Chương 11271: Cần cứu không
Lâm Quân sư thái
quay đầu, ánh mắt dữ tợn liếc Ninh Diệu Nhan!
Bà đã truyền dạy
cho hai đồ đệ này toàn bộ bản lĩnh của mình, kết quả ả lại... lại!
“Nó đã cảm nhiễm
rồi.” Lâm Quân sư thái liếc Ninh Dịch Đình, ánh mắt băng giá, “Một khi bị cô ấy
cắn, sẽ dễ dàng biến thành một con thây ma như cô ấy!”
Trong hành lang
có không ít người, lúc này mọi người đều nghe hết lời nói của Lâm Quân sư thái.
Liên quan đến an
nguy của bản thân, cho nên mọi người lên tiếng xôn xao, yêu cầu Ninh Dịch Đình giao
Ninh Diệu Nhan ra.
Mà Ninh Dịch Đình
lúc này, đang ở tình cảnh lưỡng nan.
Chuyện này quá
cay cú mà...
Nhưng bất luận thế
nào, hắn sẽ không giao Ninh Diệu Nhan ra đâu, vì sau khi giao ra, muội muội của
hắn sẽ chết không nghi ngờ gì thôi.
Lúc này, vị hồng
y nữ hiệp kia cũng đến rồi.
Nàng nhìn thấy
màn cảnh trước mắt, cứ chau mày: “Sao các ngươi tàn nhẫn như thế? Đây là một mạng
người đấy!”
Sắc mặt Kim Hoa đại
nương cũng không dễ coi lắm: “Ninh thiếu, muội muội nhà các người rõ ràng đã không
còn là người nữa, cô ấy đã cắn chết hai người rồi, nếu không giết cô ấy, thế
nào các người cũng bị cô ấy cắn chết mà thôi!”
Ninh Dịch Đình im
lặng, nhưng hắn kiên quyết lắc đầu.
Hồng y nữ hiệp liếc
Kim Hoa đại nương: “Đại nương, đây là một mạng người, còn cứu được!”
Kim Hoa đại nương:
“Ngươi cứu?”
Hồng y nữ hiệp: “Ta
cứu thì ta cứu!”
Kim Hoa đại
nương: “Ngươi đừng quên, đêm qua Lâm Quân sư thái của chúng ta cứu người, kết
quả chết mất hai đệ tử thân truyền, tính mạng của mình ngươi không cần sao?”
Hồng y nữ hiệp chăm chú nhìn
Ninh Dịch Đình một cái, cuối cùng nàng nói cho Kim Hoa đại nương biết: “Ta nhất
định có thể cứu cô ấy, chỗ ta có thuốc.”
Nói xong, hồng y
nữ hiệp lấy từ trong người ra một chiếc hộp bằng gấm.
Mở chiếc hộp ra,
một luồng sáng vàng rực tỏa ra từ bên trong.
Bên trong là một thứ thuốc hệt như củ sâm hình em bé, nhìn từ xa, sắc vàng chói lóa, óng ánh lung linh, linh khí nồng nặc vô cùng.
“Này là...Vạn Linh Lão Sâm?!” Kim Hoa đại nương trong mắt chợt hiện ra sự kinh ngạc, “Ngươi lại đem theo Vạn Linh Lão Sâm?”
“Vạn Linh Lão Sâm
là nguyên liệu chính để điều chế liều thuốc cấp bán thần , ngươi lại
có...ngươi thật sự không tiếc à.”
Kim Hoa đại nương vừa nói, vừa chuyển ánh mắt trên khuôn mặt hồng y nữ hiệp sang khuôn mặt Ninh Dịch Đình.
Chỉ lườm qua vài nét hời hợt, người khác lẽ không chú ý đến, nhưng trên mặt hồng y nữ hiệp lại hiện ra một nét e thẹn.
Ánh mắt khen ngợi của Ninh Dịch Đình ngắm nhìn hồng y nữ hiệp.
Sắc mặt hồng y nữ hiệp càng e thẹn.
Tô Lạc ở bên nhìn thấy, chỉ cảm thấy...cạn lời lắm rồi.
"Vạn Linh Lão Sâm cứu không nổi cô ấy." Tô Lạc bất lực lên tiếng.
Nhưng hồng y nữ hiệp lại oán hận lườm Tô Lạc một cái: "Ngươi lại biết cái gì?"
Tô Lạc: "Vạn Linh Lão Sâm chỉ luyện chế thành đan dược cấp bán thần, mới có thể phát huy hết hiệu quả của thuốc, chỉ đơn thuần cho cô ấy dùng liều thuốc này, không có tác dụng đâu."
