Chương 11391 + 11392: Khả nghi
Thất hoàng tử đứng ở trước nhất đám người, cặp mắt lạnh như băng nhìn chằm chằm những người này, ánh mắt lạnh như băng.
Bên cạnh thất hoàng tử có một người hầu, bộ dạng cực kỳ thanh tú, lúc này đang từng người cho đi.
Chỉ thấy trong tay hắn cầm một cái gương, mỗi người phải đi ra ngoài, hắn cũng soi cái gương dài một tấc lên mặt đối phương một cái, thấy gương không việc gì, hắn mới thả người ra ngoài.
Tô Lạc thấy vậy, tâm can hơi co lại.
Đó là gương gì?
Có thể chiếu cái gì?
Mà lúc này, phía trước truyền đến một âm thanh xôn xao.
"Nhị Thuận đại nhân, người này có vấn đề?"
Đứng ở phía sau người hầu là một phó tướng mọc đầy râu quai nón, lúc này hắn thấy người hầu của thất hoàng tử sắc mặt hơi trầm xuống, ánh mắt nhìn gương dị thường sắc bén, vì thế mà đi lên hỏi.
Nhị Thuận nhìn cái gương trong tay, lại ngẩng đầu nhìn lão thái thái gù lưng trước mắt, trên mặt hiện lên một nụ cười lạnh: "Trước mặt hiển nguyên kính của điện hạ, ngươi có thể đào thoát sao?"
Nói xong, Nhị Thuận vung tay lên: "Người đâu, tháo cái thuật dịch dung trên mặt bà ta cho ta!"
Thuật dịch dung? Vị lão thái thái lại dịch dung sao?
Trong lúc nhất thời tầm mắt rất nhiều người đều tập trung trên người lão thái thái.
Ngay cả vốn dĩ thất hoàng tử đang nói chuyện cùng Thất Lạc Thành chủ, lúc này cũng đi về hướng bên này.
Nhị Thuận nhìn thấy thất hoàng tử, trên mặt lộ ra vẻ đắc ý, lớn tiếng bẩm báo: "Chủ tử, người này có vấn đề, mặt của bà ta là dịch dung, cực có khả năng là bà ta!"
Thất hoàng tử nhìn lão thái thái một lượt, mà lúc này...
Chỉ thấy lão thái thái dưới cái xô đẩy của quân thủ thành mà lảo đảo, tựa hồ không đứng vững, ngã về phía thất hoàng tử.
Quân thủ thành nhanh chóng chộp tới hướng lão thái thái, sợ bà va chạm thất hoàng tử, nhưng hắn chẳng bắt được gì.
Lúc lão thái thái lảo đảo ngã vào thất hoàng tử, một cây dao găm sắc bén lành lạnh đâm vào trái tim thất hoàng tử!
Tốc độ vừa nhanh vừa vội, xuống tay vừa chuẩn vừa ổn!
"Chủ tử!"
Mặt mũi Nhị Thuận trắng bệch, có làm sao cũng không ngờ có biến cố như vậy.
Trong lúc nhất thời, cơ hồ gây sự chú ý cho mọi người.
Tô Lạc lặng yên lui về sau, rời khỏi hàng ngũ...
Không được, hiện tại cửa thành này cô qua không được, bởi vì cô bị gương chiếu một phát, cũng sẽ hiện ra nguyên hình.
Nhưng ai ngờ, lúc Tô Lạc lui về sau, một thanh âm kích động gọi cô: "Vực nhi! Vực nhi!"
Trái tim Tô Lạc hơi hơi run lên.
Không thể nào, trùng hợp vậy? Gặp được mẫu thân của thân thể này?
Tô Lạc như nhớ ra, mẫu thân của thân thể này chính là người vong ân phụ nghĩa, dù là đối với đứa con của mình, cũng là loại người nhẫn tâm.
"Vực nhi?!"
Ai ngờ lúc này, Vương Thị đang ở vẫy tay về hướng Tô Lạc.
