Chương 11275: Ngươi có hứng thú với cô nương đó?



Ai biết Kim Hoa đại nương cực kì nhiệt tình, lại chạy đến kéo cô vào bàn của họ. Bàn của Kim Hoa đại nương, chỉ có bà và người đàn ông của bà, cho nên còn dư nhiều chỗ.
Bà kéo Tô Lạc ngồi xuống ghế, quay đầu bèn tám với cô: “Ngươi biết không? Hôm nay không hay rồi.”
Tô Lạc cười gượng phối hợp theo: “Ờ?”
Kim Hoa đại nương: “Ninh gia công tử đó, không phải muốn cứu muội muội hắn sao?”
Tô Lạc gật đầu.
Kim Hoa đại nương: “Khi đó chẳng phải có cô nương áo khoác đỏ luôn bên cạnh Ninh công tử, còn tặng Vạn Linh Lão Sâm đó sao?”
Tô Lạc tiếp tục gật đầu.
Kim Hoa đại nương: “Ngươi biết không? Thiếu nữ hồng y đó không cẩn thận không bắt được Ninh gia cô nương đó, kết quả cánh tay bị cắn thật mạnh, nếu không phải Ninh Dịch Đình phát hiện sớm, cả cánh tay của cô nương đó sẽ bị cắn mất.”
Tô Lạc cau mày: “Không phải trước đó còn có chuyện Tuệ Ninh sao, họ còn chưa rút ra bài học sao?”
Kim Hoa đại nương: “Thì đó, ngươi nói cô nương đó có phải ngốc không? Nhất thiết phải theo cách cũ, kết quả bây giờ phiền phức rồi đấy? Ngươi biết sau đó thế nào không?”
Thực ra Tô Lạc không tò mò sau đó thế nào, vì đã bị cắn, vậy chắc chắn bị cảm nhiễm rồi.
Quả nhiên, Kim Hoa đại nương nói nghiêm túc: “Kết quả hông y thiếu nữ đó cũng bị truyền nhiễm rồi, nhưng tình trạng của cô ấy đỡ hơn chút, không có thô bạo tổn thương người.”
Tô Lạc lại lắc đầu rằng: “Ninh Diệu Nhan đó ban đầu cũng không thô bạo tổn thương người, từ truyền nhiễm đến phát tác cần một khoảng thời gian.”
Kim Hoa đại nương chợt tỉnh ngộ: “Đúng rồi, lời nói này của ngươi là thật, đại khái chính là chuyện như vậy, nhưng ta thấy Hồng cô nương đó lần này xui tận mạng rồi.”
Tô Lạc: “Ồ?”
Thực ra cô rất ngạc nhiên, mọi người đến Thất Lạc Thành không phải cũng có chuyện quan trọng sao, tại sao Kim Hoa đại nương mấy người này cũng rảnh rỗi thế? Còn thảnh thơi quan tâm chuyện người khác à?
Tô Lạc không hề hứng thú muốn nghe, nhưng Kim Hoa đại nương lại nói rất hào hứng: “Ngươi biết không? Trong tay họ có Khư Âm Huyền Linh Đan rồi. Tiểu cô nương ngươi nói chuẩn thật đấy, thì ra Khư Âm Huyền Linh Đan thật sự có thể khư trừ âm khí.”
Khư Âm Huyền Linh Đan đương nhiên có thể khư trừ âm khí, chẳng qua...
“Ninh Dịch Đình có Khư Âm Huyền Linh Đan?” Tô Lạc cau mày: “Ở đâu hắn có? Nếu từ đầu đã có, Ninh Diệu Nhan cũng không cần gây nhiều tội vậy rồi.”
Kim Hoa đại nương: “Trưởng lão của họ đến rồi, tổng cộng bốn vị, mỗi vị thực lực không yếu, người yếu nhất cũng là...Tinh Thần Cảnh bốn sao.”
Tô Lạc: “Vậy thật sự không yếu.”
Kim Hoa đại nương: “Đâu chỉ không yếu, quả thực là mạnh đến khiến ai cũng rùng mình! Họ bây giờ chẳng ai dám chọc giận, ai cũng không dám hó hé cả! Đúng rồi, khi nãy không phải nói đến Khư Âm Huyền Linh Đan sao? Ngươi biết sao ta nói Hồng cô nương xui xẻo không? Haha, vì chính tai ta nghe trưởng lão Ninh gia nói, họ không có dư Khư Âm Huyền Linh Đan.”
“Khư Âm Huyền Linh Đan...dư sao, là ý gì?”
Kim Hoa đại nương: “Ý đại khái là, sau khi chia cho Ninh công tử họ mỗi người xong, là không còn dư Khư Âm Huyền Linh Đan. Một đám người Ninh công tử có bốn người, trưởng lão cũng có bốn người, lấy ra hết tám viên Khư Âm Huyền Linh Đan, đây cũng chỉ có thế gia cổ đại mới làm được.”
Tô Lạc: “Nhưng Ninh Dịch Đình không bị âm tà tổn thương.”
Kim Hoa đại nương: “Nhưng không có nghĩa là hắn sẽ không bị thương.”
Tô Lạc: “...Hồng cô nương cực tốt với hắn đấy, cũng vì muội muội hắn mới bị thương.”
Kim Hoa đại nương: “Chẳng phải sao? Cho nên bọn ta cũng đang đoán, Ninh công tử sẽ lựa chọn thế nào, hắn sẽ lấy phần của mình cho Hồng cô nương không nhỉ.”
