Chương 11274: Chuyện năm đó
Tô Lạc lập tức
phản ứng lại, trong không gian của cô có một linh hồn trấn giữ lớn mạnh vô cùng,
Nam Cung Lưu Vân. Chả trách sao đá Phá Hồn sau khi bay vào đó lại “soạt” một
cái bay lại ra.
Nhưng từ đó
cũng thấy được, Nam Cung Lưu Vân là một thứ gì đó tồn tại ghê gớm lắm.
Ánh mắt Vương
lão đầu kinh sợ nhìn đá Phá Hồn đó.
Phải biết rằng,
đá Phá Hồn này là một thứ đáng hãnh diện vô cùng ở chỗ lão.
Hoảng hốt sợ
hãi? Đó là thứ gì? Có chút quan hệ gì với đá Phá Hồn sao? Nhưng bây giờ nó cũng
biết khiếp sợ sao?
Tô Lạc xòe
tay ra, đá Phá Hồn ngoan ngoãn nằm trọn trong lòng bàn tay cô, co rút lại nhỏ
xíu, không dám đi đâu cả.
Vương lão đầu
thấy vậy, trên mặt chỉ còn là sự ngưỡng mộ.
“Quả thật
là...đãi ngộ khác nhau.” Vương lão đầu lẳng lặng nói.
Tô Lạc tò mò
nhìn Vương lão đầu: “Vương lão bá, đá Phá Hồn này là chuyện thế nào?”
Vương lão đầu
không vui lòng nói: “Đá Phá Hồn này chính là thứ mà năm đó lão Dương giao cho
ta bảo quản, hắn bảo ta giao nó cho chủ nhâ thật sự của nó. Còn về chủ nhân của
nó, lão Dương đầu nói, đá Phá Hồn có linh thức của nó, nó chịu đi theo, thì chính
là chủ nhân nó.”
Nói đến đây,
Vương lão bá hỏi đá Phá Hồn: “Ngươi đồng ý đi theo cô ấy không?”
Đá Phá Hồn
không nói gì.
Tô Lạc còn
tưởng đá Phá Hồn không đồng ý, thế là, cô đưa ngón tay chọt chọt đá Phá Hồn giả
chết: “Vậy ta vứt ngươi đi, ta tự đi đây.”
Đá Phá Hồn “vèo” một tiếng nhảy vào trong người
Tô Lạc, nấp chỗ mà mọi người đều không thấy.
Vương lão
bá: “...”
Lão cạn lời
nhìn Tô Lạc: “Xem kìa, nó không đồng ý theo ngươi, thì sẽ không trốn trong y phục
của ngươi rồi, thứ đồ bé xíu này thật...”
Tô Lạc cười
gượng, cái thứ đá Phá Hồn này chỉ sợ mình bỏ rơi nó, lúc này đang hút thật chặc
vô áo của Tô Lạc, bám thật chặc.
Vương lão đầu
cũng vui mừng.
Bởi vì lão
cuối cùng cũng hoàn thành chuyện mà bạn già giao cho.
Lời thề nguyền
máu của lão đã được giải, cuối cùng cũng có thể ra Thất Lạc Thành rồi.
“Nhiều năm lắm
rồi, cũng không biết nhà sao nữa...” Trong đáy mắt Vương lão bá ứ lên một giọt
lệ lóng lánh, “Năm đó lúc ta rời khỏi, thê tử ta mới sinh hài tử, hài tử mới có
ba tháng, nhiều năm trôi qua, ta cũng đã thành lão đầu thế này, cũng không biết
họ...”
Tô Lạc muốn
nói chuyện, Vương lão đầu xua xua tay: “Lão Dương ngoài thứ này sau khi giao
cho ta thì, thứ khác cũng không có giao phó, mọi lời mà hắn nói, đá Phá Hồn sẽ
nói ngươi biết.”
Tô Lạc: “Vậy
lão Dương đâu?”
Vương lão đầu:
“Có thể chết, hoặc là... ai mà biết? Nếu như năm đó hắn không đi, kẻ thù của hắn
sớm muộn cũng sẽ moi hắn ra giết chết thôi, đá Phá Hồn cũng chẳng giữ được đến
bây giờ để giao cho ngươi rồi.”
Tô Lạc tỏ ý
cảm tạ Vương lão đầu.
Vương lão đầu
cười gượng: “Ngươi không cần cảm tạ ta, ta trái lại phải cảm tạ ngươi đấy, nếu
không phải ngươi, ta làm gì hoàn thành nhiệm vụ đã giao, và trở lại tự do? Chỉ
e là đến chết cũng bị nhốt trong này thôi.”
Nói xong,
Vương lão đầu đi thẳng ra ngoài.
“Ông muốn đi
đâu?” Tô Lạc hỏi.
Vương lão đầu
xua xua tay: “Ra Thành.”
“Còn về Trạch
Viện này, tặng các ngươi đó.”
Nói xong, Vương
lão đầu kiên quyết rời đi.
Nhìn thấy
bóng lưng gấp rút không muốn ở lại của Vương lão bá, ánh mắt Tô Lạc xa xăm, sâu
thẳm khó đoán, không ai biết cô đang nghĩ gì.
Nếu đã có Trạch
Viện này, Tô Lạc cũng không cần vội quay về khách trạm Quỳ Dương.
Cô lấy đá
Phá Hồn ra, chìa tay chọt chọt nó.
Đá Phá Hồn
ban đầu giả chết, nhưng khi Tô Lạc đe dọa nó: “Ngươi giả chết nữa, ta sẽ vứt
ngươi đi.”
Đá Phá Hồn hết
cách, đành động đậy nhè nhẹ.