Tuy rằng rất nhiều người đều bị gây sự chú ý bởi lão thái thái,nhưng tiếng gọi của Vương Thị, cũng làm cho không ít người ngẩng đầu nhìn hướng Tô Lạc.
Tô Lạc biết, nếu không trả lời, nhất định sẽ gây sự hoài nghi...
Nhưng, quan hệ của Vương Vực và Vương Thị lại không tốt, bởi vì trước đó Vương Vực nhìn không quen hành vi của Vương Thị, tức giận một mình tông cửa xông ra.
Vì thế, Vương Vực mà Tô Lạc sắm vai lúc này trừng mắt nhìn Vương Thị, sắc mặt không tốt.
Vương Thị vốn dĩ xếp hàng theo đám người kia một lúc, lúc này nhanh chóng đi ra từ hàng ngũ, bước nhanh đến trước mặt Tô Lạc.
Bà dùng ngữ khí cầu xin nhìn Vương Vực: "Vực nhi, lúc trước đều là mẹ không tốt, mẹ không nên cho con một mình rời đi, con tha thứ cho mẹ được không?"
Tô Lạc hừ một tiếng, phất tay Vương Thị ra.
Vương Thị đau khổ cầu xin: "Có chuyện gì, chúng ta đi ra ngoài trước được không? Nơi này không phải nơi để nói chuyện."
Tô Lạc cũng không muốn gây sự chú ý của người bên ngoài, cho nên giả vờ nghe theo, bị Vương Thị túm vào hàng ngũ.
Nhưng nơi này đã gây sự chú ý cho người bên ngoài.
Nhị Thuận cười lạnh một tiếng, chỉ vào bức họa trên tường, nói với mọi người: "Xem kĩ đi! Nếu người nào nhìn thấy người này, đều đứng ra cho ta!"
"Đứng ra báo cáo đều có thưởng, biết rõ cũng không đứng ra, vậy hãy cẩn thận đầu của các ngươi!"
Đến gần đó, Vương Thị bọn họ đã nhìn rõ bức họa kia.
Lúc Vương Thị nhìn thấy bức họa kia, bà nhất thời trước mắt sáng ngời!
Bức họa này, người này... Không phải là!!!
Lúc bà sắp đứng ra, Tô Lạc lại túm bà một cái, thanh âm lạnh lùng: "Mẹ lại muốn làm cái gì?!"
Vương Thị sửng sốt: "Con không nghe thấy sao, báo cáo a!"
Ánh mắt Tô Lạc lạnh như băng, Vương Thị này...
"Mẹ muốn báo cáo thế nào? Báo cáo cô ta đã cứu đứa con của mẹ một mạng sao? Mẹ cảm thấy thất hoàng tử có thuận tay làm thịt đứa con của mẹ hay không?"
Vương Thị: "...Sẽ vậy sao?"
Tô Lạc thản nhiên cười lạnh: "Mẹ có thể thử xem."
Mà giờ phút này, rất nhiều người trong hàng ngũ, đôi mắt cũng hơi biến sắc.
Bởi vì bức họa kia, vị cô nương kia... Rõ ràng chính là Tô cô nương lúc trước giúp qua bọn họ rất nhiều.
Lần ở sông mực thì không cần nói, sau đó là trong tầng thứ bảy sương trắng dày đặc, nếu không phải Tô cô nương ra tay cứu giúp, tất cả mọi người đều mất mạng, có thể nói, Tô cô nương là ân nhân cứu mạng của bọn họ!
Mọi người liếc nhau, đều âm thầm quyết định chủ ý trong lòng.
"Bà, quen biết người này sao?" Nhị Thuận kéo Kim Hoa đại nương một phen.
Trái tim mọi người trở nên mãnh liệt.
Kim Hoa đại nương trong lòng tràn ngập cảm kích với Tô Lạc, giờ phút này sẽ không biết nói gì, bà chỉ nói nhẹ: "Gặp qua, chúng tôi đều ở cùng một khách trạm, nhưng không quen."
Nhị Thuận nhìn chằm chằm bà: "Không quen?"
Kim Hoa đại nương gật đầu: "Chỉ là ở cùng khách trạm, quan hệ gặp mặt gật đầu."
