Chương 11389 + 11390: Đuổi theo
Tô Mộc Dương bọn họ sau khi từ biệt Phụng Vũ*, lập tức đi theo con đường Tô Lạc nói, rất nhanh biến mất trước mặt cô.
Tô Lạc thấy bọn họ đi xa, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Phía sau còn đang chiến đấu.
Thất hoàng tử và mãng xà ngàn thọ tạm thời chưa phân thắng bại, nhưng sẽ nhanh thôi.
Ánh mắt Tô Lạc nhìn chằm chằm con sông đen kịt...
Không bao lâu, một tiếng đoàng vang lên!
Âm thanh nổ tung xông pha tận trời, tất cả mọi người đều bị âm thanh này dọa mất.
"Chạy mau, mau chóng ra khỏi thành!"
Những người đi ra từ trong dương mộ, lúc này đều như điên hướng cửa thành chạy.
Tô Mộc Dương cùng Tiểu Khắc được Tô Lạc ăn mặc cẩn thận, cho nên lúc này xen lẫn trong trong đám người cũng không ai phát hiện họ.
Bọn họ bây giờ còn chưa ra Thất Lạc Thành, một khi thất hoàng tử đi ra...
Với thực lực của hắn, hắn phút chốc là có thể truyền lệnh Thất Lạc Thành thành chủ, bảo thành chủ đóng cửa thành, một nắm tóm trọn.
Cho nên Tô Lạc quyết định tranh thủ một ít thời gian cho Tô Mộc Dương cùng Tiểu Khắc.
Đương nhiên, nếu thất hoàng tử thua, mãng xà ngàn thọ thắng thì, vậy thì tốt quá rồi.
Nhưng nga lúc này, thanh âm bi thương của con cóc độc vang lên bên tai Tô Lạc: "Lão mãng... Không được rồi."
Thân người Tô Lạc có hơi tê cứng.
Con cóc độc buồn rười rượi: "Lão mãng lợi hại như vậy cũng đánh không lại thất hoàng tử, người của Hiên Viên gia tu vi khi nào mà mạnh vậy?"
Tô Lạc: "Thất hoàng tử đâu?"
Con cóc độc cố gắng lắng nghe một hồi, liền nói cho Tô Lạc: "Thất hoàng tử bị thương rồi."
Thấy Tô Lạc vui sướng, con cóc độc lại thản nhiên mở miệng: "Nhưng không nặng, nghỉ ngơi hơn tháng có thể hồi phục, nhưng lão mãng hắn... Đã không còn rồi."
Tô Lạc biết nơi này là địa bàn cũ của con cóc độc, nó nhất định có cách biết tin tức, cũng biết tin tức này nhất định là chuẩn xác.
Tô Lạc vuốt cằm: "Thất hoàng tử đi tìm bảo bối, nhưng đồ vật đều bị chúng ta lấy đi, hắn nhất định thẹn quá hóa giận, dưới cơn thịnh nộ, chuyện gì cũng làm được."
Dừng một chút, Tô Lạc lại nói: "Lúc trong thạch thất tổ ong, ngoài hắn ra là ta. Cho nên dù ta biểu hiện yếu hơn, hắn cũng sẽ hoài nghi ta."
Con cóc độc gật gật đầu.
Tô Lạc thản nhiên nói: "Như vậy..."
"Ể, đó là cái gì?" Ánh mắt Tô Lạc nhìn ven đường cách đó không xa, nơi đó có một vũng bùn, mà vũng bùn có một khối... Thi thể?
Tô Lạc bước nhanh qua đó xem, đôi mắt lại hơi hơi nhướn lên.
Đây là một vị thiếu niên, hơn nữa vị thiếu niên này cô biết.
Lúc trước độ sông mực, có hai mẹ con, trong đó người con trúng độc sắp chết, là Tô Lạc ra tay cứu hắn. Nhưng về sau mẫu thân kia lại lấy oán trả ơn Tô Lạc, con bà lại là người tốt, nhìn không quen hành vi của mẹ, tức giận sớm đã ra dương mộ.
Mẫu thân này là Vương Thị, con trai bà tên Vương Vực.
Mà hiện tại mặt hướng lên nằm ở vũng bùn vẫn không nhúc nhích, đó là Vương Vực.
