Chương 11415 + 11416: Cánh cửa không gian

Nếu không có Mộc Tịnh Ngôn dẫn đường, Tô Lạc nhất thời rất khó tìm được cánh cửa không gian ở nơi nào.
Lại ở ngay chỗ ở của Hoa Vân Tông chưởng môn.
Mộc Tịnh Ngôn chỉ vào sân vườn cách đó không xa trong ngọn núi cao nhất nói với Tô Lạc: "Cánh cửa không gian ở ngay trong nơi ở của chưởng môn sư bá, nếu đã đến đây, vừa đúng lúc có thể thử xem ông cụ ấy có nhà không."
Mộc Tịnh Ngôn vốn dĩ rất tin tưởng Hoa tông chủ, nhưng nghe xong lời Tô Lạc nói, hắn vô tình bị lay động rồi.
Mộc Tịnh Ngôn còn chưa gõ cửa, một cánh cửa liền mở ra.
Một thiếu nữ dung nhan giảo hảo, mắt ngọc mày ngài cầm trong tay trường kiếm, duyên dáng yêu kiều ở trước cửa.
Bên cạnh thiếu nữ còn có một người trẻ tuổi tuổi tác lớn hơn.
Mộc Tịnh Ngôn mi tâm nhảy dựng, ánh mắt hơi hơi ảm đạm: "Đại sư huynh, Mộng Vũ sư muội?"
Mặt Đại sư huynh lạnh như băng, thấy Mộc Tịnh Ngôn xuất hiện ở chỗ này, đầu mày nhíu chặt lại: "Nghe nói nhị sư bá trọng thương không trị, sao đệ lại ở đây?"
Mộc Tịnh Ngôn đang muốn nói chuyện, liền bị Đại sư huynh lạnh lùng ngắt lời: "Chiến đấu với Thanh Vân bang quan trọng nhất, nhanh đi!"
Mộc Tịnh Ngôn: "Nhưng chưởng môn sư bá..."
Mộng Vũ tiên tử thản nhiên mở miệng nói: "Nhị sư huynh, cha muội sẽ tới ngay sau đó, huynh đi trước đi."
Mộc Tịnh Ngôn thấy bọn họ tỏ vẻ muốn ra ngoài, theo bản năng hỏi: "Đối đầu kẻ địch mạnh, các người đây là muốn đi đâu?"
Mộng Vũ tiên tử ngạo nghễ nói: "Bọn muội đương nhiên đến tiền tuyến chiến đấu, vậy chẳng lẽ huynh còn tưởng rằng bọn muội lợi dụng cánh cửa không gian chạy trốn sao?!"
Nói xong, Mộng Vũ tiên tử thờ hổn hển trừng mắt nhìn Mộc Tịnh Ngôn một cái.
Thiếu nữ dung nhan xuất chúng mặc dù là mở to hai mắt trợn trừng, nhưng cũng cực xinh đẹp.
"Ta, ta không có ý này, ta chỉ là..." Mộc Tịnh Ngôn ở trước mặt cô gái mình yêu, có vẻ khẩn trương mà không biết làm sao.
Mà Tô Lạc lúc này, đôi mắt lại hiện lên tia sáng, không ai biết trong lòng cô nghĩ gì.
Đại sư huynh rõ ràng không tốt với Mộc Tịnh Ngôn, giờ phút này Mộc Tịnh Ngôn gần gủi với Mộng Vũ tiên tử, đầu mày lại càng nhíu hơn.
Mộng Vũ tiên tử thấy đại sư huynh như thế, không khỏi kéo kéo tay áo đại sư huynh: "Đại sư huynh, chúng ta đi  chúng ta đi tiền tuyến đi, chúng ta phải tuân theo lời phụ thân."
Đại sư huynh gật gật đầu, nắm tay Mộng Vũ tiên tử đi ngang mặt Mộc Tịnh Ngôn.
Tô Lạc thấy Mộc Tịnh Ngôn hơi hơi nắm chặt nắm tay, thản nhiên liếc hắn một cái: "Huynh thích tiểu sư muội này sao?"
Mộc Tịnh Ngôn hoàn hồn, vẻ mặt ủ rũ nói: "Không, không có."
Chuyện tình cảm của người khác, Tô Lạc cũng không tiện nhúng tay nhiều, nhưng...Cô vẫn là vỗ vỗ vai Mộc Tịnh Ngôn: "Cô ấy không thích, thật ra..."
"Là tổn thất của muội ấy?" Mộc Tịnh Ngôn cười khổ.
