Đăng nhận xét