Chương 11411 + 11412: Phụ thân
Mộc Tịnh Ngôn sau khi đi vào ngọn núi cao nhất, liền phóng đi hướng chủ điện.
Thì ra phụ thân Mộc Vô Cực mộc phong chủ của hắn đã bị thay thế, lúc này đang nghỉ ngơi ở chủ điện.
Bên cạnh Mộc Vô Cực có hai người, một người là dược sư, một người là thê tử Mộc Vô Cực.
"Mẫu thân, phụ thân như thế nào?" Mộc Tịnh Ngôn vội hỏi.
Mộc phu nhân sắc mặt cực kỳ mỏi mệt, có chút hơi kiệt sức, lúc này thấy Mộc Tịnh Ngôn, đôi mắt bà sáng ngời: "Tìm được thất sư thúc chưa?"
Ai ngờ Mộc Tịnh Ngôn lại lắc đầu.
Mộc nóng nảy: "Thất sư thúc không phải ở Đông Mộc Phong sao? Hắn nói đi Đông Mộc Phong tìm thảo dược! Sao lại không ở đó?!"
Mộc Tịnh Ngôn buồn rười rượi: "Hài nhi đã tìm khắp nơi rồi, cũng không thấy bóng dáng thất sư thúc, có người nói nhìn thấy thúc ấy xuống núi."
Mộc phu nhân vội đến nước mắt sắp tuôn ra: "Xuống núi xuống núi! Lúc này còn xuống núi cái gì, Thanh Vân bang không phải đã phong bế sơn môn rồi sao, thất sư thúc con..."
Bỗng nhiên, Mộc phu nhân cùng Mộc Tịnh Ngôn liếc nhau, đều nhìn thấy vẻ khiếp sợ trong mắt nhau!
Mà giờ phút này một người trẻ đang trị liệu cho Mộc Vô Cực cũng kinh ngạc lên tiếng: "Sư phụ ta chắc không bị người của Thanh Vân bang bắt đi chứ?"
Tay hắn run lên, nước thuốc trong bát cơ hồ đổ mất một nửa.
Mộc phu nhân nhìn thấy phu quân nhà mình cơ hồ không còn khả năng sống, vội vã nói với hắn: "Tử Hành con đừng vội! Con cứu nhị sư bá của con trước!"
Tử Hành buồn rười rượi: "Y thuật của con không cứu được nhị sư bá, phải sư phụ mới được... Không đúng, cho dù sư phụ cũng không được..."
Mộc phu nhân nhìn thấy cây dao găm xuyên sâu vô trái tim của Mộc Vô Cực, hai tay ôm mặt, khóc nức nở.
"Đều là ta không tốt, lúc ông ấy tiến lên một mình quyết chiến ta không ngăn ông ấy lại, lỗi của ta, lỗi của ta... Mộc Vô Cực, ông nghe rõ cho tôi, nếu ông chết, trên trời dưới đất tôi đều ở bên ông!"
Mộc phu nhân rút kiếm soạt một tiếng, nói xong nghển cổ tự vận.
"Mẹ!" Mộc Tịnh Ngôn bị màn trước mắt này dọa đến sắc mặt trắng bệch, đầu óc lại trống rỗng.
Hôm nay xuất môn, cũng đâu có chuyện gì, hắn còn vui vẻ đi dạo Trân Bảo Các, chưa qua mấy canh giờ... Hắn đồng thời mất đi cha mẹ sao?
Mộc Vô Cực nằm ở trên giường mềm lại cố tình không một chút phản ứng, tựa như chết đi vậy.
Tô Lạc chẳng chịu được nhất là thế...Cô yên lặng liếc Mộc Tịnh Ngôn một cái.
Cô cứu Mộc Vô Cực, chẳng khác nào cứu cả nhà Mộc Tịnh Ngôn, sau đó dù cho cô lén dùng cánh cửa không gian, cũng không nợ hắn rồi.
Nghĩ vậy, Tô Lạc ho nhẹ một tiếng.
"Khụ khụ —"
Mộc Tịnh Ngôn như ở trong mộng mới tỉnh, hắn vỗ đầu: "Đúng đúng, ta dẫn một vị thần y đến đây! Để hắn xem phụ thân, nói không chừng có thể trị khỏi!"
"Thần y?"
Ánh mắt chờ mong của Lý Tử Hành nhìn Tô Lạc: "Ngươi là thần y? Thần y cấp bậc gì?"
Tô Lạc còn chưa nói, Mộc Tịnh Ngôn ở bên vội nói: "Tông sư cấp!"
