Chương 11386: Chạy chạy chạy 1


Khi Tô Lạc từ hồ sâu trồi lên mặt nước, chỉ thấy cả người đều bị đông cứng.
Cô tê cứng trèo lên bờ, rất nhanh, trên người cô rơi xuống một mảnh băng vỡ vụn.
Tô Lạc biết giờ mình phải tu luyện cơ thể, nếu không sẽ chạy không thoát.
Cô hít sâu một cái, khoanh chân ngồi xuống đất, bắt đầu tu luyện thân thể.
Một luồng khí bắt đầu từ đan điền nóng lên, nhanh chóng chảy đến xương cốt tứ chi, làm ấm toàn thân.
Sau mười lăm phút, Tô Lạc phát hiện tay chân mình có thể hoạt động rồi.
Tuy chưa hoàn toàn hồi phục, nhưng cô không thể chờ nữa, mãng xà ngàn thọ chưa chắc kéo dài được lâu  cho cô.
Ngay lúc này, bành một tiếng, một tia bọt nước bắn lên trên từ hố sâu.
“Bắt đầu đánh rồi!” Con cóc độc hối thúc Tô Lạc: “Mau đi mau đi!”
Tô Lạc có chút lo lắng: “Nhưng mãng xà ngàn thọ...”
Con cóc độc nói: “Con mãng xà ngàn thọ này năm xưa phạm sai lầm, bị phạt trấn giữ ở đây đợi ngươi, đợi được ngươi, sứ mệnh của nó đã hết.”
Tô Lạc còn có chút do dự, con cóc độc lại lớn tiếng nói: “Mau đi! Mãng xà ngàn thọ chưa chắc đã chống cự được lâu, đến lúc đó ngươi sẽ bị thất hoàng tử tóm lấy, ngươi muốn bị hắn tóm sao?”
Tô Lạc lắc đầu, thất hoàng tử cho cô cảm giác quen thuộc, cái kiểu lạnh lùng tuyệt tình giống với một người cũ mà cô quen...
“Đi.”
Tô Lạc nhìn kĩ hố sâu một cái, quay người chạy nhanh đi.
Không bao lâu, Tô Lạc đã đến trước dương mộ.
Tô Mộc Dương họ luôn đợi Tô Lạc, còn về người khác, lúc này đã chạy mất hút rồi.
“Tô cô nương!”
Lúc cách đó không xa, Chiến Bắc Dã phát hiện Tô Lạc đầu tiên, hắn nhảy lên múa máy hai tay, tỏ vẻ rất kích động.
Lúc Tô Lạc đi ngang người họ, hạ giọng: “Chạy mau!”
Cô cũng không dừng bước, tiếp tục tiến về trước.
Chiến Bắc Dã hơi ngớ người, cái này...gì thế này?
Hắn nhìn sau lưng Tô Lạc, cũng không ai đuổi theo cô ta mà?
Nhưng Tô Mộc Dương và Tiểu Khắc theo Tô Lạc lâu rồi, không hề hoài nghi lời nói Tô Lạc, cô nói chạy là phải chạy.
Cho nên lúc Tiểu Khắc chạy, cũng không quên túm Chiến Bắc Dã.
Nhưng túm lấy bao tải vậy.
Đợi lúc Chiến Bắc Dã phản ứng lại, hắn đã bị Tiểu Khắc túm chạy xa hơn trăm mét.
“Này này này!” Chiến Bắc Dã kêu lớn.
Một gã đàn ông to xác như hắn bị khiên đi, như vậy thật không nể mặt gì cả?
“Im miệng, chạy!”
Tiểu Khắc ném hắn xuống đất, tốc độ như tiễn xông ra ngoài.
Tô Mộc Dương cũng không rảnh, trong tay hắn túm lấy cây cải nhỏ.
Trên mặt mọi người đều nghiêm túc, Chiến Bắc Dã ý thức được sự việc hình như hơi nghiêm trọng...hơn nữa...
Thất hoàng tử đâu?
Tô cô nương không phải bị thất hoàng tử mang đi sao? Sao một mình cô ta...
Đến bên bờ, đã không còn thuyền.
Thuyền bị người ta lái đi hết rồi.
Chiến Bắc Dã cười,  nói rất hào sảng: “Cũng may lúc trước ta mua sẵn thuyền dự bị, ngươi xem, bây giờ chẳng phải có sao?”
Chiến Bắc Dã vừa huơ tay, một con thuyền đủ năm người ngồi lại xuất hiện trước mặt mọi người.
“Lên!”
Tô Lạc mau chóng dặn dò.
Mọi người không chậm trễ, nhanh chóng nhảy lên thuyền.
Thế nhưng thuyền vừa đi chưa được lâu, bỗng nhiên, Chiến Bắc Dã nhận thấy có gì không ổn: “Sao ta cảm thấy...chỗ nào đó không ổn?”
Ánh mắt Tiểu Khắc nhìn đáy thuyền, đầu mày hơi cau: “Vô nước rồi.”
Nhất thời, tầm mắt của mọi người đều nhìn phía đáy thuyền.
Thế nhưng, mọi người nhất tề nhìn hướng Chiến Bắc Dã.




Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Chương 11335: Mẹ nợ con trả (1)

Chương 11297: Chào đời (1)

Chương 11364 + 11365: Thất hoàng tử