Chương 11266: Chơi bài không theo lý (2)
Chỉ tiếc lúc ấy không có người ngoài trông thấy, cho nên bọn họ không sợ Tô Lạc ba người họ, chỉ xem họ là những đứa trẻ ốm yếu nhẹ tênh.
Thế nhưng mà Tiểu Khắc vừa ra tay đã cực kỳ khủng khiếp.
Cùng với âm thanh vật nặng dưới đất vang đến, ánh mắt bọn họ đối với Tô Lạc ba người hoàn toàn không giống với lúc trước.
Ngạc nhiên, chấn động, kính nể, sợ hãi. . .
Tô Lạc không có nhìn bọn hắn, mà là trực tiếp chạy đi mở cửa.
Sau khi Tiểu Khắc phô bày thực lực, không một ai dám nói thêm một chữ nào nữa. . Hiện trường lặng ngắt như tờ.
Cửa mở rồi.
Có bốn người đi vào.
Theo thứ tự là Ninh Dịch Đình, Tuân Sở, Dự Khang, nữ hiệp áo đỏ.
Ninh Dịch Đình trên lưng còn cõng một người.
Người này lại là. . . Ninh Diệu Nhan?
Bọn hắn lại thật sự cứu Ninh Diệu Nhan về rồi?
Đúng vào lúc này, một phụ nữ trong đôi vợ chồng trung niên trong đám người nhíu mày: "Cô ta, cô ta không phải là cô nương trước đó bị cái con quái vật cướp đi sao? Sao lại còn mang cô ta về?"
Đám người lập tức bàn tán lên.
Có thể tới Thất Lạc Thành, đều là những người có chút thực lực.
Cho nên tính khí của bọn hắn cũng không quá tốt.
Ninh Dịch Đình vốn dĩ bị thương, muội muội lại không có cơ hội sống, hiện tại còn nghe đến mấy cái lời này. . Dù là hắn có phương pháp dưỡng khí tốt, thì lúc này cũng có chút khó nhịn.
Hắn nhìn Tô Lạc một cái, trong cái nhìn đó chất chứa hàm ý cầu xin giúp đỡ.
Tô Lạc lập tức buồn rầu.
Cô chẳng qua là vì mạng người trước mắt, mới mở cửa cho hắn mà thôi, kết quả kéo luôn cô xuống nước, xem nhiều người là kẻ thù vậy sao? Tâm tư của Ninh Dịch Đình này cũng thâm sâu nha.
Quả nhiên, cái nhìn này của Ninh Dịch Đình, những người xung quanh đều nhìn thấy.
Xen vào biểu hiện trước đó của Tiểu Khắc, mọi người rất khách khí với bộ ba Tô Lạc họ.
"Vị cô nương này, ngươi có quan hệ rất tốt với hắn? Ngươi khư khư cố chấp, nhất định phải giúp bọn hắn?"
"Vị cô nương này, ngươi sẽ không phải bị sắc đẹp của bọn hắn mê hoặc rồi chứ?"
"Vị tiểu huynh đệ này thực lực quả thật không tệ, nhưng là nhiều người chúng ta cộng lại, cũng không phải là không có sức để chiến đâu!"
Tất cả mọi người đều phát biểu ý kiến của mình.
Tô Lạc quay đầu nhìn Ninh Dịch Đình một cái.
Ninh Dịch Đình cười gượng, chắp tay lại nói với Tô Lạc : "Ninh mỗ cảm tạ ơn mở cửa cùa Tô cô nương, về chuyện trước mắt. . . Vẫn là Ninh mỗ tự mình gánh chịu vậy, không liên quan đến cô nương đâu."
Cái tên Ninh Dịch Đình này hay nhỉ, lại dám lấy lui làm tiến? Tô Lạc nhíu mày nhìn hắn.
Hắn dùng con mắt nào nhìn ra mình muốn giúp hắn?
Hay là hắn tự cho là mình đẹp trai gia thế tốt, mình sẽ dùng con mắt khác đối đãi hắn?
Quả thực. . .
Tô Lạc ồ xong một tiếng.
Ninh Dịch Đình rõ ràng bị việc chơi bài không theo lý của Tô Lạc làm kinh sợ, không biết đáp lại thế nào.
Vốn dĩ nhiều người đều xôn xao quở trách Tô Lạc, lúc này cũng đều giống như yết hầu bị người khác chặn vậy . .
Tô Lạc ngoắc Tiểu Khắc và Tô Mộc Dương: "Hơn nửa đêm bị đánh thức, buồn ngủ chết được, ngày mai còn phải dậy sớm đấy, mau đi về ngủ."
Sau đó, mọi người cứ như vậy nhìn đám người Tô Lạc nghênh ngang rời đi.
Người phụ nữ trong đôi vợ chồng ấy nhìn Tô Lạc đầy nghi hoặc: "Ngươi. . . Ngươi không giúp bọn hắn sao?"
Tô Lạc quay lưng xua xua tay với họ, không đếm xỉa tới: "Không quen biết, giúp cái gì? Các ngươi muốn làm sao thì làm vậy đi."
Nói xong, Tô Lạc dẫn Tiểu Khắc và Tô Mộc Dương trở về phòng, đóng cửa rầm một tiếng.
Tất cả mọi người: ". . ."
Hoàn toàn chơi bài không theo lý nha. . .
Đôi mắt của Ninh Dịch Đình cứ nhìn chằm chằm vào Tô Lạc, mãi cho đến khi cô đóng cửa lại.
