Chương 11262: Thứ đồ kì lạ đó (1)
"Biết giờ Tý là ý gì không? Còn cãi? Không muốn sống à?" Chưởng quầy đi ra gào thét, hắn trừng mắt nhìn Ninh Diệu Nhan: "Không ăn thì cút nhanh đi ngủ!"
Ninh Diệu Nhan, đường đường Ninh gia đại tiểu thư, chưa từng bị ai gào thét như vậy? Lúc này muốn đánh rồi trở về.
Chưởng quầy lại không quen ả, lúc này trên tay cầm một cây cán bột.
Ninh Dịch Đình đi vào thấy cảnh như vậy, lúc này xông lên lôi Ninh Diệu Nhan đi.
"Ca ca, thả muội ra, hắn lại dám đối xử với muội như thế, muội muốn. . ."
Giọng Ninh Diệu Nhan dần dần xa dần.
Mà giờ khắc này chưởng quầy lại nhìn Tô Lạc một cái, có lòng tốt nhắc nhở một câu: "Tô cô nương cũng đi nghỉ ngơi đi, buổi tối dù cho nghe được bất kỳ tiếng gì, đều không được chạy lung tung đấy."
Chưởng quầy thấy Tô Lạc gật đầu, lúc này mới chắp tay sau lưng, rời khỏi trông không vui.
Tô Lạc cùng cây cải nhỏ dọn dẹp xong xuôi, cũng cáo từ bếp trưởng Vương rồi đi.
Lên phòng.
Ba phòng của ba người Tô Lạc bọn họ là cùng một dãy, liên kết nhau, Tô Lạc ở gian chính giữa, Tiểu Khắc và Tô Mộc Dương ở hai bên trái phải phòng Tô Lạc.
Tiểu Khắc và Tô Mộc Dương không có đốt nến, trực tiếp lên giường ngồi xuống tu luyện.
Tô Lạc và cây cải nhỏ đi vào phòng.
Cây cải nhỏ trực tiếp thổi tắt ánh nến, chạy lên giường ở cùng Tô Lạc, hạ giọng nói: "Tô tỷ tỷ mau ngủ, ngủ rồi thì tiếng gì cũng nghe không thấy."
Tô Lạc không khỏi hiếu kỳ: "Chẳng lẽ sẽ có chuyện kì lạ?"
Cây cải nhỏ tỏ vẻ nghiêm nghị trước giờ chưa từng có, nhỏ trịnh trọng gật đầu, kéo áo Tô Lạc cùng nằm xuống, nhanh chóng nhắm mắt lại.
Cũng không biết có phải là khí tức ban đêm tại đây đặc biệt thích hợp chìm vào giấc ngủ hay không, Tô Lạc vốn định đêm nay trợn tròn mắt không ngủ, cô lại muốn xem thử thứ mà mọi người khiếp sợ . . Rốt cuộc là thứ gì.
Nhưng mà. . .
Trong vô tình, ý thức của Tô Lạc càng ngày càng mơ hồ.
Không biết qua bao lâu, đúng lúc ý thức của cô mơ mơ hồ hồ, chợt nghe một âm thanh loảng xoảng loảng xoảng, thật giống như có ai kéo lê đồ đạc dưới sàn ở tầng trên, cảm giác kì lạ này làm cho cô bỗng chốc tỉnh giấc!
Ngay phút giây cô tỉnh giấc, tiếng kéo lê đồ đạc dường như dừng lại một chút.
Trong lòng Tô Lạc hơi kinh hãi.
Chẳng lẽ có liên quan đến việc tỉnh giấc của cô?
Tô Lạc không có đứng dậy liền, cũng không có thắp nến.
Nàng cố ý điều chỉnh hô hấp của mình thành nhịp độ lúc vào giấc.
Rất nhanh, âm thanh kéo lê trên lầu lại tiếp tục.
Loảng xoảng.
Hình có vật nặng túm lấy bàn ghế, phát ra tiếng bàn ghế đập xuống sàn.
Nhưng mà, khách trạm to vậy mà lại không có một tiếng động nào.
Tô Lạc vô thức nhìn ra ngoài cửa sổ.
Lúc này đã là trời đông giá rét, ngoài cửa sổ tuyết rơi dày đặc, phủ một lớp màn trắng xóa, ánh trăng mông lung, nhưng trên mặt đất sắc tuyết chiếu rọi sắc trời có chút sáng.
Tiếng kéo lê của thứ vật nặng kia dần dần đi xuống, rất nhanh, hậu viện bèn âm thanh có tiết tấu
Hậu viện. . .
Tô Lạc nghĩ đến lời nhắc lúc trước của cây cải nhỏ.
Nhưng trong lòng cũng hiếu kỳ.
Cho nên Tô Lạc núp sau cửa sổ, mượn ánh sáng ngoài cửa sổ, ánh mắt hơi hướng sang hướng đấy.
Gian phòng này của cô cực tốt, vừa có cây cổ hòe che chắn, lại có thể nhìn rõ hậu viện.
Tô Lạc không dám nhìn thẳng, bởi vì cô ý thức được, thứ đó cực kì nhạy cảm, hơi thở hơi của cô khác đi là sẽ bị phát hiện, huống chi nhìn lén.
Tô Lạc thông qua khe hở liếc trộm.
Rất nhanh nàng nhìn thấy trên mặt tuyết, chỉ có thứ tuyết sắc, dường như hòa làm một với đất.
