Chương 11272: Quán rượu Lão Dương
Hồng y nữ hiệp
nhìn bóng lưng Tô Lạc, ánh mắt hiện ra một tia âm u lạnh lẽo! Tô Lạc dẫn theo
Tiểu Khắc và Tô Mộc Dương ra khỏi quán rượu Quỳ Dương đi đến phố.
Cây cải nhỏ được
xem là hướng đạo cũng luôn đi theo.
Ánh nắng chiếu rọi,
khắp nơi ấm áp, Thất Lạc Thành ban ngày ngoài ánh nắng không nóng rực như bên
ngoài, ngoài ra mọi thứ chẳng có gì khác
biệt nhiều.
Trong tay Tô Lạc
có một tấm bản đồ.
Trên bản đồ không
những chỉ đường cụ thể đến Thất Lạc Thành, mà còn cụ thể đến cửa tiệm.
“Tô tỷ tỷ, tỷ muốn
tìm quán rượu Lão Dương?” Cây cải nhỏ hiếu kì nhìn cô.
Tô Lạc: “Ngươi
nghe qua nơi này?”
Cây cải nhỏ
nghiêng đầu nghĩ ngợi: “Nhớ là hình như có tên này, nhưng ở đâu nhỉ...ể...”
Tô Lạc kinh ngạc,
thật sự nghe qua? Vậy thì dễ xử lý rồi.
“Tạm thời không nhớ
ra...” Cây cải nhỏ với ánh mắt đầy tội lỗi nhìn Tô Lạc.
Bọn họ lúc này
đang đứng ở đường lớn, nơi này đều tấp nập người.
Tô Lạc nói: “Chúng
ta vào quán cơm nhỏ đi, có lẽ người khác nghe qua, tìm ai đó nghe ngóng xem, có
lẽ sẽ có tin tức.”
Cây cải nhỏ vừa
nghe, lập tức vui mừng trở lại: “Đúng vậy! Ta biết! Ta biết một tiệm cực kì cổ,
sư phụ trước đó lén đi uống rượu, Vương gia gia chắc chắn nghe nói qua.”
Cây cải nhỏ vừa nói, vừa dẫn mọi người đến
quán cơm cổ.
Quán cơm cổ này mở
ngay tại một góc hẻo lánh, xa xa là nhìn thấy bảng hiệu được treo ra: Hạnh Hoa
tửu gia.
Trong sân đặt những
chiếc bàn chiếc ghế, nhưng chẳng thấy ai.
Cây cải nhỏ cứ kéo
Tô Lạc xông về trước, như một viên đạn pháo nhỏ vậy.
“Vương gia gia
Vương gia gia, cây cải nhỏ dẫn khách tới nè!”
Cô bé thả tay Tô
Lạc vui mừng xông vào, bay vào lớn tiếng rì rầm.
Trong nhà không
có ai khác, chỉ có một ông lão độc nhãn, lúc này lão đang đi ra, ánh mắt hiền từ
nhìn cây cải nhỏ.
Tô Lạc phát hiện,
cây cải nhỏ này thật sự rất được người già ưa chuộng, có thể thấy đó là một cô
bé hoạt bát dễ thương trong sáng lương thiện.
“Tô tỷ tỷ, chúng
ta ăn gì?”
Cây cải nhỏ vừa
nói, vừa chảy nước dãi.
Tô Lạc cười gượng,
vỗ vỗ cái đầu cô: “Ăn gì, ngươi làm chủ đi.”
Cây cải nhỏ bây
giờ cũng không khách khí, thân hình nhỏ nhắn ngồi trên chiếc ghế trống, bắt đầu
thông thạo việc gọi món.
“Vịt âm quay
tương, mỡ dê âm xắn, lưỡi âm thái dày...cuối cùng thêm một dĩa màn thầu trắng lớn.”
Tô Lạc hiếu kì: “Sao tên món đều có có chữ âm
vậy?”
Cây cải nhỏ
nghiêng đầu nghĩ ngợi: “...sư phụ nói, làm như vậy, sẽ không mạo phạm thần âm
phủ.”
Tô Lạc: “Còn cách
nói này sao.”
Cây cải nhỏ gật đầu
nghiêm túc.
Đợi ông lão mang
từng món ăn lên, cuối cùng Tô Lạc mời ông lão nhập tiệc.
Ông lão mới đầu từ
chối, nhưng vì Tô Lạc thật sự có chuyện cần hỏi, nên lão chà chà tay, liền ngồi
xuống.
“Không biết cô
nương muốn hỏi gì?”
Người của Thất Lạc
Thành, đa phần lạnh nhạt.
Tô Lạc đem qua đã biết được chưởng quầy và bếp
trưởng của quán rượu Quỳ Dương rồi.
Bởi vì cả đời
không ra khỏi Quỳ Dương, không cầu người ở ngoài, cũng không bị uy hiếp, nên vẻ
mặt họ luôn lạnh nhạt trong Quỳ Dương Thành, một điệu bộ đừng làm phiền ta, ta
cũng không làm phiền ngươi.
Vì có người quen
như cây cải nhỏ ở đây, cho nên chưởng quầy và bếp trưởng mới khách khí với Tô Lạc
.
Bây giờ lại vì có
cây cải nhỏ ở đây, nên ông lão mới để họ vào ngồi, vì theo như bình thường, họ
sẽ không cho người từ nơi khác đến mở tiệc.
Nhưng, tuy là cây
cải nhỏ dẫn tới, nhưng thái độ của ông lão vẫn nhạt nhẽo.
