Chương 11399 + 11400: Nổ tung

Bởi vì bọn họ đã nhìn thấy bóng dáng quần áo từ khe hở của lá cây rồi.
Nếu đoán không sai, mục tiêu giờ phút này đúng giờ đang ngủ.
Đội trưởng làm động tác tay cẩn thận đi tới, vì thế đội ngũ này tất cả đều lặng yên đi tới, chân giẫm trên mặt đất, không có phát ra một chút tiếng vang.
Tô Lạc ở ngoài vài trăm thước nhìn thấy điểm dừng chân của bọn họ, trong lòng âm thầm nói: Vận khí này đủ may nhỉ, như vậy cũng có thể tránh đi.
Nhưng...
Cô không chỉ đặt bẫy một nơi, cứ xem đi.
"Ngươi đã bị bao vây, xuống đây đi!"
Vũ khí trong tay đội trưởng chỉ thẳng lên mục tiêu trên cây.
Nhưng mục tiêu không nhúc nhích.
Trong lòng đội trưởng âm thầm cười lạnh, lúc này còn dám giả bộ?
"Hai người đi lên, túm ả ta xuống cho ta!" Đội trưởng vung tay lên, nháy mắt thân hình hai gã cường giả thực lực đỉnh của Tinh Thần cảnh bốn sao nhanh chóng lướt qua!
Nhưng ngay lúc này!
Soạt một tiếng, hai người nháy mắt bị một sợi tơ thiết vàng quấn lại, treo trên nhánh cây!
Biến cố đột phát!
Trong miệng đội trưởng kinh hô một tiếng: "Có bẫy! Cẩn thận!"
Hai người bị tơ thiết vàng quấn lại càng giãy giụa, thì càng bị quấn chặt, dây thừng này là dây trói tiên của Tô Lạc, người bình thường không thoát được.
"Phá cho ta!"
Trường đao trong tay đội trưởng xẹt qua giữa không trung, một luồng linh khí từ trời mà ra!
Soạt!
Tơ thiết vàng ánh lửa văng khắp nơi, hai người bên trong phát ra tiếng kêu thảm thiết a a a.
Tơ thiết vàng không có dấu vết nứt ra.
Đội trưởng trong lòng âm thầm chửi má nó, nhưng hiện tại không phải là lúc hắn mắng chửi người.
Chỉ thấy trường kiếm của đội trưởng vung lên, dây thừng trên cây trong nháy mắt bị chặt đứt!
Đội trưởng trong lòng âm thầm mừng như điên, may mà chặt đứt, nếu không hai người treo trên kia thật sự là...
Nhưng mà, đội trưởng còn chưa kịp vui mừng, lại nghe thấy loảng xoảng một tiếng vang lên!
Hai người bị quấn thành hình cây dưa rơi xuống, lập tức đụng chạm vào quỷ lôi mà Tô Lạc treo trên cây.
Đoàng!
Tiếng nổ mạnh kịch liệt vang lên!
"A!"
Hai người trong tơ thiết vàng đau đến kêu gào điên cuồng, muốn chạy cũng chạy không thoát, theo bản năng kịch liệt giãy giụa, nhưng càng giãy giụa, thân mình bị quấn càng chặt, từng sợi tơ vàng cứ siết chặt vào phần thịt của họ.
Nhóm đội trưởng đều lui về sau, nhưng!
Khi bọn hắn lúc trong lần bối rối này giẫm lung tung!
Bang bang bang!
Từng tiếng nổ mạnh vang lên, nổ đến độ bọn họ hoảng hốt lo sợ.
Tô Lạc thu hồi súng ống trong tay.
Vua súng ống này, đáng tiếc khi dùng trên người bọn họ, bởi vì mỗi một viên đan dược đều trân quý lắm.
Sau khi thu hồi súng ống, Tô Lạc lấy cây dao găm Nghiên Hoa cất trong áo.
Cô rõ nhất nơi này được mình chôn địa lôi, cho nên hắn cô lặng yên ẩn núp phía sau đội trưởng!
Bắt trộm mới bắt vua, cho nên giết người cũng cũng giết đội trưởng trước.
Chỉ cần giết đội trưởng này, bọn họ không có thủ lĩnh, tự nhiên sẽ hỗn loạn.
Tô Lạc nhắm chuẩn thời cơ, thân mình mạnh bạo xông pha về trước, bay phụt qua đó!
Đội trưởng đang thật cẩn thận tránh né địa lôi, tránh việc mình không cẩn thận giẫm vào, lại bỗng nhiên cảm giác sau lưng lành lạnh!
Hắn theo bản năng quay đầu lại, chỉ thấy một cây dao găm vốn dĩ lướt qua hướng cổ họng hắn lại xẹt qua trước người hắn một đường cong, một phát đâm vào trong ngực hắn!
"Ách..."
Đội trưởng không phản ứng lại, chỉ nhìn cây dao găm rút ra thật mạnh!
Bốn phương tám hướng đều là ánh lửa nổ mạnh và sương khói, khả năng nhìn rõ cực thấp!
Ngực đội trưởng bị người nào đâm vào, nhưng lại không ai biết được.
"Ách..."
Đội trưởng đang chuẩn bị phát ra âm thanh cầu cứu, nhưng mà, không đợi hắn lên tiếng, cây dao dính máu đã hướng vào cổ họng hắn, mà hắn, không hề có sức phản kháng.