Ánh mắt Lý Tử Hành vốn dĩ đang lóe sáng phút chốc lại u ám xuống: "Tông sư cấp...vậy chẳng phải giống với ta sao? Cần hắn thì có ích lợi gì?"
Nói xong, Lý Tử Hành trừng mắt nhìn Tô Lạc một cái: "Ngươi đùng gây thêm phiền, nơi này không phải nơi ngươi nhúng tay vào!"
Tô Lạc không có nhìn hắn, mà là lập tức tiến lên trước, hai tay cầm cây dao găm nơi lồng ngực của Mộc Vô Cực.
"Này, ngươi ngươi ngươi... Ngươi muốn làm gì?!"
Hành động này của Tô Lạc, nhất thời khiến mọi người ở đây dọa sợ quá chừng!
Lý Tử Hành, Mộc phu nhân, ngay cả Mộc Tịnh Ngôn đều kinh hô lên tiếng.
Nhưng mà Tô Lạc nhưng không có trả lời bọn họ.
Bởi vì Tô Lạc còn chưa nói, thì đã rút cây dao ra!
"Ngươi làm gì!" Mộc phu nhân xông lên muốn túm Tô Lạc ra!
Nhưng giờ phút này Tô Lạc lại nghiêm mặt, ánh mắt nhìn thẳng Mộc phu nhân, giọng hàn băng: "Không muốn hắn chết thì đến giúp!"
Mộc phu nhân nhìn thẳng ánh mắt của Tô Lạc, không biết vì sao, chỉ cảm thấy trong lòng nghiêm nghị, một cảm giác kinh sợ kì lạ tự nhiên nảy lên.
Dù là nhìn thấy chưởng môn sư huynh...cũng chưa có cảm giác kinh sợ như vậy.
Máu ở vết thương của Mộc Vô Cực, bốc khắp phòng!
Hiện trường cực kỳ khiến người ta sợ hãi.
Hai chân Mộc phu nhân như nhũn ra, cơ hồ sắp ngất đi thôi.
"Bịt miệng vết thương lại." Tô Lạc lùi một bước, lấy ra một miếng băng trắng đặt ở phần ngực của Mộc Vô Cực, ý bảo Mộc phu nhân đi qua đó bịt lại.
Mộc phu nhân cũng không biết chính mình làm sao... Liền ngoan ngoãn nghe lời Tô Lạc đi làm.
Lý Tử Hành: "Bát sư thúc..."
Mộc phu nhân cùng Mộc Vô Cực là sư huynh muội đồng môn, Mộc phu nhân đứng hàng thứ tám, cho nên Lý Tử Hành mới gọi là bát sư thúc.
Mộc phu nhân còn chưa kịp nói chuyện, Tô Lạc bắt đầu ghim kim theo miệng vết thương.
Tốc độ đi kim của Tô Lạc cực nhanh, nhanh đến làm cho người ta cơ hồ phản ứng không lại.
"Có thể xê ra rồi." Tô Lạc nói với Mộc phu nhân.
Mộc phu nhân: "Ừm ừ..."
Bà buông ra lui đến một bên...Đôi mắt kia từ đầu đến đuôi đều nhìn chằm chằm Mộc Vô Cực.
Bà và Mộc Vô Cực cảm tình vô cùng tốt, như bà đã nói vậy, nếu Mộc Vô Cực chết, bà sẽ sẽ không sống một mình nữa.
Mộc Tịnh Ngôn ở bên trái tim đập loạn xạ, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm Tô Lạc.
Có hi vọng không?
Thật sự có hi vọng không?
Mộc Tịnh Ngôn cũng không dám thở mạnh.
Lý Tử Hành ở bên nói thầm một tiếng: "Thủ pháp này của hắn cũng quá thô ráp? Làm gì mới lên là khâu lại liền? Vết thương ở phần ngực mặc kệ sao? Để mặc nó chảy máu? Này căn bản là không đúng!"
Mộc Tịnh Ngôn hoảng hốt: "Như vậy thật sự không được sao?"
Lý Tử Hành tức giận nói: "Ca ca, đây là thưởng thức á! Trong người ca bị thương, kết quả lại đi khâu vị trí bên ngoài vết thương, ca nói dùng được hay không?"
Mộc Tịnh Ngôn: "Nhưng, nhưng..."
Hắn nói không nên lời.
Nhưng vào lúc này...
Tô Lạc lại nhét viên thuốc màu đỏ ngầu vô vết thương của Mộc Vô Cực.
