Chương 11263: Hút máu (2)
Cái thứ kì lạ đấy có phải là người không?
Ngay lúc này, thứ kì lạ đó đột nhiên xoay đầu lại, ánh mắt nhìn thẳng Tô Lạc!
Cách hơi xa, với lại trong đêm tối, nhưng Tô Lạc vẫn có thể nhận thức sâu sắc cái cảm giác máu của toàn thân đông lạnh, trái tim như bị một bàn tay khổng lồ bóp lấy!
Cô vô thức che mắt lại, quay lại núp bên phải cửa sổ.
Cô cố gắng kìm lại tiếng đập điên cuồng của con tim.
Bộ mặt khi nãy...
Kiếp này cô chẳng muốn xem lại lần hai.
Ngay lúc này, một bàn tay ấm áp nắm lấy tay của Tô Lạc.
Là cây cải nhỏ.
Ánh mắt của cô bé hắc bạch phân minh, trong veo thấy đáy.
Nhỏ nắm lấy tay Tô Lạc, đôi mắt tỏ vẻ lo ưu.
Nhỏ cũng lắc nhẹ đầu với Tô Lạc, sau đó bèn kéo mạnh cô lên giường.
Ý đó Tô Lạc đã hiểu rồi, không thể nhìn trộm nữa, sẽ chết người đó.
Bên ngoài vẫn là âm thanh loảng xoảng loảng xoảng, Tô Lạc còn chưa chuẩn bị xong, lại đột nhiên nghe thấy một tiếng giận dữ trách mắng.
"Nửa đêm hôm làm người khác tỉnh giấc sao?!"
Âm thanh này...
Tô Lạc cũng kinh ngạc
Tên Ninh Diệu Nhan ngang bướng, ả lại lên tiếng quát mắng!
Tô Lạc cảm thấy cô bé cầm tay mình khẽ run lên, vô thức bèn nhìn qua đó.
Quả nhiên, sắc mặt của cây cải nhỏ tái nhợt không chút máu, khóe miệng đều đang run cầm cập.
"Sẽ chết người đó!"
Cây cải nhỏ hạ thấp giọng, tiếng rất nhỏ rất nhò, dường như dùng giọng hơi để nói.
Quả nhiên, Tô Lạc nhìn thấy thứ...kì lạ đó ở hậu viện, nó dừng ngay động tác đang làm, dường như đang suy ngẫm xem bước tiếp theo làm gì.
Tô Lạc tuy không nhìn thấy, nhưng cô cảm giác rất rõ...
Người trong toàn khách trạm, đều đứng hình trong chốc lát.
Bang!
A!
Hai âm thanh này phát ra cùng lúc.
Người khác có lẽ không thấy rõ, nhưng Tô Lạc có khả năng nhìn tối, cho nên nhìn rất rõ.
Cái thứ màu trắng...khi nãy đó, nó vươn dài tay!
Đúng vậy.
Không ai biết là nó làm sao làm được, nhưng đúng là nó vươn dài tay.
Cái tay như miếng cao su vậy, sáng óng ánh trong đêm tối.
Chỉ là sau khi cái tay đó dài ra, nhanh chóng tóm lấy cái phòng phát ra âm thanh,
cũng chính là phòng của Ninh Diệu Nhan.
Tiếng kêu thảm thiết là tiếng của Ninh Diệu Nhan.
Tô Lạc nghe rõ, sau khi cái tay kì lạ đó phá vỡ cửa sổ, nhanh chóng túm lấy tóc của Ninh Diệu Nhan, lôi mạnh ả bay ra khỏi cửa sổ, cứ lôi đến trước người nó.
"Kịt kịt kịt kịt"
Thứ kì lạ đó phát ra một tiếng cười kì dị.
Xong rồi, nó còn quay đầu nhìn phòng Tô Lạc một cái!
Cũng may Tô Lạc sớm đã chuẩn bị, luôn núp ở góc khuất, nên không có nằm trong tầm ngắm của thứ kì lạ đó.
"Nhan Nhan!"
Ninh Dịch Đình nhìn thấy em gái mình bị lôi đi, vừa vẫy tay, ba người họ lập tức nhảy bổ ra từ cửa sổ, chạy đến chỗ thứ kì lạ đó.
"Bọn họ đang tìm cái chết sao!"
Cây cải nhỏ nhìn thấy rồi, mặt tỏ vẻ kì lạ: "Bọn họ lại dám ra tay, điên rồi à?"
Tô Lạc vừa nghe cây cải nhỏ nói chuyện, vừa quay đầu nhìn ra cửa sổ.
Chỉ thấy thứ kì lạ đó vẫy tay!
Ping ping ping!
Ninh Dịch Đình, Tuần Sở, Dự Khang ba người họ, như con diều đứt dây, bay ngược về phía sau!
Một cái vào mặt, một chiêu chưa xuất, thì trực tiếp bị người khác hất bay...
"Kịt kịt..."
Cái con màu trắng kì dị đó mở miệng nhe răng với Ninh Dịch Đình bọn họ, con mắt đỏ đến lạ thường, nó cứ cắn lấy cổ của Ninh Diệu Nhan.
Huỵch
Nó đang hút đầy máu.
Ninh Diệu Nhan bị dọa đến cả người mềm nhũn, nước mắt giàn giụa, khóc cũng khóc không được.
"Thả cô ấy ra!"
Ninh Dịch Đình nhảy bổ lên đó lần nữa.
Nhưng chưa để hắn nhảy bổ lên, xung quanh con vật màu trắng kì dị đó như có một lớp chắn ánh sáng, bỗng chốc bắn Ninh Dịch Đình ngược về.

Nhận xét
Đăng nhận xét