Lúc lão nhìn cây
cải nhỏ rất hiền từ, lúc nhìn một mình Tô Lạc, trở lại thái độ lạnh nhạt.
“Muốn hỏi cái gì.”
Ông lão nói thẳng.
“Ông lão nghe qua
quán rượu Lão Dương chưa?”
Ông lão nhíu mày
nhìn Tô Lạc: “...Cô nương muốn tìm quán rượu Lão Dương.”
Tô Lạc: “Vâng.”
Ông lão xua tay: “Không
biết.”
Nói xong lão đứng
dậy muốn rời đi.
Phản ứng này...có phần hơi quá đấy nhỉ?
Ban nãy Tô Lạc rõ
ràng nhìn thấy, dáng vẻ ông lão này rất nhẫn nại muốn nói chuyện với cô, giờ lại
luôn miệng từ chối, đây rõ ràng là... có vấn đề.
Tính cách của người
trong Thất Lạc Thành với người ở thế giới bên ngoài hoàn toàn khác nhau.
Họ thường rất lạnh
nhạt với người ngoại giới.
Nhưng lại không
quen ngụy trang, nên luôn đối đại người khác bằng tâm thái chân thực, giận là
giận, trốn tránh là trốn tránh, không hề che giấu.
Phản ứng vô cùng
chân thực.
Đây là kết luận
mà Tô Lạc đưa ra thông qua việc một ngày một đêm quan sát.
Nhìn thấy Vương
lão đầu sắp phải đi, Tô Lạc đứng dậy gọi lão: “Vương lão bá, ông chẳc chẳng phải
là chủ nhân của quán rượu Lão Dương chứ?”
Hả?
Mọi người đều ngạc
nhiên nhìn Tô Lạc, không phải chứ?
Vương lão đầu lập
tức cứng người.
“Vương gia gia, ông
thật sự là...quán rượu Lão Dương.” Cây cải nhỏ hiếu kì hỏi.
Vương lão đầu
quay đầu nhìn Tô Lạc, phang một câu: “Không phải!”
Nói xong, lão bỏ đi
thẳng thừng.
Cả đám người Tô Lạc
ngơ ngác nhìn nhau.
Không lẽ không được
nhắc quán rượu Lão Dương? Sao mà nhắc đến, dáng vẻ ông lão như sắp lật mặt?
Cây cải nhỏ tụt
xuống ghế: “Ta đi hỏi xem.”
Nói xong, nhỏ chạy
tưng tưng vào trong nhà.
Nhưng nhỏ tìm hết
một vòng cũng không thấy Vương lão đầu đâu, đành thất vọng đi lại ra: “Vương
gia gia không thấy rồi...”
Tô Lạc xoa xoa cằm.
Không nghi ngờ
gì, quán rượu Lão Dương và Vương lão đầu này thật sự có quan hệ, hơn nữa là kiểu
quan hệ được lợi, nếu ở đây hỏi không ra, vậy nơi khác cũng sẽ hỏi không ra
đâu.
Cho nên mấu chốt
vấn để vẫn ở chỗ Vương lão đầu này.
Nghĩ đến đây, Tô
Lạc khẽ cười, ghé vào tai cây cải nhỏ nói vài lời.
Cây cải nhỏ nửa
tin nửa nghi nhìn Tô Lạc.
Tô Lạc gật đầu với
nhỏ.
Cây cải nhỏ bèn
quyết định thử cách này xem.
Nhỏ đứng dậy, kéo
Tô Lạc nói: “Vương gia gia không nói, vậy ta đi tìm sư phụ ta, sư phụ ta chắc
chắn biết chuyện gì ở quản rượu Lão Dương, lúc trước người từng nói với ta.”
“Đúng rồi, sư phụ
ta thích nhất rượu Hạnh Hoa, đem cái hủ rượu này đi, còn món ăn kế bên, chúng
ta bây giờ đi tìm sư phụ ngay, một khi chuốc say người, cho dù người không nói
thì vẫn sẽ thốt ra hết cho chúng ta biết.”
Vương lão đầu
không ngờ tiểu nha đầu còn chiêu này, lập tức đứng đơ ra đó.
Vì nhiều năm vẫn
chưa xảy ra chuyện ngoài sức tưởng tượng, cho nên Vương lão đầu lúc này không
biết làm sao xử lý chuyện này.
Nhưng nghĩ đến
dáng vẻ không đáng tin của lão đạo sĩ, Vương lão đầu cũng đau đầu một tí, lão bất
lực đi về từ sân trước, ánh mắt chằm chằm nhìn Tô Lạc: “Ngươi chỉ hỏi quán rượu
Lão Dương thôi?”
Tô Lạc tỏ vẻ
nghiêm túc: “Chỉ hỏi quán rượu Lão Dương.”
Vương lão đầu
nghĩ nghĩ, lại nói: “Sau khi hỏi xong chuyện này, ngươi sau này không được phép
xuất hiện trong sân này.”
Tô Lạc: “Được.”
Nhưng vẻ mặt
Vương lão đầu rất nghiêm túc... quán rượu Lão Dương rốt cuộc là chuyện gì? Tô Lạc
vẫn rất tò mò.
Vương lão đầu lạnh
mặt, kéo ghế ra ngồi trước mặt Tô Lạc, nghĩ nghĩ, rồi lấy một cái đùi gà cắn một
miếng thật mạnh, hệt như đang gặm thịt người vậy.
Nhận xét
Đăng nhận xét