"Đó là cái gì?" Mộc Tịnh Ngôn kinh ngạc.
Tô Lạc đương nhiên sẽ không nói cho hắn biết, đó là đan dược thần cấp, là thần khí chuyên môn trị liệu ngoại thương.
Sau khi Tô Lạc khâu lại miệng vết thương, thản nhiên đứng dậy nói: "Xong rồi."
"Xong cái gì xong? Xong chỗ nào? Nhị sư bá của ta bị ngươi hại chết rồi..." Lý Tử Hành trừng mắt nhìn Tô Lạc, mở miệng là chửi, nhưng ngay lúc hắn nói đến một nửa...
Bởi vì Mộc phu nhân kích động nhìn Mộc Vô Cực: "Phu quân! Ông tỉnh rồi?! Ông thật sự tỉnh rồi?!"
Mộc phu nhân xông lên có thói quen lắc người Mộc Vô Cực, Tô Lạc vội lên tiếng: "Miệng vết thương của ông ta chưa lành, cẩn thận coi chừng lắc chết ông ta đi."
Tô Lạc nhẹ nhàng bâng quơ một câu, dọa Mộc phu nhân nhanh chóng buông tay.
Ánh mắt cầu cứu của bà nhìn Tô Lạc.
Tô Lạc đạm thanh nói: "Đừng đụng vào người ông ta là được, trạng thái hiện tại của ông ta có thể nói chuyện rồi."
Lý Tử Hành ở bên trừng mắt nhìn Tô Lạc: "Nói hưu nói vượn!"
Tô Lạc không để ý đến hắn, bởi vì thật sự nói chuyện được, không cần cô đứng ra dùng ngôn từ để nói.
Quả nhiên đúng lúc này, Mộc Vô Cực mở to mắt, nhìn thấy Mộc phu nhân: "Bà..."
"Mộc Vô Cực, ông thực sự tỉnh rồi!" Mộc phu nhân kích động nước mắt tuôn trào, "Tôi tôi tôi...Tôi quả thực không thể tin được, ông hiện tại cảm giác thế nào? Chỗ nào không thoải mái sao?"
Mặt Mộc Vô Cực lộ vẻ thống khổ: "Tôi không phải đã chết rồi sao?"
Dao găm đang đâm vào ngực hắn, hắn còn có thể sống?
Thì ra phụ thân Mộc Vô Cực mộc phong chủ của hắn đã bị thay thế, lúc này đang nghỉ ngơi ở chủ điện.
Bên cạnh Mộc Vô Cực có hai người, một người là dược sư, một người là thê tử Mộc Vô Cực.
"Mẫu thân, phụ thân như thế nào?" Mộc Tịnh Ngôn vội hỏi.
Mộc phu nhân sắc mặt cực kỳ mỏi mệt, có chút hơi kiệt sức, lúc này thấy Mộc Tịnh Ngôn, đôi mắt bà sáng ngời: "Tìm được thất sư thúc chưa?"
Ai ngờ Mộc Tịnh Ngôn lại lắc đầu.
Mộc nóng nảy: "Thất sư thúc không phải ở Đông Mộc Phong sao? Hắn nói đi Đông Mộc Phong tìm thảo dược! Sao lại không ở đó?!"
Mộc Tịnh Ngôn buồn rười rượi: "Hài nhi đã tìm khắp nơi rồi, cũng không thấy bóng dáng thất sư thúc, có người nói nhìn thấy thúc ấy xuống núi."
Mộc phu nhân vội đến nước mắt sắp tuôn ra: "Xuống núi xuống núi! Lúc này còn xuống núi cái gì, Thanh Vân bang không phải đã phong bế sơn môn rồi sao, thất sư thúc con..."
Bỗng nhiên, Mộc phu nhân cùng Mộc Tịnh Ngôn liếc nhau, đều nhìn thấy vẻ khiếp sợ trong mắt nhau!
Mà giờ phút này một người trẻ đang trị liệu cho Mộc Vô Cực cũng kinh ngạc lên tiếng: "Sư phụ ta chắc không bị người của Thanh Vân bang bắt đi chứ?"
Tay hắn run lên, nước thuốc trong bát cơ hồ đổ mất một nửa.
Mộc phu nhân nhìn thấy phu quân nhà mình cơ hồ không còn khả năng sống, vội vã nói với hắn: "Tử Hành con đừng vội! Con cứu nhị sư bá của con trước!"