"Không." Tô Lạc lắc đầu, "Là ông trời tha cho huynh đó."
"Phụt —" Mộc Tịnh Ngôn bị Tô Lạc chọc cười mất, "Cám ơn huynh an ủi ta."
Tô Lạc chìa tay, coi như cô an ủi hắn đi.
"Còn đi vào không?" Tô Lạc hỏi.
Mộc Tịnh Ngôn cười khổ: "Làm sao còn vào được..."
Tô Lạc lại ảm đạm cười: "Nếu vào không được, vậy để bọn họ ra đây đi."
"Hả?" Mộc Tịnh Ngôn ngay từ đầu không có nghe hiểu ý nghĩa bên trong câu nói của Tô Lạc, cho đến khi nhìn thấy trong sân bốc lên một luồng khói dày đặc...
"Huynh, huynh từ khi nào..." Phóng hỏa trong sân vậy?! Ánh mắt khó có thể tin của Mộc Tịnh Ngôn nhìn Tô Lạc, hắn hoàn toàn không biết!
Tô Lạc chìa tay, "Này không phải giúp huynh xác nhận chưởng môn sư bá của huynh có ở nhà hay không..."
Mộc Tịnh Ngôn nhất thời không biết nên nói cái gì.
Mộc Tịnh Ngôn không biết Tô Lạc dùng biện pháp gì, liền trong giây lát khiến cho ngọn lửa tận trời... Nhưng hắn vừa nghĩ đến Vân huynh đệ là vì mình, hắn liền cảm động lắm.
Mà đúng lúc này, bên trong truyền đến một tiếng kinh hô!
"Cháy! Người đâu, cứu hoả!"
Đây là thanh âm của nữ tử.
"Là chưởng môn phu nhân." Mộc Tịnh Ngôn nói cho Tô Lạc biết, nhưng rất nhanh hắn lại hoặc nói: "Chưởng môn phu nhân không phải thủy hệ sao, sao bà không tự cứu chính mình?"
Thủy hệ? Thủy hệ bình thường không thể dập tắt được ngọn lửa của Tô Lạc.
Thanh âm bên trong càng ngày càng sốt ruột.
Mộc Tịnh Ngôn kéo Tô Lạc: "Chúng ta đi vào cứu hoả."
Tô Lạc lại lắc đầu: "Chờ một lát."
Quả nhiên không bao lâu, có rất nhiều người vọt vào, mọi người đều bắt đầu dập tắt lửa.
"Vậy ta đi vào trước đây!" Mộc Tịnh Ngôn nói với Tô Lạc: "Bên trong hỏa thế mãnh liệt, huynh ở bên ngoài chờ, ta sẽ nhân cơ hội nhìn chưởng môn sư bá một cái."
Tô Lạc gật gật đầu: "Hảo."
Sau khi nhìn theo Mộc Tịnh Ngôn đi vào, ngay sau đó, Tô Lạc thân hình vừa thoáng qua, một cái dịch chuyển, đợi khi cô đứng vững, đã là lúc sau nội điện.
Tô Lạc lúc trước đã hỏi rất kĩ Mộc Tịnh Ngôn, cánh cửa không gian ngay tại chỗ tượng phật sau điện.
Tô Lạc lần này lại đây, chẳng qua chỉ tham dò đường thôi, đương nhiên nếu có thể trực tiếp đưa đi, vậy thì tốt quá rồi.
Trước mắt Tô Lạc là một tượng phật vô cùng sạch sẽ.
Thân hình ba thước cao, phật Di Lặc trên mặt nở nụ cười.
Tô Lạc trực tiếp đến sau lưng phật Di Lặc.
Người bình thường không thấy khác thường, nhưng Tô Lạc vừa nhìn đã thấy, gạch đá sau lưng phật Di Lặc, đếm từ bên trái miếng thứ ba có điều bất thường.
Tô Lạc trực tiếp gỡ miếng gạch ra... Quả nhiên, nơi đó có bốn cái chìa khóa.
Theo như lời trước đó Mộc Tịnh Ngôn nói cho cô, có được bốn cái chìa khóa thì có thể mở cánh cửa không gian, sau khi mở ra có thể trực tiếp chạy lấy người.
Thành công tựa hồ sắp tới...
Nhưng đầu mày Tô Lạc lại hơi hơi nhíu lại.
Phật Di Lặc, gạch ngầm, bốn cái chìa khóa... Dễ dàng vậy.
