Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 12, 2019

Chương 11342: Hai tay trống trơn (2)

Tô Lạc: "Tạm thời cứ kêu nó, hai tay trống trơn." Mọi người vẫn vẻ mặt nghi hoặc như trước. Tô Lạc cười nói: "Ta có thể nhìn thấy thứ trong nhẫn không gian của người khác." Tất cả mọi người khiếp sợ nhìn Tô Lạc: "Cái, cái gì?! Vậy cũng có thể sao?" Tô Lạc gật đầu: "Có thể là lợi ích mà sức mạnh không gian của ta thăng cấp đến Tinh Thần bốn mang lại." Chiến Bắc Dã: "Cho nên lúc trước ngươi nhìn thấy trong không gian của Ninh Dịch Đình có Linh Tinh, cho nên đoạt lại túi chứa đựng không gian trong tay hắn cho ta dùng sao?" Tô Lạc gật đầu. Chiến Bắc Dã nghi hoặc: "Nhưng mà... Thứ này là cái gì? Ngươi chắc không phải là cướp về từ nhẫn không gian của Ninh Dịch Tinh chứ?" Tức giận tức giận: "Sao có thể nói cướp chứ? Đã nói rồi, là hai tay trống trơn." Chiến Bắc Dã: "Cũng tương tự mà, nói cách khác ngươi có thể thấy thứ đồ trong không gian của Ninh Dịch Tinh? Nhưng làm sao cướp được vậy?" Tô Lạc nhìn tay...

Chương 11341: Hai tay trống trơn (1)

Nhìn thấy Ninh Dịch Tinh rời đi, Chiến Bắc Dã mới thở phào nhẹ nhõm, hắn quay đầu nhìn Tô Lạc: "Quan hệ của hai người các ngươi từ khi nào thì tốt như vậy, còn nói cười vui vẻ nữa?" Tô Lạc nhìn hắn, ảm đạm cười. Chiến Bắc Dã nghi hoặc nhìn Tô Lạc: "Làm gì cười đến ghê rợn vậy?" Tô Lạc vung tay lên, phía trước cô có một luồng sáng trắng nhạt nhòa, ánh sáng hình tròn, dưới ánh mặt trời, bên trong có một cái bọt nho nhỏ. Như là nước bọt. Đây là Tô Lạc khâm phục nơi mộ táng đại năng này, cũng không biết hắn có phải cướp mất một luồng ánh sáng của mặt trời hay không, quả thật có một thứ giống mặt trời lơ lửng đồng cỏ này, vô cùng chân thật. "Đây là cái gì?" Chiến Bắc Dã nghi hoặc nhìn Tô Lạc. Tô Lạc nói: " Bệnh khuẩn 1 ." Chiến Bắc Dã nghi hoặc nhìn Tô Lạc: "Bệnh khuẩn? Là thứ gì?" Tô Lạc nói: "Ninh Dịch Tinh quả thật có chút năng lực, người này thật sự rất hung tàn, hắn sợ độc không chết ta, lại độc chính mình trước, ...

Chương 11340: Tầng thứ bảy (2)

Càng nhìn, đầu mày Tô Lạc càng nhíu lại. Ninh Dịch Tinh thực sự chưa thấy qua người như Tô Lạc vậy, cô dựa vào cái gì mà bộ dạng như trưởng quan kiểm tra xem xét lãnh địa vậy? Cô dựa vào cái gì mà tỏ vẻ như nơi này là nhà cô vậy? Nhưng, Ninh Dịch Tinh cũng là người tài ba. Nếu là thiếu kiên nhẫn, hắn sẽ thua. Ninh Dịch Tinh chắp tay đi bên cạnh Tô Lạc, đi song song với cô, vừa đi còn vừa nói chuyện, người khác còn tưởng quan hệ hai người này khá tốt, nói nói cười cười vậy. Trên thực tế, chỉ có những người phía sau bọn họ mới biết giương cung bạt kiếm 1 giữa họ. Ninh Dịch Tinh liếc nhìn Tô Lạc chằm chằm: "Cho nên, trưởng lão đời sơ nhà ta và Miễn trưởng lão , thật sự là ngươi giết?" Tô Lạc gật đầu: "Cứ cho là vậy." Cô quay đầu nhìn Ninh Dịch Tinh, vẻ mặt vô tội: "Ngươi đây là muốn báo thù cho bọn họ sao?" Ninh Dịch Tinh thật sự muốn cười, hắn thực sự chưa gặp qua một người tự cao tự đại như vậy. Ngoài thất hoàng tử, Ninh Dịch Tinh hắn sẽ...