"Ách..."
Cuối cùng đội trưởng chỉ có thể phát ra chút tiếng vang này, nhưng mà triệt để ngã luôn xuống đất.
Khóe môi Tô Lạc cong lên thành một đường vòng cung.
Đội trưởng đã chết, hai người bị tơ thiết vàng quấn cũng bị nổ chết, tiểu đội này tổng cộng có sáu người, bây giờ đã đi ba, chỉ còn lại ba.
Nhưng ba người này cũng không dễ đối phó, bởi vì Tô Lạc phát hiện thực lực của bọn họ đều là Tinh Thần cảnh năm sao.
Mà Tô Lạc hiện tại, đã là Tinh Thần cảnh năm sao.
Có thể dùng trí, Tô Lạc chưa bao giờ lựa chọn dùng lực, quá mệt mỏi rồi.
Tô Lạc nắm chặt dao găm Nghiên Hoa, thân hình vừa chuyển, lại đến phía sau một người.
Trong bóng đêm, trong miệng vị Tinh Thần cảnh năm sao còn hô: "Đội trưởng? Đội trưởng?!"
Bởi vì hắn phát ra tiếng vang, cho nên Tô Lạc mới tập trung vị trí của hắn!
Phụt!
Dao găm trực tiếp xuyên thấu trái tim!
Tinh Thần cảnh năm sao, sao chỉ chốc lát, lại bị Tô Lạc giết?
"Ngươi..." Trước khi chết, người này quay đầu lại nhìn Tô Lạc, giận dữ lên tiếng: "Mục tiêu ở đây!"
Trong lòng Tô Lạc kinh ngạc, cú vừa rồi, lại không giết chết hắn?
Tô Lạc thông qua dao găm cảm nhận được, trái tim đối phương chỉ bị dao găm của cô xẹt ngang?
Thật sự là may mắn quá, lệch qua trái tim một tí!
Nhưng ngay lúc hắn giận dữ lên tiếng, Tô Lạc đã bẽ gãy cổ hắn!
Nhưng âm thanh vẫn truyền ra ngoài rồi.
Hai người còn lại hai mặt nhìn nhau.
Mục tiêu ngay tại nơi này, hơn nữa giây lát giết chết bốn người bọn họ... Bọn họ còn lại làm sao có thể đối phó?
Hai người liếc nhau, lần lượt đến các hướng chạy như bay đi!
Còn muốn chạy?
Khóe môi Tô Lạc cong lên thành đường vòng cung, tuôn ra dao găm Nghiên Hoa trong tay!
Trực tiếp đâm vào phía sau lưng một kẻ tu luyện trong đó!
Nhưng hắn né tránh được.
Dao găm vốn dĩ hướng vào trái tim, giờ phút này chỉ là đâm vào phía sau lưng hắn thôi, tuy rằng đả thương hắn, nhưng chẳng hề gì!
Tô Lạc không quan tâm kẻ tu luyện bị thương này, bởi vì biết tốc độ hiện tại của hắn không cách nào bùng nổ.
Cho nên Tô Lạc xoay người đuổi theo người còn lại.
Hai người kia một người đi hướng bắc, một người đi hướng tây, cái tên trước đó bị thương đi về hướng bắc, cho nên Tô Lạc hiện tại đi tây đuổi giết!
Dịch chuyển tức thời!
Sau ba lần dịch chuyển tức thời, Tô Lạc cũng nhỉn thấy phía trước kẻ tu luyện bay nhanh như gió.
Tô Lạc nghĩ đến suốt chặng đường bị người đuổi giết, hiện tại cũng đã phong thuỷ thay phiên luân chuyển.
Ke tu luyện quay đầu lại nhìn thấy Tô Lạc, trong lòng quýnh lên, lại đẩy nhanh tốc độ.
Nhưng hắn không hề ngờ rằng, nháy mắt tiếp theo, Tô Lạc lại đứng trước mặt hắn, mà hắn thiếu chút nữa gặp trực diện!
Thật ra mọi người đều là Tinh Thần cảnh năm sao, Tô Lạc vẫn là năm sao sơ cấp, mà đối phương là năm sao đỉnh phong, thực sự kể ra thì, đối phương còn đánh giỏi hơn Tô Lạc.
Nhưng Tô Lạc vừa ra tay đã đánh gục bốn tên đồng bọn của đối phương, tạo cho đối phương nỗi sợ rất lớn, cho nên hắn chỉ muốn chạy!
Khóe miệng Tô Lạc nhếch lên một nụ cười lạnh: "Ngươi muốn chạy đi đâu? Nằm xuống cho ta!"
Dao găm Nghiên Hoa không ở bên người, Tô Lạc rút ra trường kiếm trong tay!
Kẻ tu luyện âm thầm cắn răng!
Nếu chạy không thoát, vậy chỉ có thể chiến, hy vọng mình có thể kéo dài thêm chút thời gian cho đồng bọn, thất hoàng tử chắc đang trên đường đuổi đến!
Nghĩ vậy, hắn nở một nụ cười lạnh dữ tợn: "Chiến thì chiến, ai sợ ai?!"
Nói xong còn không đợi Tô Lạc xuất chiêu, hắn đã vọt lên như mãnh hổ, toàn tâm đánh một trận đánh kéo dài tiêu hao sức lực!
Nhưng, Tô Lạc làm sao có thể như ý hắn mong muốn?
Thứ Tô Lạc cần là đánh nhanh thắng nhanh!


Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Chương 11335: Mẹ nợ con trả (1)

Chương 11297: Chào đời (1)

Chương 11364 + 11365: Thất hoàng tử