Hồng y nữ hiệp: "Ai cũng biết Vạn Linh Lão Sâm luyện chế thành liều thuốc cấp bán thần là hiệu quả nhất, nhưng ở đây có dược sư cấp bán thần không? Nếu đã không có, vậy chỉ có thể dùng cách cổ xưa nhất thôi."
Tô Lạc cau mày: "Cũng không phải không có..."
Vạn Linh Lão Sâm quả là liều thuốc tốt, nếu có thể đi kèm với Lâm Dương Long Chi Hoa, luyện chế ra Khư Âm Huyền Linh Đan, vậy thì, vị Ninh Diệu Nhan này còn có thể cứu được đấy.
Thế nhưng, Tô Lạc còn chưa nói xong, hồng y nữ hiệp đã quay đầu đi.
Nàng giao Vạn Linh Lão Sâm cho Ninh Dịch Đình: "...mọi thứ chỉ cần ngươi làm chủ là được." Ánh mắt khen ngợi của Ninh Dịch Đình nhìn vị hồng y nữ hiệp, chỉ thiếu việc đưa tay xoa đầu nàng nói ngoan quá thôi.
Sau khi Ninh Dịch Đình cất Vạn Linh Lão Sâm, giao Ninh Diệu Nhan cho nàng, còn hắn thì chậm bước đi đến trước mặt Tô Lạc.
Thế nhưng, chưa đợi hắn đứng vững, Tiểu Khắc và Tô Mộc Dương đã chắn ngang trước mặt hắn.
Con mắt khinh nhờn của Ninh Dịch Đình bỗng chốc thoáng qua, rất nhanh hắn trở lại với điệu bộ thế gia công tử.
Hắn bình thản ung dung đứng ở đấy, dáng vẻ ung dung cao quý, cười nhìn Tô Lạc: "Tô cô nương biết y thuật?"
Tô Lạc:" Ừ."
Ninh Dịch Đình: "Gạn hỏi Tô cô nương y thuật thế nào?"
Tô Lạc: "Miễn cưỡng thì cũng là dược sư cấp bậc thần thôi à."
Ninh Dịch Đình lập tức bị nghẹn lại không nói được lời nào.
Hắn chuẩn bị xong vài câu nói tiếp theo rồi, nhưng lại bị nuốt vô hết.
Nhưng hắn phản ứng rất nhanh, lại cười hỏi rằng: "Vậy quả thực rất lợi hại đấy."
Tô Lạc còn chưa nói gì, những người xung quanh đều đã cười hì hì lên cả.
Ninh Dịch Đình cười tít mắt: "...Không biết Ninh mỗ có thể nhờ Tô cô nương một việc không?"
Tô Lạc: "Không thể."
Ninh Dịch Đình: "..."
Vốn dĩ hắn còn chuẩn bị dùng sức hút của mình để thuyết phục tiểu cô nương này.
Dung mạo của vị tiểu cô nương họ Tô này... thực ra bằng ánh mắt từng trải đời của hắn mà xem, thực ra cũng thanh tú đấy chứ, nhưng mà hai người cô dẫn theo bên mình quả thực lợi hại, nên Ninh Dịch Đình thật sự muốn hai đấu thủ như vậy.
Đêm qua hắn đã nghe nói, là vị Tô cô nương này mở cửa cho hắn, cho nên hắn đương nhiên là nghĩ đối phương nhắm trúng mình rồi.
Không phải Ninh Dịch Đình tự luyến, mà trên thực tế hắn luôn được các cô nương theo đuổi như vậy.
Hắn chưa từng gặp cô nương nào không thích hắn.
Như vị Hồng cô nương mới quan biết không lâu, cô ta chẳng phải đã ngoan ngoãn giao Vạn Linh Lão Sâm ra sao?
"Ý ban nãy của Tô cô nương là..."
Ninh Dịch Đình cho rằng mình nghe nhầm, cho nên vô thức hắn lại hỏi một câu.
Tô Lạc cau mày lườm hắn một cái: "Nếu như ngươi muốn hợp tác, thì giao Vạn Linh Lão Sâm cho ta, ngoài ra thu nhặt một phần Lâm Dương Long Chi Hoa, ta giúp ngươi luyện chế Khư Âm Huyền Linh Đan, muội muội của ngươi nói không chừng còn cứu được đấy, nếu chậm trễ nữa, thì kể cả thần tiên cũng khó mà cứu cô ấy."
Tô Lạc không phải muốn làm người tốt này, mà là...một khi thuốc quý đến tay cô, luyện chế ra không chỉ đơn thuần là một viên Khư Âm Huyền Linh Đan đâu.