Nhị Thuận nhíu mày: "Bà biết danh tính, lai lịch của cô ta?"
Kim Hoa đại nương lắc đầu: "Vị cô nương này thần bí lắm, luôn giữ khoảng cách với chúng tôi, không ai biết cô ta đến từ đâu, về phần họ...Mọi người đều gọi là Tô cô nương, không biết là họ Tô, hay là tên có chữ Tô, nhưng đại khái... Cũng không thể xem là thật."
Cặp mắt lạnh như băng của Nhị Thuận nhìn chằm chằm Kim Hoa đại nương, tựa hồ như nhìn ra thứ đồ khác từ trên mặt bà.
Nhưng Kim Hoa đại nương lại nói: "Tôi nói là sự thật, mấy chục người ở sau, mọi người đều ở cùng khách trạm, nếu không tin, ngài có thể hỏi bọn họ!"
Nhị Thuận nhìn Kim Hoa đại nương một cái, quả thực đến hỏi những người khác, cách nói của mọi người đều giống với Kim Hoa đại nương.
Nhưng rất nhanh, liền đến phiên Vương Thị.
Con tim mọi người quặn thắt một cái, không ổn! Vương Thị quả là rất hận Tô cô nương, bà ta có giở trờ không...
Ai ngờ lúc này, Nhị Thuận cười lạnh một tiếng: "Nếu trong số các ngươi có người nói dối, vậy mấy chục người các ngươi...tất cả đều có tội liên quan!"
Tâm can Kim Hoa đại nương bọn họ càng quặn thắt, cũng không dám thở mạnh.
Mà đúng lúc này, có một người bước nhanh đến bên Nhị Thuận, ghé vào lỗ tai hắn nói nhỏ.
Nhưng thì ra -
Vị lão thái thái trước đó không có tổn thương thất hoàng tử, ngược lại bị thất hoàng tử đạp một cái, hộc máu bay ngược ra ngoài, lúc này có người đang gỡ đi kem dịch dung trên mặt bà.
Sau khi kem dịch dung được gỡ đi...
Bên cạnh thất hoàng tử có một người hầu, bộ dạng cực kỳ thanh tú, lúc này đang từng người cho đi.
Chỉ thấy trong tay hắn cầm một cái gương, mỗi người phải đi ra ngoài, hắn cũng soi cái gương dài một tấc lên mặt đối phương một cái, thấy gương không việc gì, hắn mới thả người ra ngoài.
Tô Lạc thấy vậy, tâm can hơi co lại.
Đó là gương gì?
Có thể chiếu cái gì?
Mà lúc này, phía trước truyền đến một âm thanh xôn xao.
"Nhị Thuận đại nhân, người này có vấn đề?"
Đứng ở phía sau người hầu là một phó tướng mọc đầy râu quai nón, lúc này hắn thấy người hầu của thất hoàng tử sắc mặt hơi trầm xuống, ánh mắt nhìn gương dị thường sắc bén, vì thế mà đi lên hỏi.
Nhị Thuận nhìn cái gương trong tay, lại ngẩng đầu nhìn lão thái thái gù lưng trước mắt, trên mặt hiện lên một nụ cười lạnh: "Trước mặt hiển nguyên kính của điện hạ, ngươi có thể đào thoát sao?"
Nói xong, Nhị Thuận vung tay lên: "Người đâu, tháo cái thuật dịch dung trên mặt bà ta cho ta!"
Thuật dịch dung? Vị lão thái thái lại dịch dung sao?
Trong lúc nhất thời tầm mắt rất nhiều người đều tập trung trên người lão thái thái.
Ngay cả vốn dĩ thất hoàng tử đang nói chuyện cùng Thất Lạc Thành chủ, lúc này cũng đi về hướng bên này.
Nhị Thuận nhìn thấy thất hoàng tử, trên mặt lộ ra vẻ đắc ý, lớn tiếng bẩm báo: "Chủ tử, người này có vấn đề, mặt của bà ta là dịch dung, cực có khả năng là bà ta!"