Bốn cái chìa khóa thật giống như cố ý đặt ở nơi này để người khác lấy.
Tô Lạc đặt miếng gạch lại chỗ cũ, mà cô lại lui về sau mấy bước, lặng lẽ nấp ở góc tường.
Quả nhiên không bao lâu, liền có một phụ nữ dung mạo xuất sắc vội vàng đến, ánh mắt của bà nhìn chằm chằm vào phía sau lưng phật Di Lặc, thấy phật Di Lặc không nhúc nhích, bà lại gỡ miếng gạch ra, thấy bốn cái chìa khóa ở xa xa, trên mặt bà hiện lên vẻ nghi hoặc.
"Không hề nhúc nhích... Xem ra mình quá căng thẳng rồi." Bà dụi dụi ấn đường, "Hy vọng phu quân...Nếu không... Hoa Vân Tông chưa chắc giữ được, Mộc Vô Cực đã ngã xuống, rất nhanh sẽ là lão Tam..."
Nghĩ vậy, người phụ nữ vội vàng trở lại phòng mình.
Tô Lạc thấy bà hành động vội vàng, vì thế bước nhanh theo sau, tránh né ở trong góc như trước.
Cô thấy người phụ nữ đì vào trắc viện, viện này rõ ràng là chỗ ở thiếu nữ.
Sau khi bà đi vào rất nhanh thu thập đồ đạc, đem những thứ giống nhau bỏ vào tay nải... Một bộ dạng lúc nào cũng có thể chạy trốn.
Tô Lạc lại chú ý tới, người phụ nữ lấy ra bốn cái chìa khóa từ sau vách tường để vào tay nai, lúc này mới cẩn thận giấu tay nải đi, nói với vú nuôi bên cạnh: "Ngươi đi tiền tuyến xem thử, nếu chống cự nổi thì bảo tiểu thư mau về, mang theo mấy thứ này đi vào cánh cửa không gian!"
Người phụ nữ vốn dĩ cũng không căng thẳng như vậy, nhưng Tô Lạc đã dọa bà sợ bằng ngọn lửa kia, con người dễ dàng bại lộ khi căng thẳng, cho nên chuyện bà vừa làm, tất cả đều bại lộ trong mắt Tô Lạc.
Tô Lạc nhìn người phụ nữ và vú nuôi một cái, lúc này mới lặng yên rời khỏi sân.

Cô ra sân chờ, quả nhiên không bao lâu, Mộc Tịnh Ngôn liền trở ra.
Người đưa hắn ra, chính là người đàn bà trước đó Tô Lạc nhìn thấy gói tay nải.
Trên mặt Mộc Tịnh Ngôn dính khói bụi, nhìn qua hơi bẩn, giờ phút này đang nói với bà ta: "Chưởng môn sư mẫu, nếu nơi này không còn việc gì, vậy con về tiền tuyến trước."
Người đàn bà gật đầu, dịu dàng nói với hắn: "Mau trở về đi, chăm sóc phụ thân con thật tốt."
Trước đó bà ta ở phía sau viện có vẻ lo âu, nhưng hiện tại lúc đối mặt với Mộc Tịnh Ngôn, lại có vẻ ôn nhu an bình, không vội vã... thú vị đây.
Bà cũng nhìn Tô Lạc, nhưng không hứng thú với thiếu niên có khuôn mặt bình thường này, cho nên cũng không có truy vấn.
Hành trình lần này, Tô Lạc thu hoạch rất nhiều, nhưng Mộc Tịnh Ngôn lại ủ rũ.
Tô Lạc nghi hoặc liếc hắn một cái: "Chưởng môn sư mẫu các người nói với huynh nói cái gì sao?"
Mộc Tịnh Ngôn thở dài nói: "Mộng Vũ tiểu sư muội... phải đính hôn với đại sư huynh."
Tô Lạc vỗ vỗ bả vai thiếu niên.
Nhưng cô rất nhanh nói sang chuyện khác: "Cha huynh quan trọng, hay là tình yêu chưa hề bắt đầu của huynh quan trọng?"
"Đương nhiên là cha ta quan trọng!" Mộc Tịnh Ngôn vội nói.
Tô Lạc: "Nếu phụ thân huynh quan trọng, lần này chúng ta ra đây không phải tìm kiếm Long Linh Lan sao? Huynh tại sao cúi đầu thở dài?"
Ừ ha! Mộc Tịnh Ngôn nhất thời phản ứng lại!
"Ta qua bất hiếu!" Vừa rồi hắn lại quên bén chuyện giúp phụ thân tìm thảo dược quan trọng như vậy...
