Chương 11279: Nhìn rõ con Mông Hống này

Tô Lạc lập tức đứng dậy, lấy Khư Âm Huyền Linh Đan từ tay Tiểu Khắc. Cô kinh ngạc: "Ể, đây chẳng phải là Khư Âm Huyền Linh Đan trong truyền thuyết sao?"
Tô Lạc quay đầu nhìn Tiểu Khắc: "Khư Âm Huyền Linh Đan này ngươi tìm đâu ra?"
Tiểu Khắc: "Lượm đó."
Tô Lạc nói: "Nếu là lượm, vậy chắc không phải của Ninh công tử, vì viên của Ninh công tử trước đó đã dùng rồi."
Mọi người dưới nhà cười lớn tiếng.
Nhìn Ninh Dịch Đình lần nữa, quả nhiên, sắc mặt hắn cực khó coi, mặt lặng như nước.
Tô Lạc trực tiếp đưa Khư Âm Huyền Linh Đan cho Hồng cô nương: "Nếu là lượm thì, cho ngươi vậy, còn dùng hay cho Ninh công tử mà ngươi yêu...thì ngươi tự quyết định."
Nói xong, Tô Lạc dẫn Tô Mộc Dương bọn họ ai nấy về phòng nọ.
Chuyện bên ngoài thế nào Tô Lạc không quan tâm, cô luyện chế đan dược trong phòng.
Khư Âm Huyền Linh Đan quả thực có hữu dụng, nhưng hiệu quả của canh Khư Âm Thần Linh mà hiện giờ Tô Lạc luyện chế thì không yếu hơn, chỉ mạnh hơn thôi.
Sau khi điều chế ra ba chén, Tô Lạc gọi Tiểu Khắc và Tô Mộc Dương, ba người bưng lấy chén của mình, húp sạch không còn một giọt.
"Đêm nay chúng ta ở cùng một phòng, không tách nhau ra nữa."
Tô Lạc có dự cảm, con Mông Hống đó sẽ còn đến nữa, hơn nữa mục tiêu...
Trước đó ánh mắt mà lúc Mông Hống rời khỏi, khiến Tô Lạc biết rõ mình, mình cực kỳ có khả năng là mục tiêu
Tô Mộc Dương thông minh lại nhạy cảm, trong một câu nói của Tô Lạc thì hắn đã ý thức được vấn đề ở đây.
"Đêm nay..." Tô Mộc Dương nhìn Tô Lạc, ngập ngừng, rồi lại nói: "Con đi tìm chưởng quầy nghe ngóng đã, hắn nói người mà Mông Hống tha đi, đa phần là nữ hài."
Tô Mộc Dương: "Vậy đêm nay chúng ta...nên làm sao?"
Tô Lạc: "Trốn thì trốn không khỏi rồi, ta có dự cảm, khí tức của Mông Hống kì lạ khác người, dù cho trốn đi đâu nó cùng nhắm trúng, cho nên chỉ có thể cố chịu đựng thôi."
"Ta sẽ bố trí trận pháp trong phòng, cuối cùng làm lớn, Mông Hống không thích ánh sáng, không thích tiếng người, cũng không thích náo nhiệt, một khi làm lớn chuyện nó sẽ tự bỏ đi."
Đây là đêm qua Tô Lạc quan sát được.
Lúc mọi người đều bị Mông Hống dọa, Tô Lạc chú tâm tìm điểm yếu trên người đối phương, để có lúc cần đến.
"Được." Tô Mộc Dương hít sâu một cái.
Mọi người lập tức bận rộn lên.
Tô Mộc Dương càng phải chạy lên chạy xuống.
Cây cải nhỏ lo lắng nhìn Tô Lạc: "Tô tỷ tỷ...khách trạm nhiều tỷ tỷ vậy, sao tỷ lại chắc rằng, Mông Hống sẽ nhắm đến chúng ta chứ?"
"Bởi vì ánh mắt đó." Tô Lạc khẳng định rằng: "Lúc nó rời đi, nhìn chằm chằm ta một cái, khiến người ta sởn tóc gáy. Cho nên trừ phi đêm nay nó có chuyện khác, nếu không ta nhất định mục tiêu của nó."
Rất nhanh, Tô Mộc Dương chạy đến nói Tô Lạc biết: "Hồng cô nương không có nuốt viên Khư Âm Huyền Linh Đan."
Tô Lạc nhướng mày: "Ninh Diệu Nhan cướp lại từ tay cô ấy sao?"
"Sao người biết?!" Tô Mộc Dương nhìn Tô Lạc với vẻ khó tin.
Cô rõ ràng luôn ở trong phòng, sao giống như tận mắt chứng kiến vậy?!
Sự thật quả là như vậy!
Tô Lạc đưa viên Khư Âm Huyền Linh Đan cho Hồng cô nương, nhưng Hồng cô nương không dùng ngay, sau khi Tô Lạc rời đi, Ninh Diệu Nhan nhảy bổ tới cướp lại viên Khư Âm Huyền Linh Đan từ tay nàng.
"Đan dược quý báu của Ninh gia bọn ta, lại để cho một kẻ tiện nhân như ngươi phung phí sao?"
Nói xong, Ninh Diệu Nhan cướp xong đan dược liền kéo Ninh Dịch Đình rời khỏi.
Phải biết rằng, Hồng cô nương vì chăm sóc Ninh Diệu Nhan mới bị cắn một phát, nên mới thành ra như vậy, kết quả Ninh Diệu Nhan lại lấy oán báo ân, đối xử với nàng như vậy!