Trong tay nó thật sự kéo một vật nặng, cái vật nặng nhìn trông giống như là. . .
. . . Là người? !
Ninh Diệu Nhan, đường đường Ninh gia đại tiểu thư, chưa từng bị ai gào thét như vậy? Lúc này muốn đánh rồi trở về.
Chưởng quầy lại không quen ả, lúc này trên tay cầm một cây cán bột.
Ninh Dịch Đình đi vào thấy cảnh như vậy, lúc này xông lên lôi Ninh Diệu Nhan đi.
"Ca ca, thả muội ra, hắn lại dám đối xử với muội như thế, muội muốn. . ."
Giọng Ninh Diệu Nhan dần dần xa dần.
Mà giờ khắc này chưởng quầy lại nhìn Tô Lạc một cái, có lòng tốt nhắc nhở một câu: "Tô cô nương cũng đi nghỉ ngơi đi, buổi tối dù cho nghe được bất kỳ tiếng gì, đều không được chạy lung tung đấy."
Chưởng quầy thấy Tô Lạc gật đầu, lúc này mới chắp tay sau lưng, rời khỏi trông không vui.
Tô Lạc cùng cây cải nhỏ dọn dẹp xong xuôi, cũng cáo từ bếp trưởng Vương rồi đi.
Lên phòng.
Ba phòng của ba người Tô Lạc bọn họ là cùng một dãy, liên kết nhau, Tô Lạc ở gian chính giữa, Tiểu Khắc và Tô Mộc Dương ở hai bên trái phải phòng Tô Lạc.
Tiểu Khắc và Tô Mộc Dương không có đốt nến, trực tiếp lên giường ngồi xuống tu luyện.
Tô Lạc và cây cải nhỏ đi vào phòng.
Cây cải nhỏ trực tiếp thổi tắt ánh nến, chạy lên giường ở cùng Tô Lạc, hạ giọng nói: "Tô tỷ tỷ mau ngủ, ngủ rồi thì tiếng gì cũng nghe không thấy."
Tô Lạc không khỏi hiếu kỳ: "Chẳng lẽ sẽ có chuyện kì lạ?"
Cây cải nhỏ tỏ vẻ nghiêm nghị trước giờ chưa từng có, nhỏ trịnh trọng gật đầu, kéo áo Tô Lạc cùng nằm xuống, nhanh chóng nhắm mắt lại.
Cũng không biết có phải là khí tức ban đêm tại đây đặc biệt thích hợp chìm vào giấc ngủ hay không, Tô Lạc vốn định đêm nay trợn tròn mắt không ngủ, cô lại muốn xem thử thứ mà mọi người khiếp sợ . . Rốt cuộc là thứ gì.
Nhưng mà. . .
Trong vô tình, ý thức của Tô Lạc càng ngày càng mơ hồ.
Không biết qua bao lâu, đúng lúc ý thức của cô mơ mơ hồ hồ, chợt nghe một âm thanh loảng xoảng loảng xoảng, thật giống như có ai kéo lê đồ đạc dưới sàn ở tầng trên, cảm giác kì lạ này làm cho cô bỗng chốc tỉnh giấc!
Ngay phút giây cô tỉnh giấc, tiếng kéo lê đồ đạc dường như dừng lại một chút.
Trong lòng Tô Lạc hơi kinh hãi.
Chẳng lẽ có liên quan đến việc tỉnh giấc của cô?
Tô Lạc không có đứng dậy liền, cũng không có thắp nến.
Nàng cố ý điều chỉnh hô hấp của mình thành nhịp độ lúc vào giấc.
Rất nhanh, âm thanh kéo lê trên lầu lại tiếp tục.
Loảng xoảng.
Hình có vật nặng túm lấy bàn ghế, phát ra tiếng bàn ghế đập xuống sàn.
Nhưng mà, khách trạm to vậy mà lại không có một tiếng động nào.
Tô Lạc vô thức nhìn ra ngoài cửa sổ.
Lúc này đã là trời đông giá rét, ngoài cửa sổ tuyết rơi dày đặc, phủ một lớp màn trắng xóa, ánh trăng mông lung, nhưng trên mặt đất sắc tuyết chiếu rọi sắc trời có chút sáng.
Tiếng kéo lê của thứ vật nặng kia dần dần đi xuống, rất nhanh, hậu viện bèn âm thanh có tiết tấu
Hậu viện. . .
Tô Lạc nghĩ đến lời nhắc lúc trước của cây cải nhỏ.
Nhưng trong lòng cũng hiếu kỳ.
Cho nên Tô Lạc núp sau cửa sổ, mượn ánh sáng ngoài cửa sổ, ánh mắt hơi hướng sang hướng đấy.
Gian phòng này của cô cực tốt, vừa có cây cổ hòe che chắn, lại có thể nhìn rõ hậu viện.
Tô Lạc không dám nhìn thẳng, bởi vì cô ý thức được, thứ đó cực kì nhạy cảm, hơi thở hơi của cô khác đi là sẽ bị phát hiện, huống chi nhìn lén.
Tô Lạc thông qua khe hở liếc trộm.
Rất nhanh nàng nhìn thấy trên mặt tuyết, chỉ có thứ tuyết sắc, dường như hòa làm một với đất.
Trong tay nó thật sự kéo một vật nặng, cái vật nặng nhìn trông giống như là. . .
. . . Là người? !
Nhận xét
Đăng nhận xét