Chương 11265: Mau mở cửa (1)
Triệu chưởng quầy mặc dù rời đi, thế nhưng mà tất cả mọi người không muốn bây giờ lập tức trở về liền.
"Cũng không biết ba người đuổi theo kia thế nào."
"Ta nhận ra rồi, cái kia bị nắm, người bị bắt đi chính là Ninh gia cô nương, đúng vậy, chính là con gái cả Thái Uyên Ninh gia."
"Đại gia tộc như Ninh gia vậy, sao lại không có người bảo vệ?"
"Hẳn là còn chưa tới đấy, vậy thì giờ vấn đề lớn rồi. . ."
"Cũng không biết chuyện gì xảy ra với con quái vật ba đầu, Triệu chưởng quầy cũng không nói rõ, bộ dạng rất kiêng kị."
"Quả thực rất kiêng kị." Một bên, lão bà bà chống một cây gậy không nói chuyện đứng lên, mở miệng nhạt nhẽo: "Đó là ba đầu, người phát ngôn kết nối giữa âm phủ và nhân gian, nói cách khác, nó muốn ai đi âm phủ, sẽ đưa ai đi âm phủ."
Cái gì? !
Tất cả mọi người đều khiếp sợ nhìn vị lão bà bà tóc trắng này.
Lão bà bà tóc trắng thở dài: "Chuyện này, những người ở Thất Lạc Thành lâu rồi cũng đều biết, nhưng tất cả mọi người đều cố ý tránh không bàn luận, bởi vì ai đều không muốn trêu chọc tên ghê tởm tồn tại."
"Triệu chưởng quầy không muốn nói cho các ngươi biết, là vì hắn không muốn bị tồn tại dấu ấn, sống đến lâu như vậy, thời gian sống cũng kha khá rồi, hôm nay để giúp đám người trẻ tuổi các ngươi không bỏ mạng uổn phí, ta chỉ đành đứng ra nói các ngươi biết sự thật."
Mọi người đều bị sự thật này làm kinh hãi.
Người phát ngôn kết nối giữa âm phủ bà nhân gian?
Đánh dấu ai chết, ai sẽ chết?
"Vậy, Mấy người đuổi theo kia đâu rồi? Bọn hắn sẽ chết sao?" Không biết ai run rẩy hỏi một câu.
Lão bà bà tóc bạc chậm rãi từ từ nói: "Đêm nay sẽ không chết."
Nói xong câu đó bà liền đi.
Bà vừa đi, vừa nói vọng đến: "Nhưng bị đánh dấu thì, chưa chắc đâu."
"Lão bà bà, vậy làm sao xem có bị đánh dấu hay không?" Trong đám người có người sốt ruột vội vàng hỏi, lo sợ bà rời khỏi.
"Người bị đánh dấu. . . Dưới ánh mặt trời sẽ mọc đuôi."
Nói xong câu đó, lão bà bà tóc bạc lại không muốn nói thêm một chữ, chống gậy, cũng không quay đầu lại là rời khỏi.
Những người ở đại sảnh hai mặt nhìn nhau.
Ghê gớm như thế đấy sao?
Lúc tất cả mọi người muốn tan đi, bành một tiếng, bên ngoài vọng lại một tiếng xô cửa.
Cơ hồ mỗi người đều bị âm thanh này dọa một cái.
"Mở cửa, nhanh mở cửa ra!"
Âm thanh ngoài cửa mang theo một chút ghê tởm.
Tô Lạc nghi hoặc, nghe tiếng là Ninh Dịch Đình, nhưng trước đó bọn họ không phải nhảy tường viên nhảy rất thành thục sao? Sao giờ lại. . . đổi sang gõ cửa?
Rất nhiều người trong đại sảnh đều bị làm kinh hãi, lúc này cũng không dám đi mở cửa.
Tô Lạc nghĩ nghĩ, dù sao cũng là từng mạng người, vì vậy cô liền đi mở cửa.
Nhưng có người ngăn cô lại.
"Ngươi muốn làm gì? !"
Người ngăn cô chính là một người trẻ tuổi, lúc này hắn thực phẫn nộ chằm chằm nhìn Tô Lạc: "Ngươi muốn làm gì?"
Vừa rồi chính là người này, đuổi theo lão bà bà tóc bạc hỏi rất nhiều thứ.
Tô Lạc cạn lời: "Đương nhiên là mở cửa." '
Người đó đi bước dài tiến về trước, cái tay kia dường như muốn đụng phải cánh tay của Tô Lạc.
Hắn vừa động tay vừa lớn tiếng quát dừng lại: "Ngươi điên rồi sao? Chẳng lẽ ngươi không có nghe được cái con quái vật ba đầu kia ghê gớm ra sao ư? Ngươi còn muốn mở cửa đưa nó vào sao?"
Ngay lúc tay của hắn sắp đụng phải Tô Lạc, Tô Lạc còn chưa động thủ, Tiểu Khắc lại nhịn không được.
Không có người biết hắn hành động như thế nào.
Tất cả mọi người chỉ cảm thấy một bóng đen thoáng qua, lúc xem kĩ thì, bành một tiếng.
Thiếu niên vốn dĩ thô bạo ấy, đã sớm bị Tiểu Khắc ném bay đi.