Chương 11339: Tầng thứ bảy (1)

Mọi người nhìn thấy Vương Thị biến mất tại cửa thông đạo nơi tảng đá, tất cả mọi người đều kinh ngạc! Chiến Bắc Dã lại kinh hô một tiếng: "Người này là Vương Thị!" Mọi người tiến lên đó nhìn, đừng nói là, tảng đá đó thật sự là thông đạo, chẳng qua cửa thông đạo bị người ta chuyển hướng, cửa thông đạo bị che dấu đi, quay sang hướng bên ngoài tảng đá, cho nên mọi người trước đó vẫn không phát hiện. Chiến Bắc Dã giận dữ: "Vương Thị làm sao biết cửa thông đạo ở đây? Chẳng lẽ bà ta có liên quan với Ninh Dịch Đình?" "Chắc không phải, bà ta chính là gián điệp mà Ninh Dịch Đình đặt bên chỗ chúng ta đâu nhỉ?!" Chiến Bắc Dã phản ứng lại, ánh mắt kinh ngạc nhìn Tô Lạc. Tô Lạc gật đầu: "Thật là có khả năng này." Chiến Bắc Dã: "Cho nên bà ta không phải cố ý bôi đen ngươi, bà ta lấy lợi từ Ninh Dịch Đình, cố ý bôi đen ngươi!" Nhóm người Triệu Hùng hai mặt nhìn nhau... Bọn họ cư nhiên đều bị Vương Thị lợi dụng, quả thực là... Tô Lạc chìa...

Chương 11338: Không phải ngốc thì là hư hỏng (2)

Vương Thị xấu hổ đến độ lấy đầu đập vào tường. Người xấu hổ đâu chỉ có bà? Những người còn lại bị Vương Vực mắng, giờ phút này cũng đều xấu hổ không chịu được. Không phải ngốc thì là hư hỏng... Bọn họ không thể không thừa nhận, nội tâm bọn họ cũng tồn tại sự đố kị với Tô cô nương, cho nên lời Vương Thị nói tuy rằng trăm ngàn chỗ hở, nhưng bọn họ vẫn lập tức tin tưởng, hơn nữa lập tức liên hợp lại đối phó cô. Vương Vực này tại sao lại nói như đâm vào tim vậy? Vương Vực hít sâu một hơi, hắn quay đầu nhìn Tô Lạc: "Tô cô nương, Vương Vực ta đời này... Là xui xẻo lắm, có một mẫu thân như vậy, ta vài lần có ý định kết liễu cuộc đời mình, trả lại cái thân đầy máu cho bà ấy, như vậy sẽ không nợ nhau nữa, nhưng ta vẫn không nỡ bỏ gia phụ lại..." "Vương Vực ta chết không luyến tiếc, nhưng phụ thân lại cô độc một mình sống chết chưa tỏ, còn bị bà ấy liên lụy." Vương Vực chỉ Tô Lạc, "Cho nên Vương Vực khẩn cầu ngài, cho Vương Vực một cơ hội, Vương Vực trở về cùng phụ ...

Chương 11337: Không phải ngốc thì là hư hỏng (1)

Tô Lạc lúc này vô cùng bình tĩnh, ánh mắt lạnh nhạt xa cách, lạnh lùng vô cùng. Vương Thị không ngừng dập đầu... Khóc đến nước mắt nước mũi đầm đìa. Những âm thanh nghị luận của những người chung quanh cũng dần dần bắt đầu tràn ngập sự đồng tình, thậm chí có người nói Vương Thị tội không nên chết. Vương Vực gắt gao nhìn chằm chằm Tô Lạc... Trong mắt thiếu niên tràn ngập lửa giận, hiếp người quá đáng, thật sự hiếp người quá đáng rồi! Cái gì ân nhân cứu mạng, rõ ràng chính là ác nhân cứu mạng! Nhưng mà hắn lại nhìn Vương Thị... Mẫu thân hắn cuối cùng sẽ có lựa chọn như thế nào? Tô Lạc bắt đầu đếm: "Ba, hai..." "Ta không nuốt! Ta không muốn nuốt! Ngươi cho hắn nuốt đi!" Khi Tô Lạc sắp nói ra số cuối cùng thì, hai tay Vương Thị ôm đầu lên tiếng thét chói tai! Tất cả mọi người đều dùng ánh mắt khiếp sợ nhìn Vương Thị! Tuy rằng...Nhưng mà... Đó là con trai ruột của bà! Vương Vực bị chặt đứt một cánh tay, vết thương còn chảy máu lắc lư người, thiếu chút nữa ngất...