Tô Lạc: "Không gian nguyên tố linh khí bên đó nồng hơn..."
Tô Lạc vừa đi, vừa dẫn Mộc Tịnh Ngôn đến hướng núi hoang.
Long Linh Lan ở nơi nào, thật ra... Căn bản không cần tìm, trong dược phố không gian của Tô Lạc có trồng, bẻ một cây ra là được mà.
Cô sở dĩ dẫn theo Mộc Tịnh Ngôn ra ngoài tìm Long Linh Lan, chẳng qua là vì lót sẵn gạch cho con đường mượn cánh cửa không gian của cô.
Mà núi hoang... có thứ cô cần.
Tô Lạc hiện tại đã nghĩ xong mượn cánh cửa không gian như thế nào, nhưng còn cần một thứ rất quan trọng, đó chính là linh thạch phỉ lục.
Sau khi đi vào núi hoang, Tô Lạc rất nhanh biết được linh thạch phỉ lục cô cần nhất ở nơi nào.
Bởi vì cô còn có một con Tiểu Thần Long năng lực tầm bảo đặc biệt mạnh.
Giờ phút này Tiểu Thần Long đang nói cho Tô Lạc biết, chỗ cách nơi đây ba dặm có một quặng mỏ linh thạch phỉ lục loại mini.
Nếu là quặng mỏ linh thạch phỉ lục loại mini, vậy số lượng sẽ không nói nhiều, nhưng đối với Tô Lạc mà nói chính là mưa đúng lúc.
Cần đào ở trước mặt Mộc Tịnh Ngôn không?
Tô Lạc suy nghĩ ba giây, vẫn là quyết định giấu giếm hành sự, dù sao cô dự định xong việc sẽ không liên lụy Mộc Tịnh Ngôn.
Nếu Mộc Tịnh Ngôn xem cô là bằng hữu, vậy cô tự nhiên dùng cách của bằng hữu trả ơn hắn.
Nghĩ vậy, Tô Lạc nói với Mộc Tịnh Ngôn: "Ta cảm giác trong phạm vi ba dặm tại đây, nhất định sẽ có Long Linh Lan, bởi vì linh khí không gian nơi này vô cùng thuần túy, Long Linh Lan cực dễ sinh trưởng."
Mộc Tịnh Ngôn lại nghi hoặc nhìn Tô Lạc...
Nếu nơi đây có Long Linh Lan, vì sao thất sư thúc lại hoàn toàn không biết? Lý Tử Hành không phải nói thất sư thúc căn bản không có dược liệu Long Linh Lan sao?
"Trong phạm vi ba dặm nếu tìm kiếm, cũng phải phí một phen công phu." Tô Lạc quay đầu lại nói với Mộc Tịnh Ngôn: "Hay là chúng ta chia nhau hành sự?"
Mộc Tịnh Ngôn vội vã lấy dược liệu cứu phụ thân mình, sau khi nghe lời Tô Lạc nói, vội gật đầu nói: "Cực tốt, cực tốt, chúng ta chia nhau tìm kiếm."
Hai người một người hướng, một người hướng tây, cứ như vậy chia nhau ra.
Chỗ ba dặm, Tô Lạc tìm được quặng mỏ linh thạch phỉ lục loại mini, cô không nói lời nào, trực tiếp cất tiểu quặng mỏ đi, không nhiều lắm, mười lăm khối, nhưng hẳn là đủ cho cô dùng lần này.
"Ể, Long Linh Lan." Tô Lạc kinh hô một tiếng.
Rất nhanh, trong tay cô liền xuất hiện một quả Long Linh Lan sạch sẽ.
Bùn đất trong không gian không giống nơi này lắm, Tô Lạc sợ bị nhìn ra khác thường, dứt khoát rửa thật sạch.
Khi Mộc Tịnh Ngôn trở lại chỗ cũ tìm Tô Lạc, ủ rũ: "... Ta không tìm được... Xem ra, nơi này không hề có Long Linh Lan..."
Nhưng lúc này Tô Lạc lại cười: "Ai nói không có Long Linh Lan? Này không phải sao?"
Nói xong, Tô Lạc đưa cho Mộc Tịnh Ngôn một quả Long Linh Lan sạch sẽ.
Mộc Tịnh Ngôn tỏ vẻ kích động: "Đây... Đây là Long Linh Lan?!"
