Chương 11267: Mông Hống đại nhân, Yên Hà Động Thiên (1)
Ninh Dịch Đình cười
gượng một cái, lập tức hắn nghĩ đến Ninh Diệu Nhan, định bụng cõng ả lên lầu.
Người phụ nữ kia trước
đó đã ngăn cản hắn.
“Vị công tử này,
các ngươi có thể lên đó, nhưng cô nương này thì không.”
Mọi người nhìn
khuôn mặt trắng bệch không một miếng máu của Ninh Diệu Nhan, và vết thương lớn ở
phần cổ, liền nhăn mày, đều nhao nhao tỏ ý không cho phép họ lên.
“Bọn ta họ Ninh.”
Chuyện đến nước
này, Ninh Dịch Đình cuối cùng phải bại lộ thân phận Ninh gia công tử của mình.
Nhiều người trong
đại sảnh đều kinh hãi.
Trước đó có người
bàn luận qua, vị này rất có khả năng là người của Ninh gia, nhưng lúc hắn tự thừa
nhận lại là một chuyện khác.
Ninh gia Thái
Uyên quả là một trong mấy đại gia tộc thiểu số đương thế.
“Tại hạ là Ninh
gia đích hệ trưởng phòng tam tử Ninh Dịch Đình, khẩn xin chư vị rồi.” Ninh Dịch
Đình nói chuyện thành khẩn.
Lúc này Tuần Sở đứng
ra: “Tại hạ Tuần gia Tuần Sở.”
“Tại hạ Dự gia Dự
Khang.”
Toàn là những thiếu
gia công tử niên thiếu hữu vi, tiền đồ vô hạn.
“Tuần gia? Một
trong ngũ đại thế gia Tuần gia?
“Dự gia? Dự gia
trong truyền thuyết đó sao?”
Mọi người ban đầu
chỉ đoán Ninh Dịch Đình là Ninh gia, nhưng không chú ý đến hai vị kế bên, thân
phận cũng cao quý lắm.
Họ bây giờ tuy ở
Thất Lạc Thành, nhưng sẽ không ở đây cả đời, cho nên thể diện của mấy chàng thế
gia này không thể không bán được.
Nếu như phải ghi
hận...cho dù ra được bên ngoài vẫn bị truy sát đến cùng.
Nghĩ đến đây,
không ai dám đi ngăn cản nữa.
Người phụ nữ đó
cũng tự động lui đi, nhường đường ra.
Thậm chí, nhìn thấy
bọn họ muốn lên trước, người phụ nữ trước đó ngăn họ lại đột nhiên mở miệng, nói
lại những lời nói mà trước đó bà bà tóc bạc nói cho họ một lần.
“Các ngươi...cần phải
bảo trọng.” Người phụ nữ nói nghiêm túc.
Ninh Dịch Đình chắp
tay cảm ơn bà: “Gạn hỏi phu nhân húy danh? Ninh gia ta có ân không bao giờ
không báo.”
Người phụ nữ
chính là đợi câu nói này của hắn.
“Ngươi gọi ta Kim
Hoa đại nương, đây là tướng công ta Vương Đại Toàn, nắm đấm của ông lợi hại lắm.”
Ninh Dịch Đình
tháo miếng ngọc giản trên người mình xuống đưa cho người phụ nữ: “Kim Hoa đại
nương sau này nếu gặp phải chuyện, lấy ngọc giản này, đi tìm thương hiệu Ninh
gia trong thành, sẽ có người tự giúp bà.”
Ninh Dịch Đình
đây là đang mua chuộc lòng người, đồng thời cũng là diễn cho tất cả mọi người
xem.
Nếu như giúp qua Ninh
Dịch Đình hắn ta, vậy sau khi ra khỏi Thất Lạc Thành, thì sẽ nhận được ân huệ của
Ninh gia bọn hắn.
Nhất thời, rất
nhiều người đều ngóc đầu dậy.
Lúc này, trong
đám người có một đạo cô đứng ra, tuổi tác ở độ người đẹp hết thời, hai tiểu đạo
cô bên cạnh bà cực kỳ xinh đẹp, chắc là đệ tử của bà.
Đạo cô trung niên
đi đến trước mặt Ninh Dịch Đình, mở miệng nhạt nhẽo: “Đây là lệnh muội?”
“Chính là gia muội.”
Đạo cô trung niên
gật đầu: “Nó bị đại nhân cắn qua, nếu không cứu trị kịp thời, chỉ sợ mạng nhỏ
khó giữ.”
“Mông Hống? Bà
đang chỉ con quái thú ba đầu?” Ninh Dịch Đình nhăn mày.
Đạo cô trung niên
gật đầu: “Người ngoài chỉ gọi nó là quái thú ba đầu, nhưng tôn xưng thật sự của
nó là Mông Hống đại nhân, kết nối hai giới âm dương, theo lý thì vị cô nương
này đã chết rồi, nhưng sao lại...”
“Đúng rồi, trên
người cô ấy có vật quý, giữ nhịp tim của cô ấy, nên mới bảo vệ cô ấy không chết.”
“Bà là?” Ninh Dịch
Đình liếc đạo cô trung niên, trong đầu nhanh chóng suy nghĩ tìm tòi, bỗng
nhiên, đôi mắt hắn sáng lên, “Chẳng là Yên Hà Động Thiên...”
“Ninh công tử phỏng
đoán không sai, sư tôn bọn ta đích thực là Lâm Quân trưởng lão của Yên Hà Động
Thiên.”
Tiểu đạo cô bên cạnh
Lâm Quân trưởng lão cười nói.


Nhận xét
Đăng nhận xét