Chương 11395: Bạch ngọc huyết trùng 1

Sắc mặt Ninh Dịch Tinh ngưng trọng, trịnh trọng gật đầu nói: "Thật chứ!"
Thất hoàng tử nhíu mày: "Thất Lạc Thành đóng cửa, bất luận kẻ nào cũng không được rời đi! Những người trước đó đã ra khỏi thành, nhanh chóng đuổi theo!"
Thất hoàng tử vừa ra lệnh, nhất thời phía sau hắn liền lao ra một nhóm cường giả mấy trăm người, bay vọt từ bốn phương tám hướng!
Cũng không biết Kim Hoa đại nương họ sẽ ra sao.
Giờ phút này Tô Lạc đã ra Thất Lạc Thành, đang dùng tốc độ cực nhanh rời khỏi nơi nguy hiểm này.
Hành trình Thất Lạc Thành lần này của cô thu hoạch rất nhiều, chờ sau khi trở lại Tô tộc, phải tu luyện thật tốt, tăng tu vi mình lên... Bởi vì thất hoàng tử sớm muộn sẽ điều tra đến Tô phủ.
Tô Lạc xuyên qua núi rừng rất nhanh.
Trong lòng cô đã có kế hoạch quay về Tô phủ, đó là con đường khác với Tô Mộc Dương bọn họ.
Từ Thất Lạc Thành đến các tỉnh phía Bắc, chính giữa là một khu rừng tối tăm, người thường không thể đi qua khu rừng này, bởi vì bên trong nguy hiểm trùng trùng, cửu tử nhất sinh.
Trên đường lúc trước đi, Tô Lạc cùng Tô Mộc Dương bọn họ đi không phải con đường này.
Nhưng hiện tại Tô Lạc một mình, cô quyết định mạo hiểm chút, trèo đèo lội suối thẳng qua khu rừng, như vậy về đến các tỉnh phía Bắc sẽ rất nhanh.
Ngay lúc Tô Lạc chui vào khu rừng tối tăm không lâu, Ninh Dịch Tinh đột nhiên trong lòng có cảm giác, hắn nói với thất hoàng tử: "Tình hình không ổn."
"Hửm?" Cặp mắt lạnh băng của thất hoàng tử theo dõi hắn.
"Tô cô nương kia, nằm ngoài phạm vi cảm ứng của tôi." Ninh Dịch Tinh lấy trong người ra một con sâu bạch ngọc.
Con sâu bạch ngọc này mập ù nù, to cỡ ngón trỏ, đôi mắt nhỏ như hạt đậu xanh quay tròn, trông buồn cười và đáng yêu.
"Bạch ngọc tuyết trùng, trước đây thuộc hạ đã cảm giác Tô cô nương này lai lịch thần bí, thật kì lạ, nên lúc hạ độc ả, đã cho dính một chút nước miếng của bạch ngọc tuyết trùng."
"Nước miếng bạch ngọc tuyết trùng vô sắc vô vị, cho nên chắc sẽ không bị phát hiện. Điện hạ ngài biết mà, bạch ngọc tuyết trùng sẽ có cảm ứng với nước dãi của chính mình."
"Lúc trước nó cứ ngủ say, hiện tại đã tỉnh dậy rồi."
"Nó nói như thế nào?" Đôi mắt thất hoàng tử hơi nhướn lên.
Mãng xà ngàn thọ ở dưới đáy hồ chết đi, nhưng trước khi chết nó lấy thân nổ tung, cả hồ bị nó hủy hoại rối tinh rối mù, thứ thất hoàng tử cần tìm chẳng có tung tích.
Cho nên thất hoàng tử có hai phỏng đoán, một là âm mộ này vốn không có bảo vật Nghịch Thiên đại đế để lại, hai là vị Tô cô nương đã lấy bảo vật đi trước một bước.
Thất hoàng tử theo khuynh hướng loại một, nhưng không bỏ qua khả năng loại hai.
"Bạch ngọc tuyết trùng nói, nước dãi đã thoát ly phạm vi có thể cảm ứng của nó." Ninh Dịch Tinh nhanh chóng đáp.
Sắc mặt Thất hoàng tử bỗng nhiên trầm xuống.
Ninh Dịch Tinh nhìn thất hoàng tử một cai, lại nói: "Phạm vi nó có thể cảm ứng được là, trong phạm vi trong phạm vi một trăm dặm."
Nói cách khác, hiện tại khoảng cách Tô cô nương với bọn họ, đã xa hơn trăm dặm.
"Ả thật sự chạy ra rồi." Đôi mắt thất hoàng tử thâm trầm, sắc mặt đen như mực, "Phương hướng nào."
Ninh Dịch Tinh cũng đang hỏi bạch ngọc tuyết trùng.
Đầu Bạch ngọc tuyết trùng chuyển hướng Bắc.
"Nơi đó khu rừng tăm tối!" Đôi mắt Ninh Dịch Tinh hơi hơi nheo lại, "Ả thật sự dám."
Phải biết rằng, rừng lạnh tối tăm là nơi vô cùng nguy hiểm, được gọi là một trong sáu vùng tử vong lớn, nhưng hễ ai đi vào, cơ hồ không còn sống trở ra.
"Thực lực ở Tinh Thần cảnh năm sao, mới có hiệu suất sống sót là một phần mười."

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Chương 11427: Ngươi chính là Tô Lạc 3

Chương 11437: Tổ chức thiên sát

Chương 11288: Khiếp sợ (2)