Tô Lạc gật đầu: "Này đương nhiên là Long Linh Lan, ta chính là dược sư rất lợi hại, chẳng lẽ còn nhầm lẫn sao? Liều thuốc được nấu từ Long Linh Lan và các dược liệu còn lại, sau khi phụ thân huynh uống xong, vết thương ở tim sẽ nhanh chóng khỏi thôi, ngay cả vết thương ngầm cũng đều được loại bỏ."
Mộc Tịnh Ngôn nửa tin nửa ngờ nhìn Tô Lạc...Vết thương ngầm? Không phải chứ?
Vết thương ngầm của phụ thân quả là...
Tô Lạc thản nhiên nhìn Mộc Tịnh Ngôn một cái: "Phụ thân huynh còn trẻ không phải bị thương ở phổi sao? Mấy năm nay thường sẽ phát bệnh lại?"
"Huynh, sao huynh biết..."
Tô Lạc cười: "Đã nói rồi, ta là dược sư rất lợi hại."
Mộc Tịnh Ngôn: "Nhưng ngay cả thất sư thúc cũng trị không hết bệnh kín của phụ thân... Phải biết rằng thất sư thúc chính là hoàng cấp..."
Tô Lạc thản nhiên liếc nhìn hắn một cái: "Thất sư thúc huynh có Long Linh Lan không?"
Mộc Tịnh Ngôn nhất thời bị nghẹn ứ.
Thật đúng là...
Mộc Tịnh Ngôn càng nghĩ càng cảm thấy vị thiếu niên dung nhan bình thường trước mắt này sâu khó đoán quá...
"Cho nên, thật ra huynh không chỉ là tông sư cấp dược sư? Nếu thất sư thúc ở đây...Ông ấy cũng không thể cứu được phụ thân..." Mộc Tịnh Ngôn trong lòng nói thầm.
Nếu thất sư thúc cứu người... cực có khả năng cứu không được phụ thân.
Tô Lạc cười: "Vậy huynh coi như cấp bậc dược sư của ta cao hơn thất sư thúc của huynh đi."
Khóe miệng Mộc Tịnh Ngôn khẽ nhếch: "Thất sư thúc ta chính là hoàng cấp dược sư, nếu cấp bậc của huynh cao hơn ông ấy, chẳng phải là nửa bước thần cấp? Khụ khụ khụ..."
Mộc Tịnh Ngôn bị ý nghĩ lớn gan của mình làm sặc mất, nhưng lúc hắn không biết...Suy đoán của hắn còn có thể lớn gan thêm nữa.
Tô Lạc cùng Mộc Tịnh Ngôn trở lại chủ điện.
Lý Tử Hành đi lên hỗ trợ nấu thuốc, Tô Lạc không nói gì là giao cho hắn làm chuyện này, nấu thuốc là công việc mệt nhọc.
Mộc Tịnh Ngôn vẫn ở bên Mộc Vô Cực, nhưng Tô Lạc lại chuẩn bị đi tiền tuyến xem thử.
Đối với việc làm sao lợi dụng cánh cửa không gian rời khỏi Hoa Vân Tông, trong lòng Tô Lạc đã có cách, nhưng... còn cần người hỗ trợ.
Cho nên lúc Tô Lạc tỏ vẻ cô muốn đi tiền tuyến xem thử, Mộc Tịnh Ngôn lại ngăn cản: "Không được không được, Vân huynh đệ, y thuật của huynh quả thật không tồi, nhưng thực lực của huynh quá yếu...Huynh Ngươi đi tiền tuyến bị thương phải làm sao?!"
Tô Lạc từ chối: "Chính vì về mặt y thuật ta có thể, cho nên phải đi tiền tuyến, tiền tuyến nhiều người bị thương như phụ thân huynh như vậy chờ ta đi cứu, há sao ta có thể khoanh tay đứng nhìn?"
Một cái câu nói chắc nịch buông xuống... Mộc Tịnh Ngôn không kháng cự được.
"Vậy ta đi cùng huynh." Mộc Tịnh Ngôn đứng lên đi cùng Tô Lạc.
Tô Lạc lại xua tay nói: "Phụ thân huynh cần huynh chăm sóc, huynh ở lại đi, tùy tiện phái người đi cùng ta là được."
Mộc Tịnh Ngôn nói không lại Tô Lạc, chỉ có thể phái Tạ Lễ tiếp tục đi với Tô Lạc.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Chương 11427: Ngươi chính là Tô Lạc 3

Chương 11437: Tổ chức thiên sát

Chương 11288: Khiếp sợ (2)