Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 11, 2019

Chương 11278: Nhìn rõ người đàn ông này

Hình ảnh
Hồng cô nương quay đầu lại nhìn Ninh Dịch Đình. Ninh Dịch Đình tỏ vẻ khó tin nhìn Tô Lạc, hắn thế nào cũng không ngờ, Tô Lạc lại nói chuyện này ra trước mặt nhiều người! Sắc mặt hắn cực khó coi. Nhưng Hồng cô nương đâu phải tên ngốc, sự thay đổi tên nét mặt của Ninh Dịch Đình, ả ở gần như vậy, tự nhiên sẽ nhận ra thôi. “Muội muội ngươi...thật sự trị khỏi rồi?” Giọng nói của Hồng cô nương có chút ngập ngừng. Ninh Dịch Đình: “Không, cũng không...” Thế nhưng, câu nói của Ninh Dịch Đình còn chưa dứt, một bóng hình được người khác đỡ lấy đi đến. “Ca ca, ca ca” Đây không phải Ninh Diệu Nhan thì còn là ai? Ninh Diệu Nhan lúc này trông có vẻ trắng bệch không một chút máu, cơ thể cũng yếu ớt, nhưng trông ả cũng trở lại bình thường rồi. Ninh Diệu Nhan lúc đầu là dáng vẻ thế nào Hồng cô nương đâu phải không biết, cho nên sau khi Hồng cô nương phản ứng lại, ả lắp ba lắp bắp mở miệng: “Ninh, Ninh công tử...muội muội ngươi thật sự được trị khỏi rồi?” Ninh Dịch Đình lúc này mu...

Chương 11277: Lấy oán báo ơn (2)

Cả người Tô Mộc Dương đều bất ổn, bởi vì khởi đầu này giống với kế hoạch mà lúc trước Tô Lạc nói đại thôi. Sắc mặt thiếu niên có hơi trắng bệt: “Ta, ta rút lại lời ban nãy.” Tô Lạc nhìn Tiểu Khắc, dặn dò hắn: “Trong gia tộc của đối phương có nhiều trưởng lão đến, Tiểu Khắc ngươi cố gắng kiểm tra thử thực lực của họ, nhưng bây giờ không tốt để giết người.” Tô Lạc lại nói: “Chút nữa tỷ sẽ có kế hay, khiến kẻ xấu ai cũng không thoát được.” Tiểu Khắc nghe lời Tô Lạc nhất, nên hắn gật đầu với Tô Lạc, tay phải cầm rìu, đi thẳng ra mở cửa. Cửa vừa mở, một bóng hình như sói vậy ập qua đây, ôm lấy cánh tay của Tiểu Khắc rồi cắn. Nhưng giây tiếp theo— Soạt! Răng của Hồng cô nương, lại bị độ cứng ở cánh tay của Tiểu Khắc làm gãy. Hàm răng sắc nhọn lại bị vỡ nứt, cả hàm rớt xuống đất. Nhất thời— Hồng cô nương đứng ngơ ra. Ninh Dịch Đình đứng ngơ ra. Rất nhiều người ở đó cũng đứng ngơ a. Tiểu Khắc không nói lời nào, tóm lấy Hồng cô nương vứt qua chỗ Ninh Dịch Đình. “...

Chương 11276: Lấy oán báo ơn (1)