Trên mặt Tô Lạc hiện lên một vẻ ngưng trọng, cô lên trước kiểm tra hơi thở Vương Vực, phát hiện hắn sớm đã không còn thở, mạch đập cũng đã ngừng từ lâu.
Y thuật Tô Lạc rất mạnh, nhưng cô không cách nào cứu một người tắt thở ít nhất mấy canh giờ.
Con cóc độc kinh hô một tiếng: "Thất hoàng tử kia sắp ra rồi! Chạy mau a!"
Tô Lạc lại biết... Thất hoàng tử nhất định sẽ bắt giữ cô.
Thà giết lầm, không buông tha.
Cho nên cô rất nguy hiểm.
Kế hiện giờ là...
Tô Lạc nhanh chóng cởi áo ngoài của Vương Vực, trong miệng mặc niệm một câu thật có lỗi với hắn.
Trước đó cứu ngươi một mạng, giờ sắm vai ngươi một hồi, coi như ngươi trả ân cứu mạng của ta.
Tô Lạc nhanh chóng sắm vai thành Vương Vực, thân mình cũng lăn lộn trong vũng bùn, lúc đứng lên, thoạt nhìn còn có bẩn bĩu.
Đúng lúc này, Tô Lạc nhìn thấy trên đỉnh đầu có người bay lướt qua.
Là thất hoàng tử!
Đôi mắt cô có hơi nhắm lại.
Không chậm trễ nữa, Tô Lạc dùng tốc độ nhanh nhất phóng đi hướng thất hoàng tử rời khỏi.
Quả nhiên, lúc Tô Lạc đến, thành chủ đã hạ lệnh đóng cửa thành.
"Tìm khắp thành, cần phải tìm cho ra người kia!" Thất hoàng tử đứng ở đầu tường, quần áo dính máu, ánh mắt thèm thuồng tàn ác.
Thất Lạc Thành thành chủ nghe lệnh làm việc.
Về phần những người trong thành, tạm thời không ra được.
"Nhưng, có không ít người đã lao ra trước, về phần điện hạ ngài muốn tìm, không biết đã...lao ra chưa." Thất Lạc Thành thành chủ thản nhiên lên tiếng.
Thất hoàng tử liếc ngang Thất Lạc Thành thành chủ một cái!
Thất Lạc Thành thành chủ từ đầu đến cuối đều lãnh đạm, thật giống như một xác sống vậy.
Cho dù thất hoàng tử tức giận, hắn cũng như vậy.
"Thành chủ tựa hồ thực hy vọng ả ta chạy mất?" Đôi mắt nguy hiểm của thất hoàng tử nheo lại.
Thần sắc Thất Lạc Thành thành chủ thản nhiên như trước: "Không liên quan đến mỗ."
"Không liên quan?!" Thất hoàng tử tức giận vỗ đầu tường, nhất thời ào ào, không ngừng có đá vụn rơi từ trên xuống, "Nếu để người kia chạy mất, ta xem thúc còn có thể giữ cái đầu trên cổ không!"
Thất Lạc Thành chủ thần sắc thản nhiên như trước: "Giữ không được, đến cũng chẳng sao."
Thất hoàng tử tức lắm, hắn muốn một chân đá Thất Lạc Thành chủ, nhưng không được... Bởi vì này thân phận Thất Lạc Thành thành chủ...
"Hoàng thúc, thúc lại hà tất ép ta!" Thất hoàng tử kề sát Thất Lạc Thành chủ, âm thầm nghiến răng.
Không ai biết, Thất Lạc Thành thành chủ lại là họ Hiên Viên, hơn nữa lại có quan hệ huyết thống với Hiên Viên đế như vậy.
Thần sắc Thất Lạc Thành chủ thản nhiên như trước: "Mỗ vẫn quản nhàn sự, thì làm sao ép người?"
Thất hoàng tử lạnh lùng nhìn Thất Lạc Thành chủ một cái, sắc mặt tái mét.
Hắn lần này được manh mối, tự mình ra đây tìm, thuộc về hành động bí mật của hắn, cho nên không được triệu tập lực lượng bên ngoài, tránh gây chú ý cho Hiên Viên đế.