Tử Hành buồn rười rượi: "Y thuật của con không cứu được nhị sư bá, phải sư phụ mới được... Không đúng, cho dù sư phụ cũng không được..."
Mộc phu nhân nhìn thấy cây dao găm xuyên sâu vô trái tim của Mộc Vô Cực, hai tay ôm mặt, khóc nức nở.
"Đều là ta không tốt, lúc ông ấy tiến lên một mình quyết chiến ta không ngăn ông ấy lại, lỗi của ta, lỗi của ta... Mộc Vô Cực, ông nghe rõ cho tôi, nếu ông chết, trên trời dưới đất tôi đều ở bên ông!"
Mộc phu nhân rút kiếm soạt một tiếng, nói xong nghển cổ tự vận.
"Mẹ!" Mộc Tịnh Ngôn bị màn trước mắt này dọa đến sắc mặt trắng bệch, đầu óc lại trống rỗng.
Hôm nay xuất môn, cũng đâu có chuyện gì, hắn còn vui vẻ đi dạo Trân Bảo Các, chưa qua mấy canh giờ... Hắn đồng thời mất đi cha mẹ sao?
Mộc Vô Cực nằm ở trên giường mềm lại cố tình không một chút phản ứng, tựa như chết đi vậy.
Tô Lạc chẳng chịu được nhất là thế...Cô yên lặng liếc Mộc Tịnh Ngôn một cái.
Cô cứu Mộc Vô Cực, chẳng khác nào cứu cả nhà Mộc Tịnh Ngôn, sau đó dù cho cô lén dùng cánh cửa không gian, cũng không nợ hắn rồi.
Nghĩ vậy, Tô Lạc ho nhẹ một tiếng.
"Khụ khụ —"
Mộc Tịnh Ngôn như ở trong mộng mới tỉnh, hắn vỗ đầu: "Đúng đúng, ta dẫn một vị thần y đến đây! Để hắn xem phụ thân, nói không chừng có thể trị khỏi!"
"Thần y?"
Ánh mắt chờ mong của Lý Tử Hành nhìn Tô Lạc: "Ngươi là thần y? Thần y cấp bậc gì?"
Tô Lạc còn chưa nói, Mộc Tịnh Ngôn ở bên vội nói: "Tông sư cấp!"
Ánh mắt Lý Tử Hành vốn dĩ đang lóe sáng phút chốc lại u ám xuống: "Tông sư cấp...vậy chẳng phải giống với ta sao? Cần hắn thì có ích lợi gì?"
Nói xong, Lý Tử Hành trừng mắt nhìn Tô Lạc một cái: "Ngươi đùng gây thêm phiền, nơi này không phải nơi ngươi nhúng tay vào!"
Tô Lạc không có nhìn hắn, mà là lập tức tiến lên trước, hai tay cầm cây dao găm nơi lồng ngực của Mộc Vô Cực.
"Này, ngươi ngươi ngươi... Ngươi muốn làm gì?!"
Hành động này của Tô Lạc, nhất thời khiến mọi người ở đây dọa sợ quá chừng!
Lý Tử Hành, Mộc phu nhân, ngay cả Mộc Tịnh Ngôn đều kinh hô lên tiếng.
Nhưng mà Tô Lạc nhưng không có trả lời bọn họ.
Bởi vì Tô Lạc còn chưa nói, thì đã rút cây dao ra!
"Ngươi làm gì!" Mộc phu nhân xông lên muốn túm Tô Lạc ra!
Nhưng giờ phút này Tô Lạc lại nghiêm mặt, ánh mắt nhìn thẳng Mộc phu nhân, giọng hàn băng: "Không muốn hắn chết thì đến giúp!"
Mộc phu nhân nhìn thẳng ánh mắt của Tô Lạc, không biết vì sao, chỉ cảm thấy trong lòng nghiêm nghị, một cảm giác kinh sợ kì lạ tự nhiên nảy lên.
Dù là nhìn thấy chưởng môn sư huynh...cũng chưa có cảm giác kinh sợ như vậy.
Máu ở vết thương của Mộc Vô Cực, bốc khắp phòng!
Hiện trường cực kỳ khiến người ta sợ hãi.
Hai chân Mộc phu nhân như nhũn ra, cơ hồ sắp ngất đi thôi.
"Bịt miệng vết thương lại." Tô Lạc lùi một bước, lấy ra một miếng băng trắng đặt ở phần ngực của Mộc Vô Cực, ý bảo Mộc phu nhân đi qua đó bịt lại.
Mộc phu nhân cũng không biết chính mình làm sao... Liền ngoan ngoãn nghe lời Tô Lạc đi làm.