Thật ra trước đó Tiểu Khắc thi triển qua chiêu thức này với Ninh Diệu Nhan
"Cũng không biết ba người đuổi theo kia thế nào."
"Ta nhận ra rồi, cái kia bị nắm, người bị bắt đi chính là Ninh gia cô nương, đúng vậy, chính là con gái cả Thái Uyên Ninh gia."
"Đại gia tộc như Ninh gia vậy, sao lại không có người bảo vệ?"
"Hẳn là còn chưa tới đấy, vậy thì giờ vấn đề lớn rồi. . ."
"Cũng không biết chuyện gì xảy ra với con quái vật ba đầu, Triệu chưởng quầy cũng không nói rõ, bộ dạng rất kiêng kị."
"Quả thực rất kiêng kị." Một bên, lão bà bà chống một cây gậy không nói chuyện đứng lên, mở miệng nhạt nhẽo: "Đó là ba đầu, người phát ngôn kết nối giữa âm phủ và nhân gian, nói cách khác, nó muốn ai đi âm phủ, sẽ đưa ai đi âm phủ."
Cái gì? !
Tất cả mọi người đều khiếp sợ nhìn vị lão bà bà tóc trắng này.
Lão bà bà tóc trắng thở dài: "Chuyện này, những người ở Thất Lạc Thành lâu rồi cũng đều biết, nhưng tất cả mọi người đều cố ý tránh không bàn luận, bởi vì ai đều không muốn trêu chọc tên ghê tởm tồn tại."
"Triệu chưởng quầy không muốn nói cho các ngươi biết, là vì hắn không muốn bị tồn tại dấu ấn, sống đến lâu như vậy, thời gian sống cũng kha khá rồi, hôm nay để giúp đám người trẻ tuổi các ngươi không bỏ mạng uổn phí, ta chỉ đành đứng ra nói các ngươi biết sự thật."
Mọi người đều bị sự thật này làm kinh hãi.
Người phát ngôn kết nối giữa âm phủ bà nhân gian?
Đánh dấu ai chết, ai sẽ chết?
"Vậy, Mấy người đuổi theo kia đâu rồi? Bọn hắn sẽ chết sao?" Không biết ai run rẩy hỏi một câu.
Lão bà bà tóc bạc chậm rãi từ từ nói: "Đêm nay sẽ không chết."
Nói xong câu đó bà liền đi.
Bà vừa đi, vừa nói vọng đến: "Nhưng bị đánh dấu thì, chưa chắc đâu."
"Lão bà bà, vậy làm sao xem có bị đánh dấu hay không?" Trong đám người có người sốt ruột vội vàng hỏi, lo sợ bà rời khỏi.
"Người bị đánh dấu. . . Dưới ánh mặt trời sẽ mọc đuôi."
Nói xong câu đó, lão bà bà tóc bạc lại không muốn nói thêm một chữ, chống gậy, cũng không quay đầu lại là rời khỏi.
Những người ở đại sảnh hai mặt nhìn nhau.
Ghê gớm như thế đấy sao?
Lúc tất cả mọi người muốn tan đi, bành một tiếng, bên ngoài vọng lại một tiếng xô cửa.
Cơ hồ mỗi người đều bị âm thanh này dọa một cái.
"Mở cửa, nhanh mở cửa ra!"
Âm thanh ngoài cửa mang theo một chút ghê tởm.
Tô Lạc nghi hoặc, nghe tiếng là Ninh Dịch Đình, nhưng trước đó bọn họ không phải nhảy tường viên nhảy rất thành thục sao? Sao giờ lại. . . đổi sang gõ cửa?
Rất nhiều người trong đại sảnh đều bị làm kinh hãi, lúc này cũng không dám đi mở cửa.
Tô Lạc nghĩ nghĩ, dù sao cũng là từng mạng người, vì vậy cô liền đi mở cửa.
Nhưng có người ngăn cô lại.
"Ngươi muốn làm gì? !"
Người ngăn cô chính là một người trẻ tuổi, lúc này hắn thực phẫn nộ chằm chằm nhìn Tô Lạc: "Ngươi muốn làm gì?"
Vừa rồi chính là người này, đuổi theo lão bà bà tóc bạc hỏi rất nhiều thứ.
Tô Lạc cạn lời: "Đương nhiên là mở cửa." '
Người đó đi bước dài tiến về trước, cái tay kia dường như muốn đụng phải cánh tay của Tô Lạc.
Hắn vừa động tay vừa lớn tiếng quát dừng lại: "Ngươi điên rồi sao? Chẳng lẽ ngươi không có nghe được cái con quái vật ba đầu kia ghê gớm ra sao ư? Ngươi còn muốn mở cửa đưa nó vào sao?"
Ngay lúc tay của hắn sắp đụng phải Tô Lạc, Tô Lạc còn chưa động thủ, Tiểu Khắc lại nhịn không được.
Không có người biết hắn hành động như thế nào.
Tất cả mọi người chỉ cảm thấy một bóng đen thoáng qua, lúc xem kĩ thì, bành một tiếng.
Thiếu niên vốn dĩ thô bạo ấy, đã sớm bị Tiểu Khắc ném bay đi.
Thật ra trước đó Tiểu Khắc thi triển qua chiêu thức này với Ninh Diệu Nhan

Nhận xét
Đăng nhận xét