Tô Lạc: “Có gì phải đoán chứ? Mấy người cũng không cần làm việc của mình sao?”
Kim Hoa đại nương: “Vẫn chưa tới lúc làm chuyện của bọn ta, qua ba ngày nữa, bọn ta mới thật sự bận, bây giờ lo tám trước, đời người không tám thì chẳng là đời người trọn vẹn đâu!”
Tô Lạc: “...”
Cô chẳng có hứng thú về Khư Âm Huyền Linh Đan mà Ninh Dịch Đình cho ai, nên cô phải về phòng.
Thế nhưng khi cô đến trước lầu thang, Ninh Dịch Đình ở trên đi xuống.
Ninh Dịch Đình không phải đi một mình, bên cạnh hắn còn có Tuần Sở và Dự Khang.
Tô Lạc nhìn cũng không nhìn hắn một cái, né sang bên, đợi bọn họ xuống cô mới lên.
Nhưng...
Ninh Dịch Đình chẳng biết có phải vì trưởng lão của họ đến rồi, hay là trong tay cầm Khư Âm Huyền Linh Đan, cho nên cả người hắn tự tin hơn lúc trước, lúc cách mặt đất còn ba bốn bậc cầu thang, hắn dừng chân lại, từ trên ngó xuống nhìn Tô Lạc.
Từ vị trí của hắn nhìn xuống, có một cảm giác ngạo mạn trông xuống.
Hắn lườm Tô Lạc, khóe miệng lộ ra một đường cong: “Tô cô nương còn nhận ra vật này?”
Ninh Dịch Đình xòe tay ra, một viên Khư Âm Huyền Linh Đan nằm im trong lòng bàn tay hắn.
Tô Lạc không quan tâm hắn, chỉ nhướng mày nhẹ: “Ngươi không xuống đây?”
Ninh Dịch Đình không trả lời, trái lại lại cười: “Tô cô nương chẳng phải cần Khư Âm Huyền Linh Đan sao? Là đây này.”
Tô Lạc lườm hắn: “Ngươi thật sự không xuống?”
Ninh Dịch Đình: “Tô cô nương cũng biết, một gã đàn ông như ta không tiện chăm sóc xá muội*, không biết Tô cô nương có thể đồng ý...” (*tức em gái ruột)
“Không đồng ý, cút!” Tô Lạc thấy hắn nói chuyện chẳng ra làm sao, cũng không nhường hắn nữa, đi thẳng lên trên.
Lúc đi ngang người Ninh Dịch Đình, cô chạm thẳng người hắn rồi đi qua.
Nhưng Ninh Dịch Đình cố ý tiến lên một bước, ý định chặn Tô Lạc.
Tự mình hắn cũng không biết chuyện gì nữa, chỉ là muốn ngăn cô lại.
Nhưng mà—
Tô Lạc không dễ chọc như các cô nương khác.
Lúc Ninh Dịch Đình nghiêng người qua, Tô Lạc giẫm một cái vô chân Ninh Dịch Đình.
“Xịt—“
Ninh Dịch Đình hít một hơi lạnh, còn chưa đợi hắn phản ứng lại, Tô Lạc giơ khuỷu tay qua đó, Ninh Dịch Đình vốn dĩ cách nền đất bốn bậc, đụng thẳng từ trên xuống dưới, trượt chân một cái, thiếu chút ngã nhào.
Đợi lúc hắn đứng vững, và quay đầu lại nhìn, trước mắt đã không thấy bóng dáng của Tô Lạc.
Ánh mắt Ninh Dịch Đình băng giá mà lạnh thấu, mang một sự lạnh giá thâm sâu u ám!
Nhìn chằm chằm lầu thang bằng gỗ trống không, trên mặt hắn cao thâm khó đoán.
“Ninh thiếu?” Tuần Sở ở bên nhắc nhở hắn.
Ninh Dịch Đình nở một nụ cười lạnh quỷ quái nơi khóe miệng: “Đi thôi.”
Dưới sự dõi theo của nhiều người, bọn họ ra khỏi khách trạm Quỳ Dương.
“Ninh thiếu, ngươi có hứng thú với cô nương kia sao?” Tuần Sở tò mò hỏi.
Ninh Dịch Đình như cười mà không phải cười: “Ngươi nói cái cô họ Tô à?”
Tuần Sở gật đầu: “Ninh thiếu nhiều lần cố ý trêu ghẹo cô ấy mà.”
Ninh Dịch Đình cười hì một tiếng: “Ngươi quan sát thật kỹ càng ha.”
Ninh Dịch Đình lúc này, bớt đi mấy phần ôn hòa và nho nhã lệ độ trước mặt nhiều người, nhiều thêm vài phần tà mị ngạo mạn.
Tuần Sở cười: “Cô gái đó...trông chẳng dễ chinh phục.”
Ninh Dịch Đình cứ cười: “Không dễ chinh phục, chinh phục được mới gọi là thú vị, ngươi hứng thú với mấy cô hay bám theo?”
Dự Khang ở bên nháy mắt ra hiệu: “Người Ninh thiếu chỉ là Hồng cô nương?”
Tuần Sở cười: “Hồng cô nương này của chúng ta cũng bám theo thật chặt nhỉ, nếu không phải bị Diệu Nhan cắn thì, bây giờ chắc chắn như cái đuôi vậy, cứ bám suốt thôi.”

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Chương 11427: Ngươi chính là Tô Lạc 3

Chương 11437: Tổ chức thiên sát

Chương 11288: Khiếp sợ (2)