Thất hoàng tử nhìn lão thái thái một lượt, mà lúc này...
Chỉ thấy lão thái thái dưới cái xô đẩy của quân thủ thành mà lảo đảo, tựa hồ không đứng vững, ngã về phía thất hoàng tử.
Quân thủ thành nhanh chóng chộp tới hướng lão thái thái, sợ bà va chạm thất hoàng tử, nhưng hắn chẳng bắt được gì.
Lúc lão thái thái lảo đảo ngã vào thất hoàng tử, một cây dao găm sắc bén lành lạnh đâm vào trái tim thất hoàng tử!
Tốc độ vừa nhanh vừa vội, xuống tay vừa chuẩn vừa ổn!
"Chủ tử!"
Mặt mũi Nhị Thuận trắng bệch, có làm sao cũng không ngờ có biến cố như vậy.
Trong lúc nhất thời, cơ hồ gây sự chú ý cho mọi người.
Tô Lạc lặng yên lui về sau, rời khỏi hàng ngũ...
Không được, hiện tại cửa thành này cô qua không được, bởi vì cô bị gương chiếu một phát, cũng sẽ hiện ra nguyên hình.
Nhưng ai ngờ, lúc Tô Lạc lui về sau, một thanh âm kích động gọi cô: "Vực nhi! Vực nhi!"
Trái tim Tô Lạc hơi hơi run lên.
Không thể nào, trùng hợp vậy? Gặp được mẫu thân của thân thể này?
Tô Lạc như nhớ ra, mẫu thân của thân thể này chính là người vong ân phụ nghĩa, dù là đối với đứa con của mình, cũng là loại người nhẫn tâm.
"Vực nhi?!"
Ai ngờ lúc này, Vương Thị đang ở vẫy tay về hướng Tô Lạc.
Tuy rằng rất nhiều người đều bị gây sự chú ý bởi lão thái thái,nhưng tiếng gọi của Vương Thị, cũng làm cho không ít người ngẩng đầu nhìn hướng Tô Lạc.
Tô Lạc biết, nếu không trả lời, nhất định sẽ gây sự hoài nghi...
Nhưng, quan hệ của Vương Vực và Vương Thị lại không tốt, bởi vì trước đó Vương Vực nhìn không quen hành vi của Vương Thị, tức giận một mình tông cửa xông ra.
Vì thế, Vương Vực mà Tô Lạc sắm vai lúc này trừng mắt nhìn Vương Thị, sắc mặt không tốt.
Vương Thị vốn dĩ xếp hàng theo đám người kia một lúc, lúc này nhanh chóng đi ra từ hàng ngũ, bước nhanh đến trước mặt Tô Lạc.
Bà dùng ngữ khí cầu xin nhìn Vương Vực: "Vực nhi, lúc trước đều là mẹ không tốt, mẹ không nên cho con một mình rời đi, con tha thứ cho mẹ được không?"
Tô Lạc hừ một tiếng, phất tay Vương Thị ra.
Vương Thị đau khổ cầu xin: "Có chuyện gì, chúng ta đi ra ngoài trước được không? Nơi này không phải nơi để nói chuyện."
Tô Lạc cũng không muốn gây sự chú ý của người bên ngoài, cho nên giả vờ nghe theo, bị Vương Thị túm vào hàng ngũ.
Nhưng nơi này đã gây sự chú ý cho người bên ngoài.
Nhị Thuận cười lạnh một tiếng, chỉ vào bức họa trên tường, nói với mọi người: "Xem kĩ đi! Nếu người nào nhìn thấy người này, đều đứng ra cho ta!"
"Đứng ra báo cáo đều có thưởng, biết rõ cũng không đứng ra, vậy hãy cẩn thận đầu của các ngươi!"
Đến gần đó, Vương Thị bọn họ đã nhìn rõ bức họa kia.
Lúc Vương Thị nhìn thấy bức họa kia, bà nhất thời trước mắt sáng ngời!
Bức họa này, người này... Không phải là!!!