Chương 11336: Mẹ nợ con trả (2)

Chiến Bắc Dã đang nổi nóng, mặc kệ ngươi là Vương Vực hay Vương Thị, chém trước tính sau. Cho nên một cánh tay của Vương Vực đã bị chặt đứt không chút lưu tình. Vương Thị phản ứng lại, nhìn thấy Vương Vực thiếu một cánh tay, cả người đều đơ ra. "Con trai, con trai à!" Vương Thị bị dọa khóc, không biết là bị cái việc cụt tay của Vương Vực dọa khóc, hay là bị sự dữ tợn của Chiến Bắc Dã dọa khóc. Vương Vực ngẩng đầu, đôi mắt trong veo kiên định nhìn Chiến Bắc Dã: "Mẹ nợ con trả, nếu bà cảm thấy còn chưa đủ, Vực còn cánh tay còn lại." Vương Thị bị dọa khóc, ôm Vương Vực toàn thân run rẩy: "Con trai, con sao rồi? Con Ngươi đừng nói chuyện nữa, ngươi đừng nói gì nữa..." Vương Vực lúc này sắc mặt tái nhợt, sắc mặt đau nhói, ánh mắt trong veo vô cùng. Đó là một người kiên định mà lại thấu hiểu. Hắn bình thản nhìn Chiến Bắc Dã, chờ đợi quyết định của hắn. Chiến Bắc Dã tức giận. Vương Vực nếu dám chửi ầm lên, hắn vung trường đao lên, đầu đối phương liền ...

Chương 11335: Mẹ nợ con trả (1)

"Vương Thị, trái tim bà là màu đen hả?!" Tô Mộc Dương giận dữ, "Lúc ấy rõ ràng là bọn ta tự mình phát hiện ra quặng mỏ Linh Tinh, kết quả bà phải chạy qua đây lấy một nắm, còn nói nhiều Linh Tinh như vậy bà lấy một nắm thì đã sao đâu?" "Lúc ấy làm cho Tô lão đại bọn ta tức giận, một lưỡi gió trực tiếp cuốn bà đi, mà không có tổn thương đến bà. Kết quả bà cư nhiên ở sau lưng nói huyên thuyên, đổi trắng thay đen, bại hoại thanh danh của cô ấy!" Tô Mộc Dương chưa từng giận quá như vậy! Vương Thị: "Ta... Ta... Lúc ấy thật là ta phát hiện... Quặng mỏ mà..." Bà cư nhiên còn giảo biện! Tô Mộc Dương bị bà làm giận đến ngất ngưỡng. Đúng lúc này, Kim Hoa đại nương lại tò mò nhìn Vương Thị: "Vương Thị, người như bà cũng rất kỳ lạ thật, bà lúc ấy cùng bọn ta đào Linh Tinh, bà còn nhớ rõ không? Khi đó Tô cô nương đã xới đất rồi." "Sau đó bà nói bà hiếu kì Tô cô nương đang bận làm gì, muốn qua đó xem thử. Bà lúc ấy sau khi đi qua đã nghĩ h...

Chương 11334: Thế giới mạnh được yếu thua (2)

Trên mặt Triệu Hùng tràn ngập vẻ phẫn nộ! Hắn trừng mắt nhìn Chiến Bắc Dã, hận đến nghiến răng nghiến lợi! "Ba." "Hai." "Một." Chiến Bắc Dã đột nhiên nở nụ cười, ánh mắt u ám: "Tốt lắm, ép ta ra tay mới chịu nhỉ? Vừa đúng lúc ta muốn thử xem uy lực của Tinh Thần Cảnh bốn sao rốt cuộc đến cỡ nào!" Đoàng! Chiến Bắc Dã hành động. Trường đao trong tay Chiến Bắc Dã rạch nát bầu trời, giống như một tia cầu vòng bắn về phía đám người! Đao hình cung khá dài! Tốc độ nứt vỡ! "A!" "Aiya!" "Đau!" Tiếng kêu thảm thiết không dứt! Ba đao của Chiến Bắc Dã chém xuống, hiện trường năm mươi mấy người, cũng đã rồi ngã xuống hơn phân nửa, chỉ còn lại hơn mười người còn đứng tại chỗ. Những người ngã xuống có người ôm đầu mình, có người ôm ngực mình, có người ôm bụng mình, có người ôm đùi mình... Lúc này Chiến Bắc Dã rõ ràng là kỹ năng quần công 1 , tất cả đều không ai thương tích quá nghiêm trọng. Tất c...

