Chương 11406: Khách khanh trưởng lão 2
Tô Lạc thản nhiên nói: "Có làm khách khanh trưởng lão hay không cũng chẳng sao, nhưng Hoa Vân Tông vẫn phải đi một chuyến."
"Được được." Mộc Tịnh Ngôn rất là nhiệt tình, "Vân huynh đệc được xem là khách Đông Mộc Phong ta, thỉnh."
Tô Lạc rất nhanh đã bị thỉnh đi rồi, chỉ để lại chưởng quầy tiểu nhị ở khách trạm và đám người đứng xem thôi.
"Cứ như vậy... Đi vào?"
"Người ta là linh trận sư, được mời vào Hoa Vân Tông lại có gì ngạc nhiên đâu?"
"Nhưng hắn nói hắn là linh trận sư tông sư cấp, điểm này ta hoài nghi."
"Ta cũng hoài nghi..."
Không ít người âm thầm nói nhỏ.
Bọn họ muốn vào Hoa Vân Tông mà không được, nhưng khi nhìn thấy người khác dễ dàng đi vào như vậy, tự nhiên đỏ mắt.
Trong đó có một người liền thở dài: "Ta xem người này chính là hướng vào Mộng Vũ tiên tử, nếu không sao lại ở thời khắc mấu chốt tiến vào Hoa Vân Tông? Hơn nữa còn cố ý biểu hiện ra bản thân bất phàm?"
"Thì đó, khẳng định là vì Mộng Vũ tiên tử mà tới! Chẳng qua hắn tỏ vẻ không ham muốn thôi, khiến người ta chỉ thấy quái đản thôi!"
"Thực ra chúng ta cũng không phải không có đường, Hoa Vân Tông không phải đã mở cửa thu nhận đệ tử mới sao? Chúng ta đi khảo hạch là được, cũng chưa chắc không thành."
"Đi nào!"
Những người trong Trân Bảo Các vốn dĩ không ít, giờ phút này từng người một kích động chạy đi tham gia khảo hạch đệ tử mới nhập môn của Hoa Vân Tông.
Mộc Tịnh Ngôn dẫn Tô Lạc ngự kiếm mà đi.
Mộc Tịnh Ngôn nhìn thấy bộ dạng gầy yếu của Tô Lạc, cho rằng linh khí cô rất yếu, liền hỏi cô, có cần dẫn cô cùng nhau ngự kiếm đi về trước?
Mộc Tịnh Ngôn nói thật: "Bởi vì nếu đi dọc theo đường núi sẽ hơi lâu, có nhiều nơi là cấm địa, phải đi đường vòng, đợi đến được Đông Mộc Phong, sợ là ba ngày sau."
Tô Lạc ảm đạm cười: "Ta có thể đi."
Tô Lạc không thể phơi bày ra hết thực lực của mình, nhưng chỉ bộc lộ chút bộc lộ tài năng thì chẳng sao.
Mộc Tịnh Ngôn không khỏi nhìn Tô Lạc vài cái, trong ký ức của hắn, kẻ dốc lòng si mê linh trận pháp như vậy, về mặt tu vi đều là cực yếu.
Phải biết rằng, tinh lực của con người là có hạn, nếu là dốc lòng ở một môn, sẽ không phân tinh lực ở mặt khác, không ngờ vị Vân huynh đệ thật khác quá.
Tô Lạc cũng không có dùng kiếm của mình, bởi vì kiếm Phụng Vũ quá linh tính, lấy ra cũng dễ dàng bị người khác nhận ra, cho nên cô mượn thanh kiếm của Mộc Tịnh Ngôn.
Bọn họ đi trên không, lúc bay về hướng Đông Mộc Phong, trước mắt là một khoảng mênh mông, bên dưới là những ngọn núi xinh đẹp, đập vào mắt là một màu xanh ngắt vô tận.
Không hổ danh là tiên sơn tông môn nội tình thâm hậu.
Tô Lạc đi xuống nhìn, phát hiện trên một khe núi cô lĩnh bên dưới có một đoàn người đang đi.
Mộc Tịnh Ngôn nhìn theo hướng mắt Tô Lạc, cho là cô tò mò, liền giảng giải cho cô: "Hiện tại chính là thời kì chiêu mười năm một lần của Hoa Vân Tông bọn ta, cho nên rất nhiều người đến đây, huynh xem vị thiếu niên đi tuốt đàng trước kia..."
"Đó là đại sư huynh của bọn ta, lần này là do hắn toàn quyền phụ trách việc này." Ngữ khí Mộc Tịnh Ngôn thản nhiên.
Tô Lạc không tiếng động liếc hắn một cái.
Mộc Tịnh Ngôn cười khổ nói: "Đại sư huynh bất luận là tu vi hay thân phận đều là nhất đẳng, hơn nữa còn là chưởng môn tương lai, cho nên Mộng Vũ sư muội nếu tuyển hắn, thật cũng có thể lý giải được."
Tô Lạc tò mò nhìn Mộc Tịnh Ngôn: "Vị Mộng Vũ sư muội của các người...được nhiều người thích vậy sao? Huynh cũng muốn cưới cô ta?"
Mộc Tịnh Ngôn liếc Tô Lạc một cái: "Vân huynh đệ chẳng lẽ không muốn?"
Tô Lạc xua tay.
Mộc Tịnh Ngôn thở dài một tiếng: "Vậy đương nhiên là cực muốn rồi, nhưng đáng tiếc Mộc mỗ không có phúc phần này."