Lúc bà sắp đứng ra, Tô Lạc lại túm bà một cái, thanh âm lạnh lùng: "Mẹ lại muốn làm cái gì?!"
Vương Thị sửng sốt: "Con không nghe thấy sao, báo cáo a!"
Ánh mắt Tô Lạc lạnh như băng, Vương Thị này...
"Mẹ muốn báo cáo thế nào? Báo cáo cô ta đã cứu đứa con của mẹ một mạng sao? Mẹ cảm thấy thất hoàng tử có thuận tay làm thịt đứa con của mẹ hay không?"
Vương Thị: "...Sẽ vậy sao?"
Tô Lạc thản nhiên cười lạnh: "Mẹ có thể thử xem."
Mà giờ phút này, rất nhiều người trong hàng ngũ, đôi mắt cũng hơi biến sắc.
Bởi vì bức họa kia, vị cô nương kia... Rõ ràng chính là Tô cô nương lúc trước giúp qua bọn họ rất nhiều.
Lần ở sông mực thì không cần nói, sau đó là trong tầng thứ bảy sương trắng dày đặc, nếu không phải Tô cô nương ra tay cứu giúp, tất cả mọi người đều mất mạng, có thể nói, Tô cô nương là ân nhân cứu mạng của bọn họ!
Mọi người liếc nhau, đều âm thầm quyết định chủ ý trong lòng.
"Bà, quen biết người này sao?" Nhị Thuận kéo Kim Hoa đại nương một phen.
Trái tim mọi người trở nên mãnh liệt.
Kim Hoa đại nương trong lòng tràn ngập cảm kích với Tô Lạc, giờ phút này sẽ không biết nói gì, bà chỉ nói nhẹ: "Gặp qua, chúng tôi đều ở cùng một khách trạm, nhưng không quen."
Nhị Thuận nhìn chằm chằm bà: "Không quen?"
Kim Hoa đại nương gật đầu: "Chỉ là ở cùng khách trạm, quan hệ gặp mặt gật đầu."
Nhị Thuận nhíu mày: "Bà biết danh tính, lai lịch của cô ta?"
Kim Hoa đại nương lắc đầu: "Vị cô nương này thần bí lắm, luôn giữ khoảng cách với chúng tôi, không ai biết cô ta đến từ đâu, về phần họ...Mọi người đều gọi là Tô cô nương, không biết là họ Tô, hay là tên có chữ Tô, nhưng đại khái... Cũng không thể xem là thật."
Cặp mắt lạnh như băng của Nhị Thuận nhìn chằm chằm Kim Hoa đại nương, tựa hồ như nhìn ra thứ đồ khác từ trên mặt bà.
Nhưng Kim Hoa đại nương lại nói: "Tôi nói là sự thật, mấy chục người ở sau, mọi người đều ở cùng khách trạm, nếu không tin, ngài có thể hỏi bọn họ!"
Nhị Thuận nhìn Kim Hoa đại nương một cái, quả thực đến hỏi những người khác, cách nói của mọi người đều giống với Kim Hoa đại nương.
Nhưng rất nhanh, liền đến phiên Vương Thị.
Con tim mọi người quặn thắt một cái, không ổn! Vương Thị quả là rất hận Tô cô nương, bà ta có giở trờ không...
Ai ngờ lúc này, Nhị Thuận cười lạnh một tiếng: "Nếu trong số các ngươi có người nói dối, vậy mấy chục người các ngươi...tất cả đều có tội liên quan!"
Tâm can Kim Hoa đại nương bọn họ càng quặn thắt, cũng không dám thở mạnh.
Mà đúng lúc này, có một người bước nhanh đến bên Nhị Thuận, ghé vào lỗ tai hắn nói nhỏ.
Nhưng thì ra -
Vị lão thái thái trước đó không có tổn thương thất hoàng tử, ngược lại bị thất hoàng tử đạp một cái, hộc máu bay ngược ra ngoài, lúc này có người đang gỡ đi kem dịch dung trên mặt bà.
Sau khi kem dịch dung được gỡ đi...
Nhận xét
Đăng nhận xét