Đúng lúc có thể chuẩn bị một viên cho cô, Tiểu Khắc, Tô Mộc Dương để phòng bị.
Suy cho cùng trong Thất Lạc Thành này, ai biết có đột nhiên nhiễm
Kim Hoa đại nương vừa nói, vừa chuyển ánh mắt trên khuôn mặt hồng y nữ hiệp sang khuôn mặt Ninh Dịch Đình.
Chỉ lườm qua vài nét hời hợt, người khác lẽ không chú ý đến, nhưng trên mặt hồng y nữ hiệp lại hiện ra một nét e thẹn.
Ánh mắt khen ngợi của Ninh Dịch Đình ngắm nhìn hồng y nữ hiệp.
Sắc mặt hồng y nữ hiệp càng e thẹn.
Tô Lạc ở bên nhìn thấy, chỉ cảm thấy...cạn lời lắm rồi.
"Vạn Linh Lão Sâm cứu không nổi cô ấy." Tô Lạc bất lực lên tiếng.
Nhưng hồng y nữ hiệp lại oán hận lườm Tô Lạc một cái: "Ngươi lại biết cái gì?"
Tô Lạc: "Vạn Linh Lão Sâm chỉ luyện chế thành đan dược cấp bán thần, mới có thể phát huy hết hiệu quả của thuốc, chỉ đơn thuần cho cô ấy dùng liều thuốc này, không có tác dụng đâu."
Hồng y nữ hiệp: "Ai cũng biết Vạn Linh Lão Sâm luyện chế thành liều thuốc cấp bán thần là hiệu quả nhất, nhưng ở đây có dược sư cấp bán thần không? Nếu đã không có, vậy chỉ có thể dùng cách cổ xưa nhất thôi."
Tô Lạc cau mày: "Cũng không phải không có..."
Vạn Linh Lão Sâm quả là liều thuốc tốt, nếu có thể đi kèm với Lâm Dương Long Chi Hoa, luyện chế ra Khư Âm Huyền Linh Đan, vậy thì, vị Ninh Diệu Nhan này còn có thể cứu được đấy.
Thế nhưng, Tô Lạc còn chưa nói xong, hồng y nữ hiệp đã quay đầu đi.
Nàng giao Vạn Linh Lão Sâm cho Ninh Dịch Đình: "...mọi thứ chỉ cần ngươi làm chủ là được." Ánh mắt khen ngợi của Ninh Dịch Đình nhìn vị hồng y nữ hiệp, chỉ thiếu việc đưa tay xoa đầu nàng nói ngoan quá thôi.
Sau khi Ninh Dịch Đình cất Vạn Linh Lão Sâm, giao Ninh Diệu Nhan cho nàng, còn hắn thì chậm bước đi đến trước mặt Tô Lạc.
Thế nhưng, chưa đợi hắn đứng vững, Tiểu Khắc và Tô Mộc Dương đã chắn ngang trước mặt hắn.
Con mắt khinh nhờn của Ninh Dịch Đình bỗng chốc thoáng qua, rất nhanh hắn trở lại với điệu bộ thế gia công tử.
Hắn bình thản ung dung đứng ở đấy, dáng vẻ ung dung cao quý, cười nhìn Tô Lạc: "Tô cô nương biết y thuật?"
Tô Lạc:" Ừ."
Ninh Dịch Đình: "Gạn hỏi Tô cô nương y thuật thế nào?"
Tô Lạc: "Miễn cưỡng thì cũng là dược sư cấp bậc thần thôi à."
Ninh Dịch Đình lập tức bị nghẹn lại không nói được lời nào.
Hắn chuẩn bị xong vài câu nói tiếp theo rồi, nhưng lại bị nuốt vô hết.
Nhưng hắn phản ứng rất nhanh, lại cười hỏi rằng: "Vậy quả thực rất lợi hại đấy."
Tô Lạc còn chưa nói gì, những người xung quanh đều đã cười hì hì lên cả.
Ninh Dịch Đình cười tít mắt: "...Không biết Ninh mỗ có thể nhờ Tô cô nương một việc không?"
Tô Lạc: "Không thể."
Ninh Dịch Đình: "..."
Vốn dĩ hắn còn chuẩn bị dùng sức hút của mình để thuyết phục tiểu cô nương này.
Dung mạo của vị tiểu cô nương họ Tô này... thực ra bằng ánh mắt từng trải đời của hắn mà xem, thực ra cũng thanh tú đấy chứ, nhưng mà hai người cô dẫn theo bên mình quả thực lợi hại, nên Ninh Dịch Đình thật sự muốn hai đấu thủ như vậy.
