Chương 11269: Ăn mất (1)
Thế là một đêm đã trôi qua.
Ngày thứ hai Tô Lạc bị tiếng kêu gào làm tỉnh giấc.
“A!”
Cô mở to mắt, đầu mày hơi nhíu lại, mà lúc này cây cải nhỏ chưa kịp mang giày, chân trần chạy qua đó sớm đã nằm sắp bên cửa rồi.
“Bên đối diện bên đối diện.” Cây cải nhỏ quay đầu vẫy tay với Tô Lạc.
Tô Lạc đi qua đó, cúi người xuống, theo cái lỗ ở cửa mà cây cải nhỏ khoét
nhìn ra ngoài.
Chỉ thấy cửa đối diện bị đụng mở toang ra bành một tiếng, một bóng hình nhỏ
nhắn chạy ra ngoài.
Nàng chạy nhanh quá, bỗng chốc đụng phải bậc cửa một cái, cho nên bành một tiếng liền ngã
nhào xuống đất.
Tô Lạc nhớ người này.
Ở đối diện cô vốn dĩ là một đạo cô trung niên và hai đệ tử của bà, sau đó
Ninh Diệu Nhan bị thương đưa đến chỗ bà trị liệu, nên phòng đó ở bốn người.
Vị ni cô bị cắn ấy, Tô Lạc nhớ là tên Tuệ Ninh.
Tuệ Ninh lúc này ngã nhào dưới đất, tay phải cô che lấy cổ, gắng sức muốn lết
dậy chạy thoát.
Nhưng vì quá sợ hãi, cả người cô run rẩy, cộng thêm dưới đất có vết máu,
cho nên làm thế nào cũng không lết lên nổi.
Vào lúc này, Tô Lạc nhìn thấy một người.
Người này là...Ninh Diệu Nhan.
Mặt của ả trắng bệch lắm, không hề có chút máu, hai con mắt là màu than chì,
trên mặt băng giá nhưng thẫn thờ, giống như một xác chết không có tình cảm vậy,
từng bước từng bước đi từ trong ra.
Tốc độ của ả rất chậm, nhưng chẳng biết vì sao, bỗng chốc là đến sau lưng Tuệ Ninh.
Tuệ Ninh che lấy vết thương phần cổ, quay đầu lại, trong ánh mắt đó chứa đầy
sự kinh hoàng cực độ!
“Đừng ăn ta...đừng ăn ta...huhuhu..xin ngươi đừng ăn ta...” Tuệ Ninh đang đối
mặt với Ninh Diệu Nhan, cơ thể đang không ngừng run cầm cập, cố sức xê dịch về
sau.
Khát vọng ham sống mãnh liệt khiến cô xê dịch ra khoảng vài mét.
Đầu mày Tô Lạc khẽ nhíu lại.
Nhưng mà vào lúc này, cô cảm giác có một ánh mắt sát khí đằng đằng thông
qua cửa sổ, chiếu thẳng vô mắt cô!
Ninh Diệu Nhan nhìn thấy cô rồi.
Mắt của ả chiếu thẳng góc vào mắt Tô Lạc, khóe miệng ả nhếch một nụ cười lạnh châm biếm.
Ninh Diệu Nhan nhìn thấy cô rồi.
Mắt của ả chiếu thẳng góc vào mắt Tô Lạc, khóe miệng ả nhếch một nụ cười lạnh châm biếm.
Đó là một sự trào phúng khát máu lạnh giá đến tột độ.
Trong lòng Tô Lạc khẽ run lên...
Một nụ cười kì dị thật!
Mà lúc này, Ninh Diệu Nhan dường như phát hiện ra ánh mắt của Tô Lạc, sự
châm biếm của ả càng rõ ràng, nhưng rất nhanh, sự chú ý của ả lại quay về chỗ Tuệ Ninh.
Chỉ thấy ả ngồi xổm xuống, cánh tay thon dài dường như hàm chứa một sức mạnh
thô bạo vô tận!
Chỉ thấy ả kéo một phát mạnh!
Một cái tay của Tuệ Ninh giống như keo vậy, lập tức bị ả bẽ xuống.
Bặc!
Ninh Diệu Nhan vứt cái tay đã bẽ xuống đi cái bặc.
Không biết là cố ý hay vô ý, chỉ nghe thấy tiếng bặc, cái tay đó ném ngay
trên cánh cửa bên cạnh Tô Lạc, ở giữa cửa in rõ một vết máu ở cánh tay, sau đó
bặc một tiếng trượt xuống đất.
Xìu...
Cây cải nhỏ bị sự hung tợn của Ninh Diệu Nhan dọa đến mức hít mất một hơi lạnh,
mặt cũng trắng cả lên.
Nhỏ vô thức cầm lấy tay Tô Lạc, không dám xem nữa.
Nhưng ánh mắt của Tô Lạc luôn liếc ngoài cửa.
Mà lúc này, Tuệ Ninh bị bẽ tay mạnh bạo phát ra một tiếng kêu thảm thiết.
“A! Cứu mạng! Cứu mạng!”
Cùng với tiếng kêu thảm thiết của cô, những người ở hành lang dường như bị
đánh thức, mọi người đều lần lượt mở cửa phòng ra.
Màn đầu tiên họ nhìn thấy khi mở cửa phòng ra chính là...
Ninh Diệu Nhan quỳ một nửa dưới đất, cầm lấy cái tay đã gỡ bỏ của Tuệ Ninh
mà gặm.
Giống như đang gặm mía vậy, cạp, cạp...
Máu tươi dính đầy miệng ả.
Trên mắt cũng bị máu tươi văng tung tóe.
Nhận xét
Đăng nhận xét