Chương 11333: Thế giới mạnh được yếu thua (1)

Đúng lúc này, chỉ nghe một âm thanh vang lên! Bành một tiếng! Trường đao trong tay Chiến Bắc Dã vừa vung, lưỡi dao nháy mắt đánh bay mấy người! Mắt thấy những người ở bên mình bay ngược ra ngoài, tất cả mọi người nhất tề quay đầu nhìn về phía xảy ra sự việc! Bọn họ nhìn thấy Chiến Bắc Dã giận dữ lắm, trong lòng đột nhiên thắt lại. Không đợi mọi người lên tiếng, Chiến Bắc Dã đã cả giận nói: "Chuyện Linh Tinh, thích đổi thì đổi, không thích đổi thì không đổi, làm gì có mấy chuyện như vậy? Nào, nói với tiểu gia xem, ai muốn bù nào?" Chiến Bắc Dã đại mã kim đao vẫy xuống hướng tảng đá, ánh mắt lạnh như băng quét qua bọn họ: "Nói mau!" Thực lực Chiến Bắc Dã quá mạnh. Những người Tinh Thần Cảnh phần lớn đều đã đi cửa giữa bên trên rồi, những người vào từ cửa đồng đa phần là ở Tinh Diệu Cảnh, cho nên Chiến Bắc Dã Tinh Thần Cảnh bốn sao này đã là đỉnh rồi, không ai dám trêu chọc hắn. Cho nên tất cả mọi người cúi đầu, cầu nguyện Chiến Bắc Dã nhìn không thấy hắn. Chi...

Chương 11331 + 11332: Tinh Thần bốn sao

Tô Lạc nghi hoặc nhìn Tô Mộc Dương một cái. Tính tình thiếu niên này luôn luôn tốt, chưa bao giờ vô duyên vô cớ tức giận, lần này là ai chọc hắn? Tô Lạc dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn Tô Mộc Dương. Tô Mộc Dương rất tức giận nói những lời mình nghe được cho Tô Lạc: "Có người nói chúng ta cướp quặng của người khác, quặng Linh Tinh là người khác phát hiện trước, nhưng vì thực lực chúng ta mạnh, còn đá người khác đi, nói giống như thật đấy." Tô Lạc: "Hả? Cướp quặng của ai?" Tô Mộc Dương: "Cũng không nói cụ thể chúng ta cướp quặng ai, liền một mực lan truyền chúng ta ỷ lớn hiếp nhỏ, bây giờ đều đã khiến cho nhiều người tức giận." Ánh mắt Tô Lạc liếc sang hướng Vương Thị một cái. Nội tâm Vương Thị run lên một cái, nhưng vẫn giữ được bình tĩnh, lúc đi ngang qua mặt Tô Lạc còn rất nhiệt tình hiền lành chào hỏi, trong miệng hô Tô cô nương mạnh khỏe. Tô Lạc tức giận nói với Tô Mộc Dương: "Ta đại khái biết là ai, mà thôi, tạm không để ý tới chuyện này, xem ...

Chương 11329 + 11330: Quặng Linh Tinh

Tô Lạc: "Ta chưa bao giờ chiều những người càn quấy, cho nên, bà muốn tự mình đi, hay là bị ta thỉnh đi? " Đôi mắt Vương Thị nhanh chóng chuyển động. Thực lực Tô cô nương này mạnh lắm, nếu cướp thì, tính tình hung hãn như vậy của cô ấy nhất định sẽ ra tay với mình, nhưng rốt cuộc vẫn không cam lòng, Vương Thị cầu xin: "Tô cô nương, tướng công tôi sinh bệnh nằm giường, ngày tháng của nhà chúng tôi..." Tô Lạc xua tay, ngăn không cho nói chuyện: "Ngày tháng nhà các người ra sao không liên quan gì  tới ta, bây giờ thì bà có thể đi rồi." Vương Thị như trước cầu xin đau khổ: "Tô cô nương, có thể van cầu cô hay không, để ta...để ta lấy một mớ? Ta không cần nhiều, chỉ một nắm mà thôi..." Tô Lạc nhíu mày, người này thật sự là nghe không hiểu tiếng người. "Xin mời đi." Tô Lạc vung tay lên, Vương Thị bị một trận gió trực tiếp thổi đi. Thực lực Tô Lạc hiện tại đã không giống bình thường, phong khống thuật lại là lô hỏa thuần thanh, Vương Thị ...