Đêm qua hắn đã nghe nói, là vị Tô cô nương này mở cửa cho hắn, cho nên hắn đương nhiên là nghĩ đối phương nhắm trúng mình rồi.
Không phải Ninh Dịch Đình tự luyến, mà trên thực tế hắn luôn được các cô nương theo đuổi như vậy.
Hắn chưa từng gặp cô nương nào không thích hắn.
Như vị Hồng cô nương mới quan biết không lâu, cô ta chẳng phải đã ngoan ngoãn giao Vạn Linh Lão Sâm ra sao?
"Ý ban nãy của Tô cô nương là..."
Ninh Dịch Đình cho rằng mình nghe nhầm, cho nên vô thức hắn lại hỏi một câu.
Tô Lạc cau mày lườm hắn một cái: "Nếu như ngươi muốn hợp tác, thì giao Vạn Linh Lão Sâm cho ta, ngoài ra thu nhặt một phần Lâm Dương Long Chi Hoa, ta giúp ngươi luyện chế Khư Âm Huyền Linh Đan, muội muội của ngươi nói không chừng còn cứu được đấy, nếu chậm trễ nữa, thì kể cả thần tiên cũng khó mà cứu cô ấy."
Tô Lạc không phải muốn làm người tốt này, mà là...một khi thuốc quý đến tay cô, luyện chế ra không chỉ đơn thuần là một viên Khư Âm Huyền Linh Đan đâu.
Đúng lúc có thể chuẩn bị một viên cho cô, Tiểu Khắc, Tô Mộc Dương để phòng bị.
Suy cho cùng trong Thất Lạc Thành này, ai biết có đột nhiên nhiễm
phải âm khí không?
Thế nhưng Ninh Dịch Đình lại dùng ánh mắt buồn cười nhìn Tô Lạc:" Tô cô nương thật thích nói đùa."
Tô Lạc tỏ vẻ nghiêm túc: "Không ai đùa giỡn với ngươi, hợp tác không? Nói một lời."
Ánh mắt Ninh Dịch Đình quái lạ nhìn Tô Lạc, không lẽ cô nương này làm vậy là cố ý muốn gây sự chú ý của hắn."
Ninh Dịch Đình lại cười
Thế nhưng chưa đợi hắn mở miệng, Tô Lạc liền sốt ruột nói: "Muội muội ngươi cũng biến thành như vậy rồi, người làm ca ca như ngươi lại còn cười nổi? Ngươi đừng cười nữa, ta thật thay muội muội ngươi đau lòng mà."
Ninh Dịch Đình: "!!!"
Tô Lạc: "Bây giờ bọn ta phải ra ngoài một chuyến, ngươi có thời gian một ngày để suy nghĩ kỹ càng, đợi qua giờ Tý đêm nay, thật sự thì thần tiên cũng khó cứu nổi muội muội ngươi."
Nói xong câu này, Tô Lạc liền dẫn theo hai đệ đệ ra ngoài, bỏ lại một Ninh Dịch Đình ngơ ngác.
Ninh Dịch Đình nhìn bóng lưng Tô Lạc rời khỏi, lắc đầu cười gượng: "Vị cô nương này đúng là có khí chất."
Thế nhưng Ninh Dịch Đình lại dùng ánh mắt buồn cười nhìn Tô Lạc:" Tô cô nương thật thích nói đùa."
Tô Lạc tỏ vẻ nghiêm túc: "Không ai đùa giỡn với ngươi, hợp tác không? Nói một lời."
Ánh mắt Ninh Dịch Đình quái lạ nhìn Tô Lạc, không lẽ cô nương này làm vậy là cố ý muốn gây sự chú ý của hắn."
Ninh Dịch Đình lại cười
Thế nhưng chưa đợi hắn mở miệng, Tô Lạc liền sốt ruột nói: "Muội muội ngươi cũng biến thành như vậy rồi, người làm ca ca như ngươi lại còn cười nổi? Ngươi đừng cười nữa, ta thật thay muội muội ngươi đau lòng mà."
Ninh Dịch Đình: "!!!"
Tô Lạc: "Bây giờ bọn ta phải ra ngoài một chuyến, ngươi có thời gian một ngày để suy nghĩ kỹ càng, đợi qua giờ Tý đêm nay, thật sự thì thần tiên cũng khó cứu nổi muội muội ngươi."
Nói xong câu này, Tô Lạc liền dẫn theo hai đệ đệ ra ngoài, bỏ lại một Ninh Dịch Đình ngơ ngác.
Ninh Dịch Đình nhìn bóng lưng Tô Lạc rời khỏi, lắc đầu cười gượng: "Vị cô nương này đúng là có khí chất."
Nhận xét
Đăng nhận xét