"Hoàng thúc thật sự không tiểu thất?" Thất hoàng tử nhìn chằm chằm Thất Lạc Thành chủ.
Thất Lạc Thành chủ cười khổ: "Thất hoàng tử tìm thứ gì? Có lẽ mỗ có thể giúp đỡ."
Thất hoàng tử phất tay áo cười lạnh!
"Đồ vật không cần ngài tìm giúp, nhưng Thất Lạc Thành, hoàng thúc ngài phải bảo vệ tốt, nếu là con kiến chạy mất... Ta cũng không khoan dung đâu!"
Thất hoàng tử lấy bút mực, rất nhanh, một khuôn mặt xuất hiện ở trước mặt mọi người.
Tô Lạc bọn họ đi ra hành tẩu giang hồ, dung mạo tự nhiên phải trải qua thay đổi, cho nên lúc thất hoàng tử đem hình ảnh cho Thất Lạc Thành chủ xem, Thất Lạc Thành chủ lắc đầu, tỏ vẻ chưa thấy qua người này.
Thất hoàng tử lập tức dặn dò, trọng thưởng ngàn vàng, tìm kiếm manh mối vị cô nương này.
"Cô ta còn trong thành, ta có thể cảm nhận được hơi thở tồn tại của cô ta." Thất hoàng tử âm thầm cắn răng nói.
Đây là hơi thở Tô Lạc cố ý thả ra, chỉ để, kéo dài bước chân của thất hoàng tử, để hắn không có sức đuổi theo giết Tiểu Khắc cùng Tô Mộc Dương, mà là đặt hết sức vào người mình bên trong thành.
Mà Tô Lạc lúc này...
Cô đang xếp hàng chuẩn bị ra khỏi thành.
Đương nhiên Tô Lạc lúc này, đã không cố ý phóng thích hơi thở ra, cho nên thất hoàng tử cũng không biết Tô Lạc cụ thể ở nơi nào.
Chỉ cần kiểm tra không có lầm, là có thể ra khỏi thành, dù là thất hoàng tử cũng ngăn cản không được bạo động của ngàn vạn giang hồ nhân sĩ.
*Biệt danh của Tô Lạc
Tô Lạc thấy bọn họ đi xa, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Phía sau còn đang chiến đấu.
Thất hoàng tử và mãng xà ngàn thọ tạm thời chưa phân thắng bại, nhưng sẽ nhanh thôi.
Ánh mắt Tô Lạc nhìn chằm chằm con sông đen kịt...
Không bao lâu, một tiếng đoàng vang lên!
Âm thanh nổ tung xông pha tận trời, tất cả mọi người đều bị âm thanh này dọa mất.
"Chạy mau, mau chóng ra khỏi thành!"
Những người đi ra từ trong dương mộ, lúc này đều như điên hướng cửa thành chạy.
Tô Mộc Dương cùng Tiểu Khắc được Tô Lạc ăn mặc cẩn thận, cho nên lúc này xen lẫn trong trong đám người cũng không ai phát hiện họ.
Bọn họ bây giờ còn chưa ra Thất Lạc Thành, một khi thất hoàng tử đi ra...
Với thực lực của hắn, hắn phút chốc là có thể truyền lệnh Thất Lạc Thành thành chủ, bảo thành chủ đóng cửa thành, một nắm tóm trọn.
Cho nên Tô Lạc quyết định tranh thủ một ít thời gian cho Tô Mộc Dương cùng Tiểu Khắc.
Đương nhiên, nếu thất hoàng tử thua, mãng xà ngàn thọ thắng thì, vậy thì tốt quá rồi.
Nhưng nga lúc này, thanh âm bi thương của con cóc độc vang lên bên tai Tô Lạc: "Lão mãng... Không được rồi."
Thân người Tô Lạc có hơi tê cứng.
Con cóc độc buồn rười rượi: "Lão mãng lợi hại như vậy cũng đánh không lại thất hoàng tử, người của Hiên Viên gia tu vi khi nào mà mạnh vậy?"
Tô Lạc: "Thất hoàng tử đâu?"
Con cóc độc cố gắng lắng nghe một hồi, liền nói cho Tô Lạc: "Thất hoàng tử bị thương rồi."
