Chương 11278: Nhìn rõ người đàn ông này


Hồng cô nương quay đầu lại nhìn Ninh Dịch Đình. Ninh Dịch Đình tỏ vẻ khó tin nhìn Tô Lạc, hắn thế nào cũng không ngờ, Tô Lạc lại nói chuyện này ra trước mặt nhiều người!
Sắc mặt hắn cực khó coi.
Nhưng Hồng cô nương đâu phải tên ngốc, sự thay đổi tên nét mặt của Ninh Dịch Đình, ả ở gần như vậy, tự nhiên sẽ nhận ra thôi.
“Muội muội ngươi...thật sự trị khỏi rồi?” Giọng nói của Hồng cô nương có chút ngập ngừng.
Ninh Dịch Đình: “Không, cũng không...”
Thế nhưng, câu nói của Ninh Dịch Đình còn chưa dứt, một bóng hình được người khác đỡ lấy đi đến.
“Ca ca, ca ca”
Đây không phải Ninh Diệu Nhan thì còn là ai?
Ninh Diệu Nhan lúc này trông có vẻ trắng bệch không một chút máu, cơ thể cũng yếu ớt, nhưng trông ả cũng trở lại bình thường rồi.
Ninh Diệu Nhan lúc đầu là dáng vẻ thế nào Hồng cô nương đâu phải không biết, cho nên sau khi Hồng cô nương phản ứng lại, ả lắp ba lắp bắp mở miệng: “Ninh, Ninh công tử...muội muội ngươi thật sự được trị khỏi rồi?”
Ninh Dịch Đình lúc này muốn Ninh Diệu Nhan lui vào nhưng chẳng còn kịp nữa.
Hắn ho nhẹ một cái: “Độc trên người Diệu Nhan...cũng không coi là trị khỏi, bây giờ đang là thời kì theo dõi, nếu sau này không tái phát thì tốt, nhưng xác suất tái phát còn rất lớn...”
Ninh Diệu Nhan vừa nghe, lập tức giận dữ: “Ca ca! Ca nói bậy! Trưởng lão đều nói muội nghe rồi, bệnh của muội đã khỏi được hơn một nửa rồ, muội sẽ không tái phát đâu!”
Một cô nương như ả, chắc chắn không muốn hình ảnh mình bị tổn thương, nên chịu không được nói lớn tiếng.
Nhưng sự thật thì...kể cả người ả cũng ăn qua, còn có hình tượng gì để nói nữa?
Ninh Dịch Đình hận quá phải đánh một bạt cho muội muội ngu đần này, nhưng Ninh Diệu Nhan cộc lắm, không chịu khống chế, không phải ánh mắt ra hiệu ngầm của Ninh Dịch Đình thì có thể lui đi đâu.
Hồng cô nương ở bên lại có chút lung lắp sắp đổ.
Nhất thời, mọi người trong khách trạm đều dùng ánh mắt tò mò nhìn Ninh Dịch Đình.
Kim Hoa đại nương trước đó quả là lớn tiếng nói qua, Ninh gia mang thuốc đến, trong tay mỗi vị công tử này đều có một viên, cho nên...
Dưới sự dõi theo của nhiều người, sắc mặt của Ninh Dịch Đình càng khó coi.
Hồng cô nương thấy hắn ngập ngừng, lòng tin gần như tan vỡ, ả chăm chú nhìn Ninh Dịch Đình, giọng rất nhẹ nhàng: “Ninh công tử...thuốc này, còn không?”
Trong đám người không biết ai gào lên một câu:
“Sao lại không? Trên người Ninh công tử còn một viên đó, nhưng sợ hắn giữ cho riêng mình để bảo vệ tính mạng, không nỡ cho ngươi đâu?”
Đôi mắt hung ác thâm sâu nham hiểm của Ninh Dịch Đình liếc xéo đám người!
Nhưng người bên dưới quá nhiều, chỉ là một khoảng thời gian ngắn, căn bản không thể siết chặt là ai nói câu phanh phui này.
Ninh Dịch Đình còn chưa nói gì, Dự Khang đã tức giận.
“Trong tay Ninh ca bọn ta thực tình là có một viên Khư Âm Huyền Linh Đan,! Đừng nói Ninh ca nữa, trên người ta với Tuần Sở cũng có, thế nào chứ?”
Quả nhiên thừa nhận rồi!
Cặp mắt xinh xinh của Hồng cô nương liếc chằm chằm Ninh Dịch Đình.
Nhưng lúc này, Dự Khang lại giơ tay đẩy Hồng cô nương đi.
Ninh Dịch Đình vốn dĩ không có ôm ả, Hồng cô nương bây giờ cũng không có sức lực, nên bị Dự Khang đẩy như vậy, cơ thể của ả men theo hành lang lộn xuống dưới.
Đùng đùng đùng—
Âm thanh va đập cực kì rõ ràng.
Mọi người tại đó dường như cũng hít ngược một hơi lạnh. (chỉ sự kinh ngạc đến mức hít lại hơi lạnh)
Mọi người đều dùng ánh mắt trách cứ nhìn Dự Khang, càng có người ra mặt chỉ trích hắn.
Dự Khang nghe nói, lập tức chau đầu mày lại!
Đường đường Dự gia công tử, là có thể mặc cho mấy người này tùy tiện chỉ trích sao?
“Ta đẩy cô ta thì sao đây? Các ngươi không thấy cô ta muốn làm gì sao?!”
Quát xong câu này, Dự Khang đi thẳng đến trước mặt Hồng cô nương, từ cao nhìn xuống liếc ả!
