Chương 11277: Lấy oán báo ơn (2)
Cả người Tô
Mộc Dương đều bất ổn, bởi vì khởi đầu này giống với kế hoạch mà lúc trước Tô Lạc
nói đại thôi.
Sắc mặt thiếu
niên có hơi trắng bệt: “Ta, ta rút lại lời ban nãy.”
Tô Lạc nhìn
Tiểu Khắc, dặn dò hắn: “Trong gia tộc của đối phương có nhiều trưởng lão đến,
Tiểu Khắc ngươi cố gắng kiểm tra thử thực lực của họ, nhưng bây giờ không tốt để
giết người.”
Tô Lạc lại
nói: “Chút nữa tỷ sẽ có kế hay, khiến kẻ xấu ai cũng không thoát được.”
Tiểu Khắc
nghe lời Tô Lạc nhất, nên hắn gật đầu với Tô Lạc, tay phải cầm rìu, đi thẳng ra
mở cửa.
Cửa vừa mở,
một bóng hình như sói vậy ập qua đây, ôm lấy cánh tay của Tiểu Khắc rồi cắn.
Nhưng giây
tiếp theo—
Soạt!
Răng của Hồng
cô nương, lại bị độ cứng ở cánh tay của Tiểu Khắc làm gãy.
Hàm răng sắc
nhọn lại bị vỡ nứt, cả hàm rớt xuống đất.
Nhất thời—
Hồng cô
nương đứng ngơ ra.
Ninh Dịch
Đình đứng ngơ ra.
Rất nhiều
người ở đó cũng đứng ngơ a.
Tiểu Khắc
không nói lời nào, tóm lấy Hồng cô nương vứt qua chỗ Ninh Dịch Đình.
“Bành” một
phát, ả bay vào lòng Ninh Dịch Đình.
Ý chí của Hồng
cô nương có chút tỉnh táo, hai tay ả ôm chặt Ninh Dịch Đình: “Ninh công tử, ta
sợ...”
Cả người
Ninh Dịch Đình tê cứng.
Bản năng của
hắn muốn đẩy thiếu nữ ra, nhưng thiếu nữ như một kẻ sắp chết đuối nắm lấy một cọng
rơm cứu mạng, nắm rất chặt, móng tay sắp đâm vào thịt, cho nên Ninh Dịch Đình
làm thế nào cũng tách ả ra được.
“Công tử!”
Ninh gia trưởng
lão thấy vậy, trong lòng kinh hãi.
Lão tiến lên
trước, không nói lời nào, vũ khí trong tay lập tức đập Hồng cô nương!
Đó là một
cây chùy cực to.
Thế nhưng tiếp
theo, Tiểu Khắc được Tô Lạc ra hiệu ngầm lại đá một phát vào vị trưởng lão đó!
“Bành” một
tiếng, trưởng lão bị đá “từng từng từng” đến mức lùi vài bước.
Thời khắc
quan trọng trưởng lão xuất chiêu với Tiểu Khắc, Tiểu Khắc lại đứng nguyên tại
chỗ, không bị lay động.
Tô Lạc trong
lòng đã tỏ, vị trưởng lão này thực lực chẳng bằng Tiểu Khắc.
Lúc này, bên
trong lại có ba vị Ninh gia trưởng lão bay ra!
“Công tử!”
Họ cùng nhau
xuất chiêu với Tiểu Khắc.
Trong hành
lang chật hẹp, lập tức thành một trận chiến.
Mà Hồng cô
nương lúc này đang ôm chặt Ninh Dịch Đình, mồ hôi lạnh của Ninh Dịch Đình cũng
sắp toát cả ra.
Hắn chẳng muốn bị vị Hồng cô nương này cắn một
cái đâu.
Nên hắn nhẹ
nhàng dỗ dành: “Hồng cô nương, thả ta ra trước, được không?”
Hồng cô
nương đang muốn buông tay, Tô Lạc lại lên tiếng nhạt nhẽo: “Sao ta nghe nói, Hồng
cô nương vì chăm sóc Ninh gia tiểu thư mới bị cắn, nên biến thành như bây giờ
mà?”
Kim Hoa đại
nương cũng tiếp lời: “Vốn dĩ là vậy mà, chuyện này chúng ta ai cũng biết cơ.”
Hồng cô
nương hồi phục ý chí một chút quay đầu lườm Tô Lạc, trong mắt mang vẻ cảnh
giác, ả càng muốn ôm chặt Ninh Dịch Đình, thật sự nói với Tô Lạc: “Ta đồng ý!
Ta tự động chăm sóc Ninh cô nương, cho nên bị cắn, là do ta tự nguyện, liên
quan gì tới ngươi, cần các ngươi nhiều lời sao?”
Đúng thật
là...lòng tốt chẳng được báo đáp mà.
Tô Lạc cũng
không thật sự muốn giúp vị Hồng cô nương này.
Cô nương ngu
xuẩn như vậy, cô ăn no không gì làm mới giúp á.
Nhưng có một
số chuyện...
Ninh Dịch
Đình thấy nụ cười trên mặt đó của Tô Lạc, thì biết ngay cô không có lòng tốt,
nên dùng ánh mắt mang tính cảnh cáo liếc Tô Lạc!
Cảnh cáo cô
không được phép nói.
Nhưng Tô Lạc
làm gì chiều theo ý hắn chứ?
Tô Lạc như
cười mà không phải cười: “Sao ta nghe nói, các trưởng lão Ninh gia đem theo Khư
Âm Huyền Linh Đan vào đây?
Hồng cô
nương nhìn chằm Tô Lạc: “Câu nói này của ngươi là ý gì?”
Tô Lạc: “Khư
Âm Huyền Linh Đan vừa đúng có thể trị bệnh trên người ngươi, Ninh Diệu Nhan đã
được điều trị cũng gần như khỏe rồi.”
Sắc mặt Hồng
cô nương hơi tái.
Tô Lạc lại hỏi
Ninh Dịch Đình: “Điều ta nói, đúng hay không?”
Hồng cô
nương quay đầu lại nhìn Ninh Dịch Đình.
Nhận xét
Đăng nhận xét