Chương 11328: Lòng người (2)

Những người này thấy cô hiện tại cần Linh Tinh, cư nhiên lại lên giá tại chỗ, không đổi thì sẽ không đổi, chẳng lẽ cô sẽ không tự biết tìm sao? Lúc Tô Lạc lần đầu tiên phát hiện đống Linh Tinh, những người nhìn thấy cực ít, tuy rằng ít, nhưng rất nhanh là lan truyền ra ngay. Kim Hoa đại nương: "Thật vậy chăng? Tô cô nương phát hiện ra một đống Linh Tinh cỡ nhỏ? Hơn ngàn viên Linh Tinh? Haha, ta đã nói rồi, Tô cô nương vận khí tốt lắm, rõ ràng còn lên giá tại chỗ, tốt lắm, bây giờ người ta tự đi đào đó?" Đầu mày Vương Thị nhíu chặt, bà chính là một trong những người không chịu đổi với Tô Mộc Dương. Bà quay đầu nhìn Tô Lạc một cái, bà lúc này cách Tô Lạc chỉ có khoảng một trăm mét. Vương Thị nghĩ nghĩ, lúc này gọi Vương Vực lại đây, ghé vào lỗ tai hắn nói nhỏ một tiếng. Vương Vực nhíu mày, sốt ruột nói: "Nương, người đừng nhào nháo nữa được không?! Tô cô nương có ân cứu mạng con, người không nghĩ đến báo ân thì thôi, tại sao cứ muốn lợi dụng người ta chứ?!" Vươ...

Chương 11237: Lòng người (1)

Tô Mộc Dương buồn bực nhìn Tô Lạc: "Ngoài Kim Hoa đại nương mười mấy người kia, những người còn lại cũng không đổi Linh Tinh." Tô Lạc cười: "Tại sao?" Tô Mộc Dương: "Bọn họ nói giá cả quá thấp, muốn dùng tám mươi Linh Tinh đổi một viên đan dược." "Thậm chí, thậm chí còn có người nói, muốn năm mươi Linh Tinh thì đổi một viên đan dược." Tô Lạc: "Giá cả đan dược của chúng ta đây, quả là ngay cả bên ngoài cũng không bằng, theo lý thuyết ở khu chiến đấu đan dược mới là đáng giá nhất." Tô Mộc Dương: "Chẳng phải vậy sao? Con thấy bọn họ chính là thấy chúng ta cần Linh Tinh, cho nên treo giá." Tô Lạc: "Nói như vậy, vậy thì không đổi." Tô Mộc Dương: "Nhưng mà Chiến Bắc Dã làm sao tu luyện bây giờ?" Chiến Bắc Dã đôi mắt trông mong nhìn Tô Lạc. "Vậy chúng ta tự đào lấy." Tô Lạc cười nói. Chiến Bắc Dã cạn lời: "Trước ngươi còn nói với ta, tự mình đào lấy quá chậm, tốn nhiều thời gian, mới đào đ...

Chương 11325 + 11326: Tinh Thần một

 Những lời này của Vương Thị thiếu chút nữa làm cho Kim Hoa đại nương bực bội mà chết. Vương Thị hành lễ với Tô Lạc một cái, mang theo sự nghẹn ngào: "Tô cô nương, nếu người bên ngoài ô uế ta như thế, ta cũng không chờ ở đây nữa, tránh việc bị người khác xem là tiểu nhân giỏi nịnh hót... Cáo từ đây." Nói xong, Vương Thị đi lên tầng thứ năm. Những người bên cạnh lại nhìn thấy, còn khuyên Kim Hoa đại nương không nên ức hiếp người khác như vậy. Làm Kim Hoa đại nương tức chết, bà muốn xông lên đánh Vương Thị một trận. Tô Lạc không khỏi nở nụ cười: "Đại nương đừng tức giận, ta đều hiểu cả." Kim Hoa đại nương: "Ta thật sự là nghĩ không hiểu, sao có người ghê tởm như vậy? Lúc trước khi bà ấy cầu ngươi nói rất hay đấy, sao giờ lại... Tuổi cũng không nhỏ, hiện tại giả bộ tỏ vẻ tội nghiệp vậy cho ai xem?" Tô Lạc cười nói: "Mỗi người tính cách khác nhau, cơ hội cũng khác nhau." Đúng lúc này, Chiến Bắc Dã mở to mắt. Đôi mắt trong veo như nước của hắ...