“Sao nào? Ta đẩy ngươi có sai à?”
“Ngươi nghĩ ngươi là ai? Chẳng qua chỉ giang hồ nữ tử thấp hèn, là loại vô danh tiểu tốt, lại còn dám mưu toan cậy quyền Ninh ca bọn ta!”
“Ngươi biết Ninh gia là gia tộc gì không? Cũng không đi mà nghe ngóng, Ninh gia một trong ngũ đại thế gia, là một tên vô danh tiểu tốt như ngươi muốn cậy quyền là cậy quyền sao? Cái thứ chó cho làm nô tỳ của bọn ta cũng không xứng, còn hoang tưởng cái viên Khư Âm Huyền Linh Đan trong tay huynh ấy!”
“Biết tại sao trưởng lão lại đem có mấy viên đến không? Vì Khư Âm Huyền Linh Đan vô cùng quý giá! Bán ngươi một trăm lần cũng không mua nổi một viên Khư Âm Huyền Linh Đan, ngươi lại còn mưu toan Ninh ca sẽ cho ngươi viên đan dược cứu mạng của bản thân huynh ấy sao? Ngươi là cái thứ gì chứ!”
...
Dự Khang trữ một bụng tức, lúc này lại có trưởng lão gia tộc chống lưng cho hắn, nên hắn muốn mắng sao thì mắng, mắng thật sảng khoái luôn.
Nhưng hắn chẳng biết, đại đa số ở đó toàn là những nhóm người giang hồ vô danh tiểu tốt, cũng đều cùng lập trường với Hồng cô nương.
Bọn họ ban đầu rất khách khí với mấy vị thế gia công tử, cũng có người muốn cậy quyền, nhưng bây giờ bị người ta thẳng mặt chửi là thứ chó thấp hèn...là ai cũng tức giận.
Cho nên ánh mắt mọi người nhìn Dự Khang bọn họ có chút sai sai.
Kinh hãi nhất chẳng hơn gì Hồng cô nương đâu.
Sau khi ả nhìn thấy Ninh Dịch Đình, tình yêu thiếu nữ chớm nở, một trái tim bị hấp dẫn vào đó, vì hắn mà bận trước bận sau, thậm chí là vì chăm sóc muội muội hắn mà bị Mông Hống cắn bị thương tính mệnh lâm nguy, kết quả người ta chỉ thẳng mặt quát ả là thứ chó thấp hèn, tên nô tỳ xách dép cũng chẳng xứng...
Hồng cô nương là giang hồ nữ tử.
Thứ giang hồ nữ tử chịu không được, chính là lòng tự tôn cao quý!
Cho nên ả trong lúc ngẩn ngơ liền phản ứng lại, ánh mắt ả lước qua Dự Khang, nhìn thẳng Ninh Dịch Đình: “Ninh công tử... những gì hắn nói đều là thật chứ?”
Ninh Dịch Đình còn phải giữ thể diện, cho nên hắn liếc Dự Khang một cái, bận đi lên trước đỡ lấy Hồng cô nương: “Đương nhiên là giả rồi...”
Hồng ô nương lại hỏi lại: “Vậy...vậy viên Khư Âm Huyền Linh Đan đâu?”
Nhất thời, mọi người đều nhìn Ninh Dịch Đình.
Tự Ninh Dịch Đình cũng ngơ ra luôn
Hồng cô nương vốn dĩ rất hồ đồ, sao bây giờ lại trở nên thông minh?
“Chúng ta lên trước rồi hãy nói.” Ninh Dịch Đình ý đồ đưa Hồng cô nương lên trước.
Nhưng Hồng cô nương lại thoát được xiềng xích của hắn, chỉ liếc rồi hỏi: “Viên Khư Âm Huyền Linh Đan đó đâu?”
Đầu mày Ninh Dịch Đình nhướng chặt, sắc mặt trầm xuống.
Đây thật là rượu mời không uống muốn uống rượu phạt.
Nhưng trên mặt, hắn vẫn cười gượng một cái: “Thật sự rất xin lỗi, viên Khư Âm Huyền Linh Đan đó, trưởng lão ép bọn ta nuốt vào trước mặt họ rồi, tránh đánh mất thôi, cho nên... bây giờ không còn trong người...”
Tô Lạc ghé tai Tiểu Khắc nói nhẹ một câu.
Thời gian tiếp theo.
“Bành” một tiếng.
Cây búa to trong tay Tiểu Khắc bổ về hướng Ninh Dịch Đình và Hồng cô nương!
Hồng cô nương không phản ứng lại, nhưng Ninh Dịch Đình bỗng chốc chỉ lo chạy thoát thân!
Nhưng lại, cây búa to đó không để ý Hồng cô nương, đuổi thẳng về hướng Ninh Dịch Đình!
“Dám động thủ với Ninh gia bọn ta, chán sống rồi!”
Lúc Ninh gia trưởng lão muốn ra tay, Tiểu Khắc đã dừng tay.
Hắn giơ tay cao cao, trong tay có một viên đan dược màu đỏ lửa.
Đan dược lớn cỡ trứng bồ câu, cả viên đỏ thẫm, đỏ vàng luân phiên chuyển màu, còn chói lóa hơn đá “mã não” đỏ (đá Agate) tinh tế nhất.
“Ể, đây chẳng phải Khư Âm Huyền Linh Đan sao?”
Tô Lạc lập tức đứng dậy, lấy Khư Âm Huyền Linh Đan từ tay Tiểu Khắc.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Chương 11427: Ngươi chính là Tô Lạc 3

Chương 11437: Tổ chức thiên sát

Chương 11288: Khiếp sợ (2)