Chương 11276: Lấy oán báo ơn (1)
Cuộc đối thoại
của họ, một chữ cũng không sót truyền đến tai Tô Lạc.
Đầu mày Tô Lạc
khẽ nhướng lên, cô ngước mắt nhìn Ninh Dịch Đình một cái.
Cô vốn dĩ
cho rằng mấy vị thế gia công tử này không có tệ lắm, nhưng xem ra bây giờ, mấy
người này còn xấu xa hơn cô nghĩ.
Sớm biết lúc đó đã không mở cửa, Tô Lạc trong
lòng thầm nghĩ.
Mà lúc này, Ninh
Dịch Đình khoác nhẹ tay Dự Khang, ghé sát tai hắn nói một câu.
Dự Khang
dùng ánh mắt kinh hãi nhìn Ninh Dịch Đình: “Ninh ca, đây...quả là thủ bút lớn
đó, ca nỡ lòng sao?
Ninh Dịch
Đình cười nhưng không nói gì.
Dự Khang giơ
ngon tay cái về Ninh Dịch Đình: “Ninh ca đây mới là có khí phách lớn, thú vị
thú vị, tiểu đệ tự nhiên phải tuân mệnh.”
Dự Khang vừa
nói vừa ngẩng đầu liếc phòng Tô Lạc một cái.
Không ai biết
họ muốn làm gì...
Trong phòng,
Tô Mộc Dương cau mày nói với Tô Lạc: “Mấy người kia chẳng phải người tốt, phải
thật cẩn thận mới được.”
Tô Lạc: “Không
chỉ không phải người tốt, mà còn là tiểu nhân gian xảo.”
Tô Mộc
Dương: “Bọn hắn có phải hận chúng ta rồi không?”
Tô Lạc nhạt nhẽo
nhìn Tô Mộc Dương: “Lai lịch của gia tộc bọn hắn lớn vậy sao?”
Tô Mộc
Dương: “Đúng vậy, ba người bọn hắn đến từ tam đại thế gia, tuy bọn hắn không phải
thế tử trong nhà, nhưng cũng là văn chương xuất chúng, thiên phú cực đỉnh, nếu
không cũng không đến Thất Lạc Thành rồi.”
Tô Lạc: “Nếu
bọn hắn đều chết hết thì sao?”
Tô Mộc Dương
mở to mắt, nhìn Tô Lạc với vẻ khó tin: “! ! !”
Ai biết, khi
nãy Tô Lạc mới nói xong, Tiểu Khắc “soạt” một tiếng chạy ra ngoài.
Trong tay hắn
còn cầm rìu to.
Tô Mộc Dương
còn đang bận ngăn hắn lại, nhưng Tiểu Khắc không nghe hắn nói, đẩy hắn sang một
bên.
Tô Mộc Dương
lập tức bị đẩy sang một bên, thiếu chút là đụng tường.
“Tiểu Khắc
ngươi muốn đi làm gì?”
Tô Mộc Dương
nhìn thấy trên mặt Tiểu Khắc đằng đằng sát khí, đó là thật sự muốn giết người.
Tiểu Khắc
không nói gì, đưa tay bèn đi kéo cửa.
“Tiểu Khắc.”
Tô Lạc nhạt
nhẽo lên tiếng.
Vốn dĩ Tiểu
Khắc khí thế giận dữ lập tức đứng lại, hắn quay lại nhìn Tô Lạc đầy nghi hoặc.
Tô Lạc giơ
cái tay ngọc ngà lên, hướng về hắn vẫy tay.
Lập tức Tiểu
Khắc chạy “tưng tưng tưng” đến bên cạnh Tô Lạc, đôi mắt to đen tuyền nhìn Tô Lạc
tha thiết.
Tô Lạc đặt
tay trên đỉnh đầu của hắn, xoa xoa đầu hắn: “Tiểu Khắc ngoan, đừng giận mà.”
Tiểu Khắc
ngoan ngoãn cuối đầu cho Tô Lạc xoa, buồn bã lên tiếng: “Muốn giết.”
Tô Lạc: “Bây
giờ vẫn chưa tới lúc, nhà bọn hắn có nhiều trưởng lão đến, bây giờ lợi không bằng
hại.”
Tiểu Khắc
khó chịu: “Vẫn muốn giết.”
Tô Lạc không
cười nữa: “Được, chút nữa nếu Ninh Dịch Đình thật sự gây ra chuyện muốn chết,
chúng ta thẳng tay giết hắn luôn là được, Tiểu Khắc đừng giận nữa được không?”
“Được.”
Tô Mộc Dương
tò mò: “Ninh Dịch Đình sẽ gây ra chuyện gì đây?”
Tô Lạc: “Ví
dụ, bảo cô nương nào đó cắn ta một cái.”
Tô Mộc
Dương: “! ! !”
Tô Lạc: “Haha,
ta đoán mà.”
Tô Mộc
Dương: “...Chắc là, không tệ vậy đâu.”
Tô Lạc nhạt
nhẽo nhìn Tô Mộc Dương một cái, phát hiện vị thiếu niên này còn chưa hiểu sâu về
bốn chữ “lòng người hiểm ác”.
Tô Lạc nói nhạt
nhẽo: “Nếu hắn đã không lấy Khư Âm Huyền Linh Đan ra, lại muốn ta thấy hổ thẹn với
hắn, ngươi nói xem, hắn sẽ thả Hồng cô nương đó ra cắn ta không, sau đó vào thời
khắc quan trọng thì anh hùng cứu mỹ nhân, để ta có thiện cảm với hắn sao?”
Tô Mộc Dương
cười gian: “Haha, kế hoạch này cũng quá vụng về nhỉ?”
Nhưng thời
khắc tiếp theo --
Không biết
ai ở ngoài hét lớn một tiếng: “Không hay rồi, Hồng cô nương chạy thoát rồi, mọi
người mau đuổi theo!”
Tô Lạc nhìn
Tô Mộc Dương một cái.
Nhận xét
Đăng nhận xét