Cuộc đối thoại của họ, một chữ cũng không sót truyền đến tai Tô Lạc. Đầu mày Tô Lạc khẽ nhướng lên, cô ngước mắt nhìn Ninh Dịch Đình một cái. Cô vốn dĩ cho rằng mấy vị thế gia công tử này không có tệ lắm, nhưng xem ra bây giờ, mấy người này còn xấu xa hơn cô nghĩ.   Sớm biết lúc đó đã không mở cửa, Tô Lạc trong lòng thầm nghĩ. Mà lúc này, Ninh Dịch Đình khoác nhẹ tay Dự Khang, ghé sát tai hắn nói một câu. Dự Khang dùng ánh mắt kinh hãi nhìn Ninh Dịch Đình: “Ninh ca, đây...quả là thủ bút lớn đó, ca nỡ lòng sao? Ninh Dịch Đình cười nhưng không nói gì. Dự Khang giơ ngon tay cái về Ninh Dịch Đình: “Ninh ca đây mới là có khí phách lớn, thú vị thú vị, tiểu đệ tự nhiên phải tuân mệnh.” Dự Khang vừa nói vừa ngẩng đầu liếc phòng Tô Lạc một cái. Không ai biết họ muốn làm gì... Trong phòng, Tô Mộc Dương cau mày nói với Tô Lạc: “Mấy người kia chẳng phải người tốt, phải thật cẩn thận mới được.” Tô Lạc: “Không chỉ không phải người tốt, mà còn là tiểu nhân gian xảo.” T...

Chương 11275: Ngươi có hứng thú với cô nương đó?

Ai biết Kim Hoa đại nương cực kì nhiệt tình, lại chạy đến kéo cô vào bàn của họ. Bàn của Kim Hoa đại nương, chỉ có bà và người đàn ông của bà, cho nên còn dư nhiều chỗ. Bà kéo Tô Lạc ngồi xuống ghế, quay đầu bèn tám với cô: “Ngươi biết không? Hôm nay không hay rồi.” Tô Lạc cười gượng phối hợp theo: “Ờ?” Kim Hoa đại nương: “Ninh gia công tử đó, không phải muốn cứu muội muội hắn sao?” Tô Lạc gật đầu. Kim Hoa đại nương: “Khi đó chẳng phải có cô nương áo khoác đỏ luôn bên cạnh Ninh công tử, còn tặng Vạn Linh Lão Sâm đó sao?” Tô Lạc tiếp tục gật đầu. Kim Hoa đại nương: “Ngươi biết không? Thiếu nữ hồng y đó không cẩn thận không bắt được Ninh gia cô nương đó, kết quả cánh tay bị cắn thật mạnh, nếu không phải Ninh Dịch Đình phát hiện sớm, cả cánh tay của cô nương đó sẽ bị cắn mất.” Tô Lạc cau mày: “Không phải trước đó còn có chuyện Tuệ Ninh sao, họ còn chưa rút ra bài học sao?” Kim Hoa đại nương: “Thì đó, ngươi nói cô nương đó có phải ngốc không? Nhất thiết phải theo cách...

Chương 11274: Chuyện năm đó

Tô Lạc lập tức phản ứng lại, trong không gian của cô có một linh hồn trấn giữ lớn mạnh vô cùng, Nam Cung Lưu Vân. Chả trách sao đá Phá Hồn sau khi bay vào đó lại “soạt” một cái bay lại ra. Nhưng từ đó cũng thấy được, Nam Cung Lưu Vân là một thứ gì đó tồn tại ghê gớm lắm. Ánh mắt Vương lão đầu kinh sợ nhìn đá Phá Hồn đó. Phải biết rằng, đá Phá Hồn này là một thứ đáng hãnh diện vô cùng ở chỗ lão. Hoảng hốt sợ hãi? Đó là thứ gì? Có chút quan hệ gì với đá Phá Hồn sao? Nhưng bây giờ nó cũng biết khiếp sợ sao? Tô Lạc xòe tay ra, đá Phá Hồn ngoan ngoãn nằm trọn trong lòng bàn tay cô, co rút lại nhỏ xíu, không dám đi đâu cả. Vương lão đầu thấy vậy, trên mặt chỉ còn là sự ngưỡng mộ. “Quả thật là...đãi ngộ khác nhau.” Vương lão đầu lẳng lặng nói. Tô Lạc tò mò nhìn Vương lão đầu: “Vương lão bá, đá Phá Hồn này là chuyện thế nào?” Vương lão đầu không vui lòng nói: “Đá Phá Hồn này chính là thứ mà năm đó lão Dương giao cho ta bảo quản, hắn bảo ta giao nó cho chủ nhâ thật sự của nó...