Chương 11268: Kẻ đi theo trung thành cả đời (2)
Lâm Quân trưởng
lão khẽ gật đầu: “Để lên xem cô ấy kỹ lưỡng, coi có thể cứu được không, đợi xem
qua hả nói.”
“Được!”
Lâm Quân trưởng
lão dẫn theo hai tiểu đạo cô, Ninh Dịch Đình bế Ninh Diệu Nhan, Tuần Sở Dự
Khang nữ hiệp áo đỏ...cả đám người lồng lộn đi vào phòng Ninh Diệu Nhan.
Phòng hiệu nhân tự
vốn đã chật hẹp, làm gì có chỗ chứa hết đám người này?
Thế là Lâm Quân
trưởng lão nhường phòng hiệu thiên tử của mình ra.
Mà phòng hiệu thiên
tử cửa lại ở ngay đối diện phòng của Tô Lạc.
Ninh Dịch Đình liếc
nhìn cửa phòng Tô Lạc một cái, thấy bên trong không có động tĩnh, cũng không có
ánh nến sáng, đôi mắt hiện ra luồng sáng lạnh giá, chợt thoáng qua, tốc độ
nhanh đến không ai phát hiện.
Mà trong đại sảnh
dưới lầu, sắc mặt nhiều người cũng không tốt.
“Ninh gia, Tuần
gia, Dự gia...đều đến cả rồi.”
“Kể cả Yên Hà Động
Thiên cũng đến luôn.”
“Tin con vật đó sắp
ra đời chẳng phải ít có người biết sao, sao mọi người đều đến cả?”
“Qua vài hôm chắc
sẽ không có thêm người có thế lực thuộc đại gia tộc đến chứ?”
“Ngũ đại gia tộc,
ngũ đại thế lực...lỡ như sáu tên tuyệt đỉnh cường giả đến góp vui, vậy chúng ta
ở đây làm gì?”
Mọi người đều oán
trách sôi nổi, nhưng điều họ có thể làm chỉ
là oán trách mà thôi, bởi vì chẳng thể thay đổi bất kỳ hiện trạng nào.
Hai ngày tiếp
theo, quả nhiên không ngừng có người đến.
Chẳng qua quán rượu
Quỳ Dương đã ở đầy, không ngừng có người vào ở khách trạm gần đó.
Mới đầu mọi người
đều giấu tin, nhưng rất nhanh là công khai bàn tán.
“Các ngươi nói
xem, ‘Thần Kinh’ của Nghịch Thiên Đại đế
sẽ ra đời ở đây sao?”
“Mấy ngày nay thấy
cường giả càng ngày càng nhiều.”
“Đến lúc đó chúng
ta cướp nổi bọn cường giả không?”
Mọi người đều có
dự định riêng.
Thậm chí có kẻ
nói: “Nghe đồn Nghịch Thiên Đại đế sớm đã chết rồi, nơi này chính là chỗ chôn
xác của hắn, cho dù chúng ta cướp không được ‘Đạo Kinh’, tùy tiện cướp chút gì
đó, là đủ cho chúng ta cả đời.”
“Cũng đúng, nhưng
mà Thất Lạc Thành lớn vậy, hài cốt của Nghịch Thiên Đại đế rốt cuộc chôn ở chốn
nào nhỉ?
Mấy ngày nay, Thất
Lạc Thành đều bị lật tung cả lên.
Mấy người này tìm
kiếm rất nhiều lần, cũng chưa có manh mối.
Ba người Tô Lạc
cũng hòa vào đám người, khi Tô Lạc nghe thấy bọn họ nói đến nơi chôn xác của
Nghịch Thiên Đại đế, chưa đợi cô nói chuyện, Tô Mộc Dương đã an ủi cô.
“Lạc...cô cô người
đừng buồn, tiểu Dương sẽ ở bên cô mà.”
Tô Lạc nghi hoặc
nhìn hắn một cái.
Tô Mộc Dương: “...Trên
thế giới này, người không phải cô đơn một mình đâu.”
Tô Lạc lập tức hiểu
Tô Mộc Dương sao lại an ủi cô rồi.
Thực ra, cô thực
sự không cô đơn một mình, cha mẹ cô vẫn còn sống mà.
Chẳng qua luôn đợi
cô đến cứu mà thôi.
Nhưng chuyện phụ
thân còn sống...e là chỉ có người cấp cao nhất như Hiên Viên đế mới biết thôi? Kể
cả cấp bậc như Tô gia Tô Đường Vũ vẫn chưa biết đâu.
Tô Lạc khẽ xua
tay: “Ta sẽ tìm thấy bọn họ, ta không phải cô nhi.”
Tô Mộc Dương thông
cảm nhìn Tô Lạc.
Rõ ràng biết phụ
thân đã chết, lại quật cường nói còn sống, và còn kiên định thuyết phục Tô cô
cô của mình...quật cường đến độ khiến người ta đau lòng.
Tô Mộc Dương ngầm
thề trong tim, kiếp này hắn nhất định phải bảo vệ Tô cô cô thật tốt, không lấy
vợ không sinh con, trung thành tận tâm, sống chết tại đây!
Tô Lạc cũng không
biết, chỉ một câu nói của cô, là có được một kẻ đi theo cả đời.
Đêm dài sắp tới, ta
từ đây bắt đầu canh gác, đến chết mới thôi. Ta sẽ không lấy vợ, không phong
thái ấp, không sinh con. Ta sẽ....một đoạn dài đó, đến từ “Bài ca băng và lửa”,
đặc biệt có quan niệm nghệ thuật nha.”
Nhận xét
Đăng nhận xét