Mà nữ hiệp áo đỏ đứng bên cạnh Ninh Dịch Đình lại không vui: "Cô ta cho rằng cô ta là ai? Kiêu ngạo gì chớ? !"
Thế nhưng mà Tiểu Khắc vừa ra tay đã cực kỳ khủng khiếp.
Cùng với âm thanh vật nặng dưới đất vang đến, ánh mắt bọn họ đối với Tô Lạc ba người hoàn toàn không giống với lúc trước.
Ngạc nhiên, chấn động, kính nể, sợ hãi. . .
Tô Lạc không có nhìn bọn hắn, mà là trực tiếp chạy đi mở cửa.
Sau khi Tiểu Khắc phô bày thực lực, không một ai dám nói thêm một chữ nào nữa. . Hiện trường lặng ngắt như tờ.
Cửa mở rồi.
Có bốn người đi vào.
Theo thứ tự là Ninh Dịch Đình, Tuân Sở, Dự Khang, nữ hiệp áo đỏ.
Ninh Dịch Đình trên lưng còn cõng một người.
Người này lại là. . . Ninh Diệu Nhan?
Bọn hắn lại thật sự cứu Ninh Diệu Nhan về rồi?
Đúng vào lúc này, một phụ nữ trong đôi vợ chồng trung niên trong đám người nhíu mày: "Cô ta, cô ta không phải là cô nương trước đó bị cái con quái vật cướp đi sao? Sao lại còn mang cô ta về?"
Đám người lập tức bàn tán lên.
Có thể tới Thất Lạc Thành, đều là những người có chút thực lực.
Cho nên tính khí của bọn hắn cũng không quá tốt.
Ninh Dịch Đình vốn dĩ bị thương, muội muội lại không có cơ hội sống, hiện tại còn nghe đến mấy cái lời này. . Dù là hắn có phương pháp dưỡng khí tốt, thì lúc này cũng có chút khó nhịn.
Hắn nhìn Tô Lạc một cái, trong cái nhìn đó chất chứa hàm ý cầu xin giúp đỡ.
Tô Lạc lập tức buồn rầu.
Cô chẳng qua là vì mạng người trước mắt, mới mở cửa cho hắn mà thôi, kết quả kéo luôn cô xuống nước, xem nhiều người là kẻ thù vậy sao? Tâm tư của Ninh Dịch Đình này cũng thâm sâu nha.
Quả nhiên, cái nhìn này của Ninh Dịch Đình, những người xung quanh đều nhìn thấy.
Xen vào biểu hiện trước đó của Tiểu Khắc, mọi người rất khách khí với bộ ba Tô Lạc họ.
"Vị cô nương này, ngươi có quan hệ rất tốt với hắn? Ngươi khư khư cố chấp, nhất định phải giúp bọn hắn?"
"Vị cô nương này, ngươi sẽ không phải bị sắc đẹp của bọn hắn mê hoặc rồi chứ?"
"Vị tiểu huynh đệ này thực lực quả thật không tệ, nhưng là nhiều người chúng ta cộng lại, cũng không phải là không có sức để chiến đâu!"
Tất cả mọi người đều phát biểu ý kiến của mình.
Tô Lạc quay đầu nhìn Ninh Dịch Đình một cái.
Ninh Dịch Đình cười gượng, chắp tay lại nói với Tô Lạc : "Ninh mỗ cảm tạ ơn mở cửa cùa Tô cô nương, về chuyện trước mắt. . . Vẫn là Ninh mỗ tự mình gánh chịu vậy, không liên quan đến cô nương đâu."
Cái tên Ninh Dịch Đình này hay nhỉ, lại dám lấy lui làm tiến? Tô Lạc nhíu mày nhìn hắn.
Hắn dùng con mắt nào nhìn ra mình muốn giúp hắn?
Hay là hắn tự cho là mình đẹp trai gia thế tốt, mình sẽ dùng con mắt khác đối đãi hắn?
Quả thực. . .
Tô Lạc ồ xong một tiếng.
Ninh Dịch Đình rõ ràng bị việc chơi bài không theo lý của Tô Lạc làm kinh sợ, không biết đáp lại thế nào.
Vốn dĩ nhiều người đều xôn xao quở trách Tô Lạc, lúc này cũng đều giống như yết hầu bị người khác chặn vậy . .
Tô Lạc ngoắc Tiểu Khắc và Tô Mộc Dương: "Hơn nửa đêm bị đánh thức, buồn ngủ chết được, ngày mai còn phải dậy sớm đấy, mau đi về ngủ."
Sau đó, mọi người cứ như vậy nhìn đám người Tô Lạc nghênh ngang rời đi.
Người phụ nữ trong đôi vợ chồng ấy nhìn Tô Lạc đầy nghi hoặc: "Ngươi. . . Ngươi không giúp bọn hắn sao?"
Tô Lạc quay lưng xua xua tay với họ, không đếm xỉa tới: "Không quen biết, giúp cái gì? Các ngươi muốn làm sao thì làm vậy đi."
Nói xong, Tô Lạc dẫn Tiểu Khắc và Tô Mộc Dương trở về phòng, đóng cửa rầm một tiếng.
Tất cả mọi người: ". . ."
Hoàn toàn chơi bài không theo lý nha. . .
Đôi mắt của Ninh Dịch Đình cứ nhìn chằm chằm vào Tô Lạc, mãi cho đến khi cô đóng cửa lại.
Mà nữ hiệp áo đỏ đứng bên cạnh Ninh Dịch Đình lại không vui: "Cô ta cho rằng cô ta là ai? Kiêu ngạo gì chớ? !"
Nhận xét
Đăng nhận xét