Chương 11261: Sắp tới giờ Tý rồi (2)

Tô Lạc vẫn cảm thấy không chuẩn bị chút đồ ăn, nếu lỡ vận khí không tốt bị khóa trong một không gian không ra được. . . Vẫn là chuẩn bị chút đồ ăn vẫn hơn.
Cây cải nhỏ: "Thế nhưng mấy cái nguyên liệu mắc lắm á. . ."

Tô Lạc: "Tiền âm phủ chúng ta mang chắc đủ nhỉ?"

Cây cải nhỏ: "Đúng rồi, đi, ta quen với chưởng quầy, ta mở miệng mượn nhà bếp hắn sẽ bằng lòng thôi mà." 


Quả nhiên cây cải nhỏ vừa mở miệng, chuyện này trở nên dễ dàng thật.

Tô Lạc và cây cải nhỏ bận bịu trong gian bếp.

Hai người cũng không có làm gì khác, chuyên tâm làm cơm nắm thôi.

Không ngờ đây cũng có rong biển, hơn nữa là miếng to nữa, cho nên Tô Lạc cuộn cơm nắm to một tí, to bằng hai cái nắm đấm gộp lại, một bữa ăn một cái là no rồi

Trong lúc này, Ninh Dịch Đình cuối cùng không thể nhịn đói thêm nữa, không thể không xuống.

Đây là Thất Lạc Thành khác với các nơi ở thế giới bên ngoài.

Ở bên ngoài, kẻ tu luyện chịu đói hay nhất.

Mấy tháng không ăn không uống cũng không có sao, cho nên sau khi Ninh Dịch Đình bọn họ xích mích với Tô Lạc bọn họ, vốn dĩ không định xuống đâu. . .

Nhưng bọn họ vậy lai phát hiện mình đói bụng rồi.

Hơn nữa còn kêu "ọp ọp" nữa, căn bản chịu không được.

Cuối cùng bốn người họ tụ tập trong phòng ăn dưới đáy cầu thang.


"Thời khắc này. . . Còn ăn cơm gì nữa? Không ăn sớm hơn?"

Chưởng quầy có chút không vui.

Cuối cùng vẫn là Ninh Dịch Đình nhét cho nhiều tiền, khuyên can mãi, cuối cùng chưởng quầy mới bảo bếp trưởng đi nấu đại vài món để lừa bịp họ.

Phụ bếp cũng không chỉ có một bếp lò.

Tô Lạc bọn hắn chiếm hết một cái, còn một cái khác cho bếp trưởng dùng.

Bếp trưởng này cũng khá thú vị, hắn thấy trong cơm nắm của Tô Lạc làm có rau có thịt, rau cắt nhuyễn lắm, thịt cũng làm thành thịt băm luôn, còn thêm dầu vừng, ngửi thì thơm nực luôn, không khỏi gật đầu: "Thật đúng là thú vị."

Cây cải nhỏ: "Vương đại thúc, sao khuya vậy rồi thúc còn bận thế?"

Bếp trưởng Vương sắp ngủ thiếp đi, cuối cùng bị đánh thức, trong bụng đầy sự oán trách: "Đây chẳng phải có mấy con ma đói hay sao? Những người này luôn miệng nói mình là thế gia thiếu gia tiểu thư gì đó, lại chẳng biết chút quy củ, ở  Thất Lạc Thành của bọn ta, thế gia tiểu thư thiếu gia gì đó, quan hệ với bọn ta chỉ bằng nửa hào tệ âm phủ? Đêm hôm khuya khoắt còn ăn, không biết ăn nhiều rồi phải đi xí sao?"

Bếp trưởng Vương dừng tại đó, cũng không nói thêm cái gì.

Cây cải nhỏ nhắc nhở Tô Lạc: "Tô tỷ tỷ, tỷ tốt nhất ngủ một giấc tới sáng, đừng nửa đêm dậy đi xí nha, nhà xí đó ở vách tường ngoài viện. . . Đêm hôm khuya khoắt, ngươi đừng bị dọa."

Tô Lạc: ". . . Rất ghê gớm?"

Cây cải nhỏ vừa cuộn cơm nắm vừa gật đầu: "Người nhát gan sẽ bị hù chết. Hù chết đều chôn tại hậu viện, những chỗ có những lớp đất nổi lên chính là."

Tô Lạc: ". . ." 

Có thể nói chuyện chết chóc một cách rất bình thường, chắc cũng chỉ có Thất Lạc Thành.

Tô Lạc cũng cuộn nhiều, cuộn hết trăm cái rồi cũng nên nghỉ tay.

Mà bên kia bếp trưởng Vương vẫn còn xào rau, tốc độ rất nhanh, thậm chí Tô Lạc thấy có vài cọng rau còn chưa chín hẳn. . .

Từng dĩa rau được mang đi.

"Bang!"

Một tiếng đá cửa vang lại.

Sau đó là cái bộ mặt khó coi của Ninh Diệu Nhan, cùng với âm thanh tức giận.

Trong tay ả bưng một dĩa rau, đổ thẳng vô mặt bếp trưởng Vương: "Ngươi lừa gạt ai đó? Cái món rau này xào qua loa vậy à? Ở Thái Uyên Thành của bọn ta, món ăn này phải qua mười tám công đoạn. . ."

Ninh Diệu Nhan còn chưa nói xong, bếp trưởng Vương cũng nổi giận, hắn và Ninh Diệu Nhan lớn tiếng cãi cọ nhau.

Chưởng quầy đã ngủ mất rồi, nghe được động tĩnh, khoác vội áo đi qua, thấy  bọn họ cãi nhau, không khỏi ngáp một cái: "Bây giờ cũng sắp giờ Tý rồi, biết giờ Tý có ý gì không? Còn cãi? Không muốn sống nữa à?"

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Chương 11427: Ngươi chính là Tô Lạc 3

Chương 11437: Tổ chức thiên sát

Chương 11288: Khiếp sợ (2)