Chương 11273: Đá Phá Hồn
Vương lão đầu dữ tợn
nói: “Nói đến quán rượu Lão Dương... là lão phu thấy tức à!” Thì ra lão Dương
năm đó của quán rượu Lão Dương, thật sự có quen với Vương lão đầu.
Năm đó lão còn là một
thiếu niên, từ ngoại giới đến Thất Lạc Thành du lịch tìm báu vật, sau này đến
quán rượu Lão Dương nhiều là quen thôi.
Nhưng Vương lão đầu vẫn
không ngờ rằng, lão Dương lại bị kẻ thù giết chết.
“Chết rồi?” Ánh mắt ngạc
nhiên của Tô Lạc nhìn lão.
“Chết rồi, chết một
cách thấu triệt rồi, không còn thứ gì nữa.” Vương lão đầu.
“Sau đó thì?” Tô Lạc gặn
hỏi.
Vương lão đầu, “Còn sau
đó cái gì? Chỉ có vậy thôi.”
Tô Lạc nghiêm túc nhìn
Vương lão đầu, trên mặt tỏ rõ vẻ nghiêm túc: “Vương lão bá, ta có thể chấp nhận
ông không nói, nhưng ông không được nói dối ta, vì đây sẽ ảnh hưởng đến sự phán
đoán của ta.”
Vương lão đầu liền đỏ mặt.
Người của Thất Lạc
Thành thực sự không giỏi nói chuyện, lão che giấu tí thôi, bị Tô Lạc vạch trần,
thì liền đỏ mặt cả lên.
Tô Mộc Dương cạn lời
nhìn Tô Lạc một cái, bên ngoài biết bao kẻ nối dối, Tô cô cô nhà hắn lại ức hiếp
người trung hậu thật thà ở đây.
Tô Lạc: “Ông vốn dĩ là
người ở ngoài Thất Lạc Thành, nhưng theo ta biết, số lượng người ở Thất Lạc
Thành là có hạn chế, người ở ngoài đến không được ở lâu, tối đa là mười lăm
ngày, nếu sau mười lăm ngày không rời đi sẽ bị tống cổ ép buộc ra ngoài.”
“Nhưng ông là người nơi
khác đến, lại có thể sinh sống lại ở Thất Lạc Thành, từ một thiếu niên năm đó sống
đến tuổi như bây giờ, thành người thường trú thật không dễ dàng nhỉ?”
Vương lão đầu lúc này mới
ý thức được chỗ nào mình sơ suất rồi, sắc mặt lão hơi đỏ.
“Lão đầu ta vế trước không
có nói dối nha, chỉ là vế sau chưa nói hết thôi...” Vương lão đầu biện luận.
Tô Lạc cảm thấy lúc ông
tranh luận, có chút giấu đầu hở đuôi, nhưng đây không phải ý chính.
“Vậy vế sau là gì?” Tô
Lạc tò mò hỏi.
Vương lão đầu: “Sau đó
lão Dương chết không thành, nhưng lừa ta nói là chết rồi.”
Tô Lạc hiếu kì: “Sao
ông ấy lại lừa ông?”
Vương lão đầu: “Hắn giả
vờ hắn chết rồi, như vậy kẻ thù của hắn mới không đến tìm hắn trả thù nữa.
Nhưng mà, có một chuyện còn quan trọng hơn mạng sống mà hắn cần làm, nên hắn nhờ
ta sống luôn ở Thất Lạc Thành.”
Vương lão đầu đau xót: “Năm
đó còn thơ dại, lại khờ khạo hứa với hắn, kết quả là bị nhốt ở Thất Lạc Thành,
thế nào cũng không thể ra được nữa.”
Tô
Lạc hiếu kì: “Cây cải nhỏ bọn nó cũng có thể ra ngoài, sao ông thì không thể?”
Vương lão đầu nhìn Tô Lạc
một cái: “Ngươi thật sự không biết hay là giả vờ không biết?”
Tô Lạc: “...Cái gì.”
Vương lão đầu chỉ cây cải
nhỏ: “Ngươi hỏi thân phận của nó xem, ngươi còn cho rằng nó là tiểu cô nương
bình thường sao?”
Tô Lạc hiếu kì nhìn cây
cải nhỏ.
Đôi mắt to đen láy của
cây cải nhỏ nhìn Tô Lạc: “Cha ta là thành chủ Thất Lạc Thành.”
Tô Lạc: “...Vậy sao
ngươi không có tiền ăn nổi cơm? Ngươi lừa ta?”
Trong kí ức của cô thì
cây cải nhỏ thực sự rất nghèo... thấy thức ăn, là như con hổ con bay vào, đó gọi
là một sự kích động, thân phận thành chủ thiên kim như vậy chẳng đúng nhỉ?
“Mẹ ta chết đi, ta có mẹ
kế, sư phụ nói, có mẹ kế sẽ có cha kế, cho nên cha kế của ta vứt ta cho sư phụ
sau khi mẹ ta từ trần, không bao lâu, sư phụ nói cũng không cho người tiền nuôi
dưỡng, nên người chỉ có thể nghèo khó nuôi ta thôi.”
Vương lão đầu trong đầu
tăm tối nhìn cây cải nhỏ, muốn nói chuyện, nhưng cuối cùng cũng không nên lời.
Tô Lạc thật sự cho rằng
cây cải nhỏ là một củ cải trắng tội nghiệp, xoa xoa cái đầu be bé của nhỏ, rất
là thương tiếc.