Thấy Tô Lạc vui sướng, con cóc độc lại thản nhiên mở miệng: "Nhưng không nặng, nghỉ ngơi hơn tháng có thể hồi phục, nhưng lão mãng hắn... Đã không còn rồi."
Tô Lạc biết nơi này là địa bàn cũ của con cóc độc, nó nhất định có cách biết tin tức, cũng biết tin tức này nhất định là chuẩn xác.
Tô Lạc vuốt cằm: "Thất hoàng tử đi tìm bảo bối, nhưng đồ vật đều bị chúng ta lấy đi, hắn nhất định thẹn quá hóa giận, dưới cơn thịnh nộ, chuyện gì cũng làm được."
Dừng một chút, Tô Lạc lại nói: "Lúc trong thạch thất tổ ong, ngoài hắn ra là ta. Cho nên dù ta biểu hiện yếu hơn, hắn cũng sẽ hoài nghi ta."
Con cóc độc gật gật đầu.
Tô Lạc thản nhiên nói: "Như vậy..."
"Ể, đó là cái gì?" Ánh mắt Tô Lạc nhìn ven đường cách đó không xa, nơi đó có một vũng bùn, mà vũng bùn có một khối... Thi thể?
Tô Lạc bước nhanh qua đó xem, đôi mắt lại hơi hơi nhướn lên.
Đây là một vị thiếu niên, hơn nữa vị thiếu niên này cô biết.
Lúc trước độ sông mực, có hai mẹ con, trong đó người con trúng độc sắp chết, là Tô Lạc ra tay cứu hắn. Nhưng về sau mẫu thân kia lại lấy oán trả ơn Tô Lạc, con bà lại là người tốt, nhìn không quen hành vi của mẹ, tức giận sớm đã ra dương mộ.
Mẫu thân này là Vương Thị, con trai bà tên Vương Vực.
Mà hiện tại mặt hướng lên nằm ở vũng bùn vẫn không nhúc nhích, đó là Vương Vực.
Trên mặt Tô Lạc hiện lên một vẻ ngưng trọng, cô lên trước kiểm tra hơi thở Vương Vực, phát hiện hắn sớm đã không còn thở, mạch đập cũng đã ngừng từ lâu.
Y thuật Tô Lạc rất mạnh, nhưng cô không cách nào cứu một người tắt thở ít nhất mấy canh giờ.
Con cóc độc kinh hô một tiếng: "Thất hoàng tử kia sắp ra rồi! Chạy mau a!"
Tô Lạc lại biết... Thất hoàng tử nhất định sẽ bắt giữ cô.
Thà giết lầm, không buông tha.
Cho nên cô rất nguy hiểm.
Kế hiện giờ là...
Tô Lạc nhanh chóng cởi áo ngoài của Vương Vực, trong miệng mặc niệm một câu thật có lỗi với hắn.
Trước đó cứu ngươi một mạng, giờ sắm vai ngươi một hồi, coi như ngươi trả ân cứu mạng của ta.
Tô Lạc nhanh chóng sắm vai thành Vương Vực, thân mình cũng lăn lộn trong vũng bùn, lúc đứng lên, thoạt nhìn còn có bẩn bĩu.
Đúng lúc này, Tô Lạc nhìn thấy trên đỉnh đầu có người bay lướt qua.
Là thất hoàng tử!
Đôi mắt cô có hơi nhắm lại.
Không chậm trễ nữa, Tô Lạc dùng tốc độ nhanh nhất phóng đi hướng thất hoàng tử rời khỏi.
Quả nhiên, lúc Tô Lạc đến, thành chủ đã hạ lệnh đóng cửa thành.
"Tìm khắp thành, cần phải tìm cho ra người kia!" Thất hoàng tử đứng ở đầu tường, quần áo dính máu, ánh mắt thèm thuồng tàn ác.
Thất Lạc Thành thành chủ nghe lệnh làm việc.
Về phần những người trong thành, tạm thời không ra được.
"Nhưng, có không ít người đã lao ra trước, về phần điện hạ ngài muốn tìm, không biết đã...lao ra chưa." Thất Lạc Thành thành chủ thản nhiên lên tiếng.
