Chương 11335: Mẹ nợ con trả (1)
"Vương Thị, trái tim bà là màu đen hả?!" Tô Mộc Dương giận dữ, "Lúc ấy rõ ràng là bọn ta tự mình phát hiện ra quặng mỏ Linh Tinh, kết quả bà phải chạy qua đây lấy một nắm, còn nói nhiều Linh Tinh như vậy bà lấy một nắm thì đã sao đâu?" "Lúc ấy làm cho Tô lão đại bọn ta tức giận, một lưỡi gió trực tiếp cuốn bà đi, mà không có tổn thương đến bà. Kết quả bà cư nhiên ở sau lưng nói huyên thuyên, đổi trắng thay đen, bại hoại thanh danh của cô ấy!"
Tô Mộc Dương chưa từng giận quá như vậy!
Vương Thị: "Ta... Ta... Lúc ấy thật là ta phát hiện... Quặng mỏ mà..."
Bà cư nhiên còn giảo biện!
Tô Mộc Dương bị bà làm giận đến ngất ngưỡng.
Đúng lúc này, Kim Hoa đại nương lại tò mò nhìn Vương Thị: "Vương Thị, người như bà cũng rất kỳ lạ thật, bà lúc ấy cùng bọn ta đào Linh Tinh, bà còn nhớ rõ không? Khi đó Tô cô nương đã xới đất rồi."
"Sau đó bà nói bà hiếu kì Tô cô nương đang bận làm gì, muốn qua đó xem thử. Bà lúc ấy sau khi đi qua đã nghĩ hốt một nắm Linh Tinh rồi bỏ đi."
"Ta đây cũng thấy kỳ, bà rốt cuộc khi nào phát hiện ra quặng Linh Tinh? Người ta đào ra quặng Linh Tinh, bà chạy tới thấy, sau đó liền nói bà phát hiện quặng Linh Tinh?"
"Ta thực sự chưa thấy qua người như bà vậy, muốn cướp đồ người ta bị người ta đuổi ra, kết quả lại nói đồ đó là của bà."
...
Kim Hoa đại nương thật sự không khách khí.
Lời nói này của bà, nhất thời khiến Vương Thị thành mục tiêu chỉ trích của công chúng.
Vương Thị gắt gao trừng mắt nhìn Kim Hoa đại nương, hận quá muốn xông lên xé toạt cái miệng của bà ta!
Lúc này, tất cả mọi người đều tỉnh ngộ lại, đều dùng ánh mắt khiếp sợ nhìn Vương Thị.
Con người sôi nổi trong đám bọn họ, lại vô liêm sỉ như thế?!
Vương Thị: "Ta, ta không có, ta thật sự không có..."
Còn không có cái gì, bà thật sự một câu đều không nói ra.
Ánh mắt quái dị của Chiến Bắc Dã nhìn chằm chằm bà ta: "Ta đoán bà không phải người tốt, nhưng ta không đoán được bà lại xấu đến mức này, ngay cả đánh bà ta cũng chê bẩn tay, như vậy đi, giao tất cả Linh Tinh cùng linh dược trong tay bà ra đây."
"Dựa vào cái gì!" Vương Thị không phục.
Chiến Bắc Dã: "Bà cho là sau khi bôi đen người khác, không cần phải trả giá hả?"
Vương Thị: "Ta chỉ là... Ta chỉ là nói có mấy câu mà thôi..."
Chiến Bắc Dã thật sự bị tức chết: "Bà chỉ là nói mấy câu mà thôi? Đây là lão Tô bọn ta không tính toán, nếu đổi lại là cô nương nhà khác, tự sát cũng có thể, bà chỉ là nói mấy câu thôi à, được thôi, nếu bà đã không nỡ Linh Tinh, vừa đúng lúc."
Trên vai Chiến Bắc Dã vác đại đao, chậm rì rì đi đến trước mặt Vương Thị.
Trong tay hắn giơ cao trường đao!
Không dám đâu... Hắn nhất định không dám đâu... Hắn sẽ không thật sự giết người đâu... Vương Thị nhắm mắt lại mặc niệm trong lòng.
Cả đời bà trải qua biết bao chuyện? Lần này không phải đánh lén sau lưng người khác sao? Thứ mà bà có so với thủ đoạn ác liệt này, đến bây giờ đều chưa thực sự gặp chuyện không may, cho nên Vương Thị không hề sợ!
Nhưng lần này...
"Nương!"
Vương Vực nhìn thấy màn Chiến Bắc Dã giơ cao trường đao này, đôi mắt co rút kịch liệt, cả người giống như cây tiễn vọt tới!
Tuy rằng không đồng ý với cách nghĩ của bà, nhưng dù sao máu mủ tình thâm.
Phụt!
Trường đao rớt xuống!
Máu tươi văng tung tóe!
Một cánh tay bay tứ tung ra ngoài!
Trên mặt Vương Thị bị máu tươi văng tung tóe dính đầy, bà kinh ngạc đứng ở kia, quên hết bất cứ phản ứng gì rồi...