Tô Lạc mới gật
đầu: “Đúng rồi, ngươi rốt cuộc là chuyện gì? Ngươi rốt cuộc là ai? Bây giờ có
thể nói với ta không?”
Đá Phá Hồn
hiện lên một hàng chữ: Ta chính là ta,
pháo hoa khác biệt.
Tô Lạc: “...”
Gạn hỏi đá
Phá Hồn này chỉ có thể thông qua văn tự nói chuyện với cô thôi?
Tô Lạc: “...”
Cô dùng ngón
tay thon dài chọt chọt đầu của đá Phá Hồn: “Nói tiếng người.”
Đá Phá Hồn ưỡn
ẹo cơ thể, mới không cam lòng nói: “Ta là Thành Chủ Lệnh.”
Tô Lạc: “....Thành
Chủ Lệnh?”
“Ngươi là
Thành Chủ Lệnh? Hóa ra ngươi là Thành Chủ Lệnh mà phụ thân tìm khắp cũng không
tìm được?!” Cây cải nhỏ bụm miệng lại, kinh ngạc nhìn đá Phá Hồn.
Trên đá Phá
Hồn hiện ra nét chữ: Hừm hừm (0^0)
Thần thái cực
kì yêu kiều.
Tô Lạc: “...”
Cây cải nhỏ:
“Sao ngươi biết cách lẩn trốn vậy? Phụ thân ta thiếu chút là đào đất ba thước,
chỉ để tìm ngươi thôi, kết quả là ngươi chạy qua chỗ Vương gia gia.”
Phá Hồn tỏ vẻ
đắc ý.
Tô Lạc chỉ e
là hai tên nhóc này nói tiếp nữa thì chủ đề sẽ kéo đến Bắc cực luôn, thế là vội
chào: Thành Chủ Lệnh? Thành Chủ Lệnh có thể làm gì?
Cây cải nhỏ
kinh hãi nhìn Tô Lạc: “Thành Chủ Lệnh lợi hại lắm! Tỷ tỷ không biết sao? Thành
Chủ Lệnh của Thất Lạc Thành, kẻ giữ lệnh bài này thành Thành chủ, Thành chủ quản
lý hai đạo Hắc Bạch Âm Dương.”
Tô Lạc: “Quyền
lợi lớn vậy sao?”
Cây cải nhỏ:
“Mấy năm này, vì trong tay phụ thân không có Thành Chủ Lệnh thật sự, nên ông danh
bất chính ngôn bất thuận, hành sự chẳng thể thông suốt, nên Thất Lạc Thành khá loạn,
nhưng nếu có đá Phá Hồn này sẽ khác.”
“Tô tỷ tỷ,
hay là tỷ làm Thành chủ đi!” Cây cải nhỏ bỗng nảy ra ý lạ, “Tỷ đuổi phụ thân ta
xuống, cướp lấy vị trí, trở thành một Thành chủ độc nhất vô nhị!”
Tô Lạc lúc
này mới ý thức đến một vấn đề.
Cô lộ ra
khuôn mặt thật trước mặt cây cải nhỏ rồi... Tên nha đầu mà nói ra thì không hay
lắm đâu.
Nghĩ đến
đây, Tô Lạc xoa xoa đầu cây cải nhỏ, đợi sau khi nhỏ chìm vào giấc, liền xóa hết
những kí ức của hôm nay.
Đối với người
khác chuyện này căn bản không thể làm được, nhưng Tô Lạc bây giờ nắm bắt sức mạnh
tinh thần đã đạt đến bước nâng nặng như nhẹ, cho nên cô có thể xóa kí ức, nhưng
chẳng tổn thương kí ức khác của cô.
Nhưng lúc Tô
Lạc muốn hỏi thêm, đá Phá Hồn không chịu nói, nó bất mãn bò lại vào trong người
Tô Lạc, một dáng vẻ hao tốn hết linh khí, cần phải bổ sung.
Tô Lạc không
còn cách, đành ôm nó vào trong lòng.
Lúc này trời
đã sắp tối, một ngày sắp trôi qua.
Thất Lạc
Thành vào đêm phải chấp hành chế độ cấm đêm vô cùng hà khắc, không được tùy ý
đi dạo bên ngoài.
Nên Tô Lạc dẫn
đoàn người quay lại khách trạm Quỳ Dương.
Chuyến đi
này, thu hoạch của Tô Lạc cũng không phải nhỏ, nên nói là, cô bây giờ thấp
thoáng là lão đại ẩn trong tòa Thất Lạc Thành này.
Chỉ là Tô Lạc
quen giữ kín, sẽ không cố ý khoe khoang, chỉ là trong thời khắc quan trọng mới
tung ra át chủ bài thôi.
Khách trạm
Quỳ Dương.
Lúc Tô Lạc dẫn
đoàn người trở về, bèn cảm giác không khí trong đại sảnh có chút không ổn.
Kim Hoa đại
nương nhận ra Tô Lạc, biết cô là người đêm qua mở cửa cho Ninh Dịch Đình, cũng
biết chuyện buổi sáng cô với Ninh Dịch Đình bất hòa, nên khi bà thấy Tô Lạc, liền
vẫy tay gọi cô: “Cô nương, cô nương mau qua đây.”
Tô Lạc vốn
dĩ muốn đi nghênh ngang, nhưng Kim Hoa đại nương gọi nhiệt tình quá, cho nên không
kìm được liếc một cái.
Ai biết Kim
Hoa đại nương cực kì nhiệt tình, lại chạy đến kéo cô vào bàn của họ.
Nhận xét
Đăng nhận xét