Trước đó Hồng cô nương có tình cảm sâu đậm với Ninh Dịch Đình, nhưng Ninh Dịch Đình hiện tại chỉ nhìn một cái, bị Ninh Diệu Nhan kéo đi là kéo đi, không nói được lời nào...
Các đệ tử thế gia cho rằng việc mày khá bình thường, nhưng hành vi của họ trong mắt những người giang hồ là hèn hạ cỡ nào.
Kim Hoa đại nương nhìn thấy, tặc lưỡi lắc đầu: "Thế gia đại tộc này, thật chẳng có lương tâm."
"Kể cả 'nghệ thuật làm màu' cũng không biết à? Ta còn tưởng rằng, mấy thế gia đại tộc này bề ngoài sẽ khách khí lắm, ai ngờ lại dụ người khác đến chỗ tối để 'giải quyết'."
"Các ngươi nói xem, Hồng cô nương tiếp theo sẽ thế nào?"
Hồng cô nương tự mình cũng ngỡ ngàng, đến bây giờ nàng cũng không phản ứng lại, cứ ngồi trên sàn thôi...
Màn đêm bao trùm.
Có chuyện kinh hoàng đêm qua, đêm nay mọi người cũng chẳng dám ngủ, từng người một nằm trên giường trừng mắt, chờ đợi nguy hiểm có thể xảy đến.
Nhưng cũng chẳng biết vì sao, lúc mọi người không muốn vào giấc, mí mắt lại càng nặng trĩu...cho đến lúc nhắm hẳn.
Trong phòng Tô Lạc.
Tô Lạc cũng thấy buồn ngủ.
Cây cải nhỏ sớm đã ngủ khò khò bên cạnh.
Tô Lạc vốn dĩ muốn đưa cây cải nhỏ đến chỗ chưởng quầy, nhưng tiểu nha đầu này sống chết đòi theo Tô Lạc, khuyên thế nào cũng chả chịu đi, Tô Lạc đành thôi vậy, nói nhỏ phải cẩn thận cảnh giác, tự bảo vệ mình.
Tô Lạc cảm thấy cơn buồn ngủ ập đến, cô cũng có chút chịu không nổi.
Là khách trạm này cổ quái, hay là Thất Lạc Thành cổ quái? Tô Lạc đến giờ vẫn chưa biết vấn đề nằm đâu.
Trên sàn có một cái túi ngủ, Tiểu Khắc một cái, Tô Mộc Dương một cái.
Họ vốn dĩ định khoanh chân ngồi thiền, nhưng mà đầu Tô Mộc Dương thấp dần thấp dần, rõ ràng đang ngủ gật.
Trái lại Tiểu Khắc, Tô Lạc thấy hắn không buồn ngủ tẹo nào.
Không lẽ là nguyên cớ thần thú huyết mạch?
Cuối cùng Tô Lạc tự mình cũng thức không nổi, nhắm nghiền mắt lại chìm vào màn đêm tối đen như mực.
Không biết đã trôi qua bao lâu, Tô Lạc cảm giác có ai đó lắc người mình!
Cô vốn dĩ đang thiu thiu ngủ, cho nên bỗng chốc đã ngồi bật dậy.
Đứng trước mặt cô là Tiểu Khắc.
Sắc mặt Tiểu Khắc nghiêm túc và phòng bị, sức chiến đấu bản năng của hắn trỗi dậy!
Tiểu Khắc chỉ chỉ ra ngoài.
Sau khi Tô Lạc hít thở bình thường, khả năng nhận biết phóng thích ra, cô có thể cảm nhận rõ, một tiếng bước chân như có mà không, luôn từ phía dầu cầu thang hướng vào đây.
Nếu chẳng phải Tô Lạc cố gắng hạ thấp nhịp tim, thì thật sự chưa chắc cảm nhận được tiếng bước chân bên ngoài.
"Đến rồi." Tô Lạc nói mật cách chắc chắn.
Tiểu Khắc gật đầu.
Tô Lạc đánh thức cây cải nhỏ, còn Tiểu Khắc lại đánh thức Tô Mộc Dương đã ngủ say.
Ngay lúc này, tiếng bước chân nhẹ nhàng đó dừng lại trước cửa phòng Tô Lạc.
Mượn ánh trăng sáng trong ngoài cửa sổ, mọi người nhìn nhau một cái, đều nhìn thấy vẻ nghiêm trọng trong mắt của họ.
Tô Lạc gật đầu với bọn họ.
Nhất thời, mọi người tản ra các vị trí khác nhau, đều tập trung cao độ, chuẩn bị chiến đấu.
Cửa, chưa mở.
Tô Lạc thấy con Mông Hống đó lại đi xuyên qua cửa.
Đây rốt cuộc là thứ quái quỷ gì? Lại có thể xuyên thẳng qua cửa?!
Dưới ánh trăng sáng trong, Tô Lạc lần đầu tiên thấy rõ cái thứ cổ quái này!
Quả không hổ danh là quái vật với tên gọi là Mông Hống, chỉ thấy ở giữa là đầu người, hai đầu trái phải hai bên lần lượt là đầu sói và đầu hổ, trông có vẻ kì dị vô cùng.


Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Chương 11427: Ngươi chính là Tô Lạc 3

Chương 11437: Tổ chức thiên sát

Chương 11288: Khiếp sợ (2)