Thất hoàng tử liếc ngang Thất Lạc Thành thành chủ một cái!
Thất Lạc Thành thành chủ từ đầu đến cuối đều lãnh đạm, thật giống như một xác sống vậy.
Cho dù thất hoàng tử tức giận, hắn cũng như vậy.
"Thành chủ tựa hồ thực hy vọng ả ta chạy mất?" Đôi mắt nguy hiểm của thất hoàng tử nheo lại.
Thần sắc Thất Lạc Thành thành chủ thản nhiên như trước: "Không liên quan đến mỗ."
"Không liên quan?!" Thất hoàng tử tức giận vỗ đầu tường, nhất thời ào ào, không ngừng có đá vụn rơi từ trên xuống, "Nếu để người kia chạy mất, ta xem thúc còn có thể giữ cái đầu trên cổ không!"
Thất Lạc Thành chủ thần sắc thản nhiên như trước: "Giữ không được, đến cũng chẳng sao."
Thất hoàng tử tức lắm, hắn muốn một chân đá Thất Lạc Thành chủ, nhưng không được... Bởi vì này thân phận Thất Lạc Thành thành chủ...
"Hoàng thúc, thúc lại hà tất ép ta!" Thất hoàng tử kề sát Thất Lạc Thành chủ, âm thầm nghiến răng.
Không ai biết, Thất Lạc Thành thành chủ lại là họ Hiên Viên, hơn nữa lại có quan hệ huyết thống với Hiên Viên đế như vậy.
Thần sắc Thất Lạc Thành chủ thản nhiên như trước: "Mỗ vẫn quản nhàn sự, thì làm sao ép người?"
Thất hoàng tử lạnh lùng nhìn Thất Lạc Thành chủ một cái, sắc mặt tái mét.
Hắn lần này được manh mối, tự mình ra đây tìm, thuộc về hành động bí mật của hắn, cho nên không được triệu tập lực lượng bên ngoài, tránh gây chú ý cho Hiên Viên đế.
"Hoàng thúc thật sự không tiểu thất?" Thất hoàng tử nhìn chằm chằm Thất Lạc Thành chủ.
Thất Lạc Thành chủ cười khổ: "Thất hoàng tử tìm thứ gì? Có lẽ mỗ có thể giúp đỡ."
Thất hoàng tử phất tay áo cười lạnh!
"Đồ vật không cần ngài tìm giúp, nhưng Thất Lạc Thành, hoàng thúc ngài phải bảo vệ tốt, nếu là con kiến chạy mất... Ta cũng không khoan dung đâu!"
Thất hoàng tử lấy bút mực, rất nhanh, một khuôn mặt xuất hiện ở trước mặt mọi người.
Tô Lạc bọn họ đi ra hành tẩu giang hồ, dung mạo tự nhiên phải trải qua thay đổi, cho nên lúc thất hoàng tử đem hình ảnh cho Thất Lạc Thành chủ xem, Thất Lạc Thành chủ lắc đầu, tỏ vẻ chưa thấy qua người này.
Thất hoàng tử lập tức dặn dò, trọng thưởng ngàn vàng, tìm kiếm manh mối vị cô nương này.
"Cô ta còn trong thành, ta có thể cảm nhận được hơi thở tồn tại của cô ta." Thất hoàng tử âm thầm cắn răng nói.
Đây là hơi thở Tô Lạc cố ý thả ra, chỉ để, kéo dài bước chân của thất hoàng tử, để hắn không có sức đuổi theo giết Tiểu Khắc cùng Tô Mộc Dương, mà là đặt hết sức vào người mình bên trong thành.
Mà Tô Lạc lúc này...
Cô đang xếp hàng chuẩn bị ra khỏi thành.
Đương nhiên Tô Lạc lúc này, đã không cố ý phóng thích hơi thở ra, cho nên thất hoàng tử cũng không biết Tô Lạc cụ thể ở nơi nào.
Chỉ cần kiểm tra không có lầm, là có thể ra khỏi thành, dù là thất hoàng tử cũng ngăn cản không được bạo động của ngàn vạn giang hồ nhân sĩ.
*Biệt danh của Tô Lạc
Nhận xét
Đăng nhận xét