Lý Tử Hành: "Bát sư thúc..."
Mộc phu nhân cùng Mộc Vô Cực là sư huynh muội đồng môn, Mộc phu nhân đứng hàng thứ tám, cho nên Lý Tử Hành mới gọi là bát sư thúc.
Mộc phu nhân còn chưa kịp nói chuyện, Tô Lạc bắt đầu ghim kim theo miệng vết thương.
Tốc độ đi kim của Tô Lạc cực nhanh, nhanh đến làm cho người ta cơ hồ phản ứng không lại.
"Có thể xê ra rồi." Tô Lạc nói với Mộc phu nhân.
Mộc phu nhân: "Ừm ừ..."
Bà buông ra lui đến một bên...Đôi mắt kia từ đầu đến đuôi đều nhìn chằm chằm Mộc Vô Cực.
Bà và Mộc Vô Cực cảm tình vô cùng tốt, như bà đã nói vậy, nếu Mộc Vô Cực chết, bà sẽ sẽ không sống một mình nữa.
Mộc Tịnh Ngôn ở bên trái tim đập loạn xạ, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm Tô Lạc.
Có hi vọng không?
Thật sự có hi vọng không?
Mộc Tịnh Ngôn cũng không dám thở mạnh.
Lý Tử Hành ở bên nói thầm một tiếng: "Thủ pháp này của hắn cũng quá thô ráp? Làm gì mới lên là khâu lại liền? Vết thương ở phần ngực mặc kệ sao? Để mặc nó chảy máu? Này căn bản là không đúng!"
Mộc Tịnh Ngôn hoảng hốt: "Như vậy thật sự không được sao?"
Lý Tử Hành tức giận nói: "Ca ca, đây là thưởng thức á! Trong người ca bị thương, kết quả lại đi khâu vị trí bên ngoài vết thương, ca nói dùng được hay không?"
Mộc Tịnh Ngôn: "Nhưng, nhưng..."
Hắn nói không nên lời.
Nhưng vào lúc này...
Tô Lạc lại nhét viên thuốc màu đỏ ngầu vô vết thương của Mộc Vô Cực.
"Đó là cái gì?" Mộc Tịnh Ngôn kinh ngạc.
Tô Lạc đương nhiên sẽ không nói cho hắn biết, đó là đan dược thần cấp, là thần khí chuyên môn trị liệu ngoại thương.
Sau khi Tô Lạc khâu lại miệng vết thương, thản nhiên đứng dậy nói: "Xong rồi."
"Xong cái gì xong? Xong chỗ nào? Nhị sư bá của ta bị ngươi hại chết rồi..." Lý Tử Hành trừng mắt nhìn Tô Lạc, mở miệng là chửi, nhưng ngay lúc hắn nói đến một nửa...
Bởi vì Mộc phu nhân kích động nhìn Mộc Vô Cực: "Phu quân! Ông tỉnh rồi?! Ông thật sự tỉnh rồi?!"
Mộc phu nhân xông lên có thói quen lắc người Mộc Vô Cực, Tô Lạc vội lên tiếng: "Miệng vết thương của ông ta chưa lành, cẩn thận coi chừng lắc chết ông ta đi."
Tô Lạc nhẹ nhàng bâng quơ một câu, dọa Mộc phu nhân nhanh chóng buông tay.
Ánh mắt cầu cứu của bà nhìn Tô Lạc.
Tô Lạc đạm thanh nói: "Đừng đụng vào người ông ta là được, trạng thái hiện tại của ông ta có thể nói chuyện rồi."
Lý Tử Hành ở bên trừng mắt nhìn Tô Lạc: "Nói hưu nói vượn!"
Tô Lạc không để ý đến hắn, bởi vì thật sự nói chuyện được, không cần cô đứng ra dùng ngôn từ để nói.
Quả nhiên đúng lúc này, Mộc Vô Cực mở to mắt, nhìn thấy Mộc phu nhân: "Bà..."
"Mộc Vô Cực, ông thực sự tỉnh rồi!" Mộc phu nhân kích động nước mắt tuôn trào, "Tôi tôi tôi...Tôi quả thực không thể tin được, ông hiện tại cảm giác thế nào? Chỗ nào không thoải mái sao?"
Mặt Mộc Vô Cực lộ vẻ thống khổ: "Tôi không phải đã chết rồi sao?"
Dao găm đang đâm vào ngực hắn, hắn còn có thể sống?
Nhận xét
Đăng nhận xét