Cho đến khi một tiếng đau vang lên bên tai, bà mới dần dần hoàn hồn.
"Mẫu thân..." Người kêu đau chính là Vương Vực.
Thì ra ngay lúc Chiến Bắc Dã giơ đao chặt xuống, Vương Vực xông tới, ôm lấy Vương Thị thật chặt, phơi thân mình trước mặt Chiến Bắc Dã.
Tô Mộc Dương chưa từng giận quá như vậy!
Vương Thị: "Ta... Ta... Lúc ấy thật là ta phát hiện... Quặng mỏ mà..."
Bà cư nhiên còn giảo biện!
Tô Mộc Dương bị bà làm giận đến ngất ngưỡng.
Đúng lúc này, Kim Hoa đại nương lại tò mò nhìn Vương Thị: "Vương Thị, người như bà cũng rất kỳ lạ thật, bà lúc ấy cùng bọn ta đào Linh Tinh, bà còn nhớ rõ không? Khi đó Tô cô nương đã xới đất rồi."
"Sau đó bà nói bà hiếu kì Tô cô nương đang bận làm gì, muốn qua đó xem thử. Bà lúc ấy sau khi đi qua đã nghĩ hốt một nắm Linh Tinh rồi bỏ đi."
"Ta đây cũng thấy kỳ, bà rốt cuộc khi nào phát hiện ra quặng Linh Tinh? Người ta đào ra quặng Linh Tinh, bà chạy tới thấy, sau đó liền nói bà phát hiện quặng Linh Tinh?"
"Ta thực sự chưa thấy qua người như bà vậy, muốn cướp đồ người ta bị người ta đuổi ra, kết quả lại nói đồ đó là của bà."
...
Kim Hoa đại nương thật sự không khách khí.
Lời nói này của bà, nhất thời khiến Vương Thị thành mục tiêu chỉ trích của công chúng.
Vương Thị gắt gao trừng mắt nhìn Kim Hoa đại nương, hận quá muốn xông lên xé toạt cái miệng của bà ta!
Lúc này, tất cả mọi người đều tỉnh ngộ lại, đều dùng ánh mắt khiếp sợ nhìn Vương Thị.
Con người sôi nổi trong đám bọn họ, lại vô liêm sỉ như thế?!
Vương Thị: "Ta, ta không có, ta thật sự không có..."
Còn không có cái gì, bà thật sự một câu đều không nói ra.
Ánh mắt quái dị của Chiến Bắc Dã nhìn chằm chằm bà ta: "Ta đoán bà không phải người tốt, nhưng ta không đoán được bà lại xấu đến mức này, ngay cả đánh bà ta cũng chê bẩn tay, như vậy đi, giao tất cả Linh Tinh cùng linh dược trong tay bà ra đây."
"Dựa vào cái gì!" Vương Thị không phục.
Chiến Bắc Dã: "Bà cho là sau khi bôi đen người khác, không cần phải trả giá hả?"
Vương Thị: "Ta chỉ là... Ta chỉ là nói có mấy câu mà thôi..."
Chiến Bắc Dã thật sự bị tức chết: "Bà chỉ là nói mấy câu mà thôi? Đây là lão Tô bọn ta không tính toán, nếu đổi lại là cô nương nhà khác, tự sát cũng có thể, bà chỉ là nói mấy câu thôi à, được thôi, nếu bà đã không nỡ Linh Tinh, vừa đúng lúc."
Trên vai Chiến Bắc Dã vác đại đao, chậm rì rì đi đến trước mặt Vương Thị.
Trong tay hắn giơ cao trường đao!
Không dám đâu... Hắn nhất định không dám đâu... Hắn sẽ không thật sự giết người đâu... Vương Thị nhắm mắt lại mặc niệm trong lòng.
Cả đời bà trải qua biết bao chuyện? Lần này không phải đánh lén sau lưng người khác sao? Thứ mà bà có so với thủ đoạn ác liệt này, đến bây giờ đều chưa thực sự gặp chuyện không may, cho nên Vương Thị không hề sợ!
Nhưng lần này...
"Nương!"
Vương Vực nhìn thấy màn Chiến Bắc Dã giơ cao trường đao này, đôi mắt co rút kịch liệt, cả người giống như cây tiễn vọt tới!
Tuy rằng không đồng ý với cách nghĩ của bà, nhưng dù sao máu mủ tình thâm.
Phụt!
Trường đao rớt xuống!
Máu tươi văng tung tóe!
Một cánh tay bay tứ tung ra ngoài!
Trên mặt Vương Thị bị máu tươi văng tung tóe dính đầy, bà kinh ngạc đứng ở kia, quên hết bất cứ phản ứng gì rồi...
Cho đến khi một tiếng đau vang lên bên tai, bà mới dần dần hoàn hồn.
"Mẫu thân..." Người kêu đau chính là Vương Vực.
Thì ra ngay lúc Chiến Bắc Dã giơ đao chặt xuống, Vương Vực xông tới, ôm lấy Vương Thị thật chặt, phơi thân mình trước mặt Chiến Bắc Dã.
Nhận xét
Đăng nhận xét