Cây cải nhỏ dụi dụi đầu
dưới cánh tay của Tô Lạc, như một con mèo con nghe lời.
Vương lão đầu quay mặt
đi, quả thực không muốn nói chuyện: “...”
Tô Lạc: “Sau đó thì?”
Vương lão đầu: “Lúc lão
Dương đi, giao cho ta một việc, chỉ đợi khi việc này xử lý xong, ta mới có thể
ra Thất Lạc Thành, nếu không thì, vừa ra khỏi Thất Lạc Thành, sẽ chết.”
Thấy Tô Lạc muốn nói
chuyện, Vương lão đầu xua xua tay: “Đó là một lời nguyền cấm kị, ta từng thề
qua máu, thì sẽ linh nghiệm thôi, cho nên không thể ra ngoài, trừ phi ta đợi
cái người đó đến.”
Tô Lạc: “...vậy ông
đang đợi ai.”
Ánh mắt cảnh giác của
Vương lão đầu liếc Tô Lạc, không nói gì cả.
Tô Lạc: “Ông đợi ai? Phải
cho ai thứ gì?”
Ánh mắt kì dị của Vương
lão đầu nhìn Tô Lạc, quan sát cô từ đầu tới chân.
Lão nhớ lão Dương năm
đó, sau này sẽ có một cô nương cực xinh đến Thất Lạc Thành, đến lúc đó ngươi
giao đồ cho cô ấy, thế là hoàn thành nhiệm vụ.
Vương lão đầu nghĩ ngợi,
nói: “Là một cô nương cực xinh, dung mạo ngươi không được.”
Tô Lạc: “...”
Nói thật, khuôn mặt của
Tô Mộc Kha thật sự không tệ, nhưng so với khuôn mặt ban đầu của Tô Lạc, thì thật
là cách nhau một trời một vực.
Tô Lạc vừa phất tay,
thuật tráo đổi nhan sắc, dung mạo của cô xuất hiện trước mặt Vương lão đầu: “Khuôn
mặt này, được chứ?”
Không thể không nói,
khuôn mặt này của Tô Lạc có nhiều lúc chính là giống một tấm thông hành lệnh.
Vương lão đầu nhìn
khuôn mặt này của Tô Lạc, kinh ngạc một tí.
Bởi vì năm đó lão Dương
tạo ra ảo ảnh cho lão xem!
Khuôn mặt đó qua nhiều
năm, nhưng vẫn hiện ra rõ rệt trong não Vương lão đầu.
Chính là khuôn mặt này!
Ít ra có bảy tám phần giống.
“Ngươi ngươi ngươi...thật
sự gặp ma rồi.” Vương lão đầu dùng lực dụi dụi mắt, sợ mình nhìn nhầm.
Nhưng lúc lão mở mắt ra,
vẫn là khuôn mặt trước mắt.
“Cho nên, đúng là ta chứ?”
Tô Lạc nghiêm túc nhìn lão.
Vương lão đầu: “...”. Có một cảm giác khó tin không cần tốn công đi
mòn cả giày để tìm kiếm mà vẫn có được.
Nhưng mà, chỉ bằng khuôn
mặt này vẫn chưa được đâu.
Cho nên, Vương lão đầu
xòe tay ra, trong bàn tay có một viên ngọc thạch tựa hình trứng ngỗng.
Viên ngọc thạch này óng
ánh lung linh, ánh sáng xanh xanh, nhưng không chói mắt, dường như phủ một lớp
màu xám.
Vương lão đầu nói với Tô
Lạc: “Ngươi có phải người lão Dương muốn tìm không, ta không chắc, nhưng có một
cách để kiểm chứng.”
“Nhỏ máu của ngươi lên tảng
đá Phá Hồn này là sẽ rõ.”
Sau khi Vương lão đầu
nói xong, ánh mắt bỗng chốc dừng lại nhìn chằm chằm Tô Lạc, đợi phản ứng của
cô.
Mọi ánh mắt đều đổ dồn về
hướng Tô Lạc.
Nhưng Tô Lạc lúc này
không chút do dự, cô rất có lòng tin với huyết mạch của mình.
Móng tay đâm vào, một giọt
máu rơi xuống đá Phá Hồn.
Xèo!
Giống như dầu đổ vào chảo
nóng vậy, trên đá Phá Hồn bỗng chốc phát ra một tia vàng kim nhấp nháy.
Một tia lôi điện hình
cung quanh quẩn xung quanh!
Đá Phá Hồn dường như nhiệt
độ bỗng chốc dâng cao, trở nên nóng rực khó cưỡng, Vương lão đầu hình như sắp cầm
không nổi.
Ngay lúc này, chỉ thấy
đá Phá Hồn thoát ly khỏi tay Vương lão đầu, bay vào trong lòng Tô Lạc.
Nó xoay một vòng rồi một
vòng quanh người Tô Lạc, cuối cùng “soạt” một tiếng bay vào trong không gian của
Tô Lạc.
Còn chưa đợi Tô Lạc phản
ứng, chỉ thấy “chít” một tiếng , đá Phá Hồn hình như chịu một nỗi khiếp sợ to lớn, như tia chớp bay lại ra từ
trong không gian của Tô Lac.
Tô Lạc lập tức phản ứng
lại, trong không gian của cô có một linh hồn trấn giữ lớn mạnh vô cùng, Nam
Cung Lưu Vân.
Nhận xét
Đăng nhận xét