Tô Lạc thật ra vẫn có chút tò mò với vị Mộng Vũ tiên tử này.
"Được được." Mộc Tịnh Ngôn rất là nhiệt tình, "Vân huynh đệc được xem là khách Đông Mộc Phong ta, thỉnh."
Tô Lạc rất nhanh đã bị thỉnh đi rồi, chỉ để lại chưởng quầy tiểu nhị ở khách trạm và đám người đứng xem thôi.
"Cứ như vậy... Đi vào?"
"Người ta là linh trận sư, được mời vào Hoa Vân Tông lại có gì ngạc nhiên đâu?"
"Nhưng hắn nói hắn là linh trận sư tông sư cấp, điểm này ta hoài nghi."
"Ta cũng hoài nghi..."
Không ít người âm thầm nói nhỏ.
Bọn họ muốn vào Hoa Vân Tông mà không được, nhưng khi nhìn thấy người khác dễ dàng đi vào như vậy, tự nhiên đỏ mắt.
Trong đó có một người liền thở dài: "Ta xem người này chính là hướng vào Mộng Vũ tiên tử, nếu không sao lại ở thời khắc mấu chốt tiến vào Hoa Vân Tông? Hơn nữa còn cố ý biểu hiện ra bản thân bất phàm?"
"Thì đó, khẳng định là vì Mộng Vũ tiên tử mà tới! Chẳng qua hắn tỏ vẻ không ham muốn thôi, khiến người ta chỉ thấy quái đản thôi!"
"Thực ra chúng ta cũng không phải không có đường, Hoa Vân Tông không phải đã mở cửa thu nhận đệ tử mới sao? Chúng ta đi khảo hạch là được, cũng chưa chắc không thành."
"Đi nào!"
Những người trong Trân Bảo Các vốn dĩ không ít, giờ phút này từng người một kích động chạy đi tham gia khảo hạch đệ tử mới nhập môn của Hoa Vân Tông.
Mộc Tịnh Ngôn dẫn Tô Lạc ngự kiếm mà đi.
Mộc Tịnh Ngôn nhìn thấy bộ dạng gầy yếu của Tô Lạc, cho rằng linh khí cô rất yếu, liền hỏi cô, có cần dẫn cô cùng nhau ngự kiếm đi về trước?
Mộc Tịnh Ngôn nói thật: "Bởi vì nếu đi dọc theo đường núi sẽ hơi lâu, có nhiều nơi là cấm địa, phải đi đường vòng, đợi đến được Đông Mộc Phong, sợ là ba ngày sau."
Tô Lạc ảm đạm cười: "Ta có thể đi."
Tô Lạc không thể phơi bày ra hết thực lực của mình, nhưng chỉ bộc lộ chút bộc lộ tài năng thì chẳng sao.
Mộc Tịnh Ngôn không khỏi nhìn Tô Lạc vài cái, trong ký ức của hắn, kẻ dốc lòng si mê linh trận pháp như vậy, về mặt tu vi đều là cực yếu.
Phải biết rằng, tinh lực của con người là có hạn, nếu là dốc lòng ở một môn, sẽ không phân tinh lực ở mặt khác, không ngờ vị Vân huynh đệ thật khác quá.
Tô Lạc cũng không có dùng kiếm của mình, bởi vì kiếm Phụng Vũ quá linh tính, lấy ra cũng dễ dàng bị người khác nhận ra, cho nên cô mượn thanh kiếm của Mộc Tịnh Ngôn.
Bọn họ đi trên không, lúc bay về hướng Đông Mộc Phong, trước mắt là một khoảng mênh mông, bên dưới là những ngọn núi xinh đẹp, đập vào mắt là một màu xanh ngắt vô tận.
Không hổ danh là tiên sơn tông môn nội tình thâm hậu.
Tô Lạc đi xuống nhìn, phát hiện trên một khe núi cô lĩnh bên dưới có một đoàn người đang đi.
Mộc Tịnh Ngôn nhìn theo hướng mắt Tô Lạc, cho là cô tò mò, liền giảng giải cho cô: "Hiện tại chính là thời kì chiêu mười năm một lần của Hoa Vân Tông bọn ta, cho nên rất nhiều người đến đây, huynh xem vị thiếu niên đi tuốt đàng trước kia..."
"Đó là đại sư huynh của bọn ta, lần này là do hắn toàn quyền phụ trách việc này." Ngữ khí Mộc Tịnh Ngôn thản nhiên.
Tô Lạc không tiếng động liếc hắn một cái.
Mộc Tịnh Ngôn cười khổ nói: "Đại sư huynh bất luận là tu vi hay thân phận đều là nhất đẳng, hơn nữa còn là chưởng môn tương lai, cho nên Mộng Vũ sư muội nếu tuyển hắn, thật cũng có thể lý giải được."
Tô Lạc tò mò nhìn Mộc Tịnh Ngôn: "Vị Mộng Vũ sư muội của các người...được nhiều người thích vậy sao? Huynh cũng muốn cưới cô ta?"
Mộc Tịnh Ngôn liếc Tô Lạc một cái: "Vân huynh đệ chẳng lẽ không muốn?"
Tô Lạc xua tay.
Mộc Tịnh Ngôn thở dài một tiếng: "Vậy đương nhiên là cực muốn rồi, nhưng đáng tiếc Mộc mỗ không có phúc phần này."
Tô Lạc thật ra vẫn có chút tò mò với vị Mộng Vũ tiên tử